Mùa Vu Lan Báo Hiếu

31/08/202313:40(Xem: 5230)
Mùa Vu Lan Báo Hiếu

hoa hong bao hieu-4

Mùa Vu Lan Báo Hiếu

 

Má yêu dấu,

Tháng Bảy về, mùa báo hiếu lại đến. Không khí trời Âu năm nay vẫn chưa vào thu với lá vàng rơi, nhưng sao con rất chạnh lòng khi nghĩ về Ba Má và nhất là Vu Lan năm nay là Vu Lan đầu tiên mà chị em chúng con không còn được ôm Má như mọi năm.

Trong những ngày qua, tâm trí con luôn bị chế ngự bởi tản văn nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” của TS Thích Nhất hạnh, con nhớ như in trong lòng đoạn văn Sư Ông viết: „Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi người cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.”

Nhưng Má ơi, trong trái tim con bây giờ là vạn nghìn suy nghĩ, là vạn nghìn nỗi nhớ thương. Con thật sự thấm thía tận xương tủy hai chữ MỒ CÔI, mặc dù nhiều khi nhớ đến Ba Má, con xòe hai lòng bàn tay mình ra để thấy được Ba Má vẫn luôn còn trong đó, nhưng nó cũng không chận được những dòng nước mắt thổn thức chảy dài trên má, vị mặn trên đầu lưỡi là tiếng chuông vang lên cho con biết: „Trên đời này, nếu có một tình yêu thương thật sự, thì đó là tình yêu thương vô bờ bến của Ba Má“ nhất là Má, con biết rõ, con còn nợ Má cả một cuộc đời, cả một tấm chân tình bao la như trời biển, con biết, sẽ chẳng bao giờ con trả được công ơn sinh thành dưỡng dục, nuôi nấng của Ba Má…dù vậy, trong tim con luôn ấp ủ một ước mơ là sẽ trở thành niềm tự hào và hạnh phúc của Ba Má. Con nguyện sẽ làm được điều này bằng tất cả cố gắng và nổ lực của chính bản thân mình, để không phụ lời dặn dò của Ba má, nhất là Má, sau hơn 30 năm Ba xa Má con mình, lời dặn dò này con luôn ghi lòng tạc dạ:“…phần thưởng quý báu nhất mà PhậtTrời dành tặng cho Má chính là sự thành đạt, bình an của các con, sống sao cho thật tốt, thật tử tế với mọi người…“.

Thật vậy đó Má, người ta thường nói, trong cuộc sống không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn Cha Mẹ và không bất hạnh nào lớn hơn của kẻ mồ côi. Và điều này chị em chúng con đã thật sự thực chứng, trải nghiệm, thấm thía cảnh xa Ba đã hơn 30 năm và mất Má gần nửa năm nay rồi.

Và rồi trong tản văn Bông Hồng Cái Áo, Sư Ông còn dạy tiếp: „Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa".

Má kính yêu ơi, con sẽ gửi đến bạn bè thân quen của con trong mùa Vu Lan này lời khuyên nhủ dạy bảo thâm thúy với cả biển trời yêu thương lai láng trên của Sư Ông như món quà nho nhỏ của một kẻ mồ côi. Để mọi người sẽ nhận ra: Cuộc đời vốn là một dòng chảy bất tận, có những thứ qua đi không bao giờ có thể lấy lại được. Nên hạnh phúc thay cho những ai còn cha mẹ trên đời, nghĩa là khi đó ta còn có được một vùng trời đầy bóng mát bình yên.

Mùa Vu Lan , Mùa báo hiếu cha mẹ  trong cả hai hoàn cảnh MẤT-CÒN của đấng sinh thành, nhưng với con, đây cũng là Mùa để con quay về, nhìn nhận chính gia đình mình đã và đang có, nhìn chính mình với vai trò một người con gái của Ba Má, và luôn cả con là người mẹ hiện tại đã và đang sống đời gia đình như thế nào với các con của mình (các cháu ngoại của Ba Má) như thế nào!

Má yêu kính ơi,

Con luôn tin rằng, Má con mình vẫn còn bên nhau! (cả Ba cũng vậy!). Mùi dầu xanh Má thường xài đã theo con từ khi xa gia đình, mỗi khi nhớ đến Má, ngón tay con tự động chấm chút dầu rồi xoa nhẹ lên hai bên thái dương và mũi, con ý thức hít một hơi dài vì đang quá nhẹ nhàng sung sướng „hun“ Má một cái thiệt là luôn khao khát…

Má ơi, nơi này, con lặng lẽ dâng đến Ba Má cả một bầu trời nhung nhớ yêu thương, không phải chỉ trong mùa Vu Lan này mà thôi!

Một Sư Cô đã tiếp sức cho con:

Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng

Vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười.“

Con của Ba Má,

hồng hoa

     

 

 

Các bạn thân mến,

Cám ơn các bạn đã dành thì giờ đọc những dòng tâm tình của tôi gửi đến Ba Má trong tâm trạng của một kẻ mồ côi. Đây cũng là một dịp để chúng ta ý thức sâu sắc hơn khi cài một bông hồng lên ngực thật gần trái tim mình, dù đỏ hay trắng, chúng ta sẽ cảm thấy cánh hoa hồng mơ hồ run nhè nhẹ theo từng nhịp đập của tim mình, theo từng hơi thở vào…ra…và có lẽ chúng ta sẽ cảm nhận hơn bao giờ hết: Mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi rồi khó có thể có lại được! Vì thiên thu Mẹ Cha là bầu trời – là mặt đất của mỗi người – luôn là điểm tựa vững chắc cho con bước vào đời.

Chúng ta cũng rõ: thật khó để có được thời gian bên cạnh Mẹ Cha mà không phải bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, và cũng thật khó để giữ gìn ôm ấp cha mẹ bên đời khi mà vô thường ập đến. Vì thế, trân quý từng phút giây khi còn có thể gần gũi là điều duy nhất mà ta có thể làm…

Tôi nhớ, khoảng năm 2020, khi Sư Ông TNH đang tịnh dưỡng tại chùa Từ Hiếu- Huế, chị hai tôi đang ở Sài Gòn, dự định ra Huế để đảnh lễ Sư Ông. Lâu nay chị em tôi đều tôn kính Sư Ông như người cha Tâm Linh của mình, người đã thay Ba Má để đưa đường chỉ lối chúng tôi đi tiếp con đường sáng đẹp trong cuộc đời.

Một đệ tử trẻ của Sư Ông đã nhắn nhủ với chị tôi rằng:“ nếu quý vị thương Sư Ông, hãy tìm gặp Sư Ông ngay trong sự thực tập của mình thay vì đến tận nơi để đảnh lễ!“. Thầy hay nhắc đi nhắc lại nhiều lần câu này với mọi người !

Cho nên thiển nghĩ, trong mùa vu lan này, dù rằng Sư Ông đã khuất núi, cách đảnh lễ Sư Ông Nhất Hạnh tốt nhất là báo hiếu với cha mẹ, tổ tiên, ông bà huyết thống của mình. Cách được gần bên Sư Ông tuyệt vời nhất là báo hiếu thầy tổ, cùng quý thầy cô. Rộng hơn nữa là báo hiếu với quê hương nơi mình chào đời, với đất nước thân yêu bấy lâu cưu mang mình và gia đình bình an, và cùng chung tay bảo vệ môi trường sống.

Các bạn thân mến,

Tôi xin phép được kể thêm một chút: Nhiều năm trước, khi biết được có người phát tâm xây bảo tháp cho mình, Sư Ông TNH đã chia sẻ: “Đã lỡ xây rồi , thì phải ghi lên trước tháp mấy chữ “Trong này không có gì”. Thầy không nằm trong tháp ấy đâu. Nếu người ta vẫn chưa hiểu thì ghi thêm một câu nữa: “Ngoài kia cũng không có gì”. Và nếu vẫn còn chưa hiểu thì ghi thêm một câu chót là: “Nếu có gì thì có trong bước chân và hơi thở của bạn”. Ngài dặn các đệ tử: “Nếu một ngày Thầy mất, đừng xây tháp mộ gì cho Thầy. Tốn kém tiền của. Tốn đất của dân. Dân mình còn nghèo lắm. Hãy hỏa táng Thầy. Tro cốt thầy, hãy chia đều cho các Thiền viện của Làng Mai trên khắp thế giới rồi rải trên những con đường mà hằng ngày các con đi thiền hành. Làm như thế, ngày ngày, thầy và các con vẫn đi thiền hành chung”. Nguồn: https://vnexpress.net/di-huan-khong-xay-bao-thap-cua-thien-su-thich-nhat-hanh

Và tôi luôn có niềm tin như Sư Ông vẫn thường dạy: Tuy chúng ta không còn thấy được vóc dáng kính yêu của Sư Ông nữa, nhưng Sư Ông vẫn luôn có mặt với chúng ta ngay tại đây và bây giờ, ngay trong lúc này, nếu như mỗi hơi thỡ, bước chân của chúng ta đều có Chánh Niệm. Thật đó, cách được ngồi cạnh bên Sư Ông nhiệm mầu nhất trong mùa Vu Lan báo hiếu này là sự thực tập chế tác hạnh phúc, an lạc, thương yêu của chúng ta. Và khi đó, Sư Ông không chỉ ở bên cạnh ta mà còn ở và sống ngay trong chính chúng ta.

Mến chúc các bạn tay trong tay cùng Sư Ông thong dong từng bước với hơi thở thật sâu lắng nhẹ nhàng, không chỉ trong mùa Vu Lan mà thôi!. Và luôn dành thời gian nghĩ đến Cha Mẹ để tri ân và tưởng nhớ, dù họ còn ở bên ta hay đã  rời xa cõi tạm đang vân du miền mây trắng!


Hiên Trúc – Mùa Vu Lan 2023

tâm hải đức

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2011(Xem: 6896)
LTS: Thời gian trước, một số vị phật tử lớn tuổi, am hiểu cổ học, đưa ra ý kiến nói rằng, người xuất gia không hoặc khó làm đầy đủ câu hiếu để đối với song đường (bố mẹ). Vậy điều đó đúng không? Nếu đúng, thì hàng đệ tử xuất gia của đức Phật có đủ tư cách làm người hướng đạo cho cư sỹ tại gia cũng như mọi giới chăng? Nếu nhận thức trên của các phật tử là chưa thấu đáo, nguyên nhân do đâu?
11/08/2011(Xem: 7230)
Vu lan, tiếng Phạn gọi là Ullambana, còn được biết đến như là ngày lễ “Xá tội vong nhân” hay là ngày “Báo hiếu”, là một trong những lễ hội Phật giáo quan trọng của tín đồ theo đạo Phật ở Á châu. Theo truyền thống Phật giáo Đại thừa, lễ Vu lan được tổ chức vào ngày rằm tháng Bảy âm lịch. Ngày lễ Vu lan bắt nguồn từ sự tích ngài Mục Kiền Liên, một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca, nhờ vào phước đức cúng dường phẩm vật lên chư Tăng trong ngày Tự tứ và sức chú nguyện của Tam bảo mà mẹ của ngài thoát được kiếp khổ ngạ quỷ, sinh về thiên giới.
11/08/2011(Xem: 6164)
T rước 1975, nơi thị xã Nguyên ở, hằng năm cứ vào đầu tháng 7 âm lịch, trên các góc đường của ngã tư lại thấy xuất hiện các anh chị trong Gia Đình Phật Tử làm công tác cài hoa lên áo cho dân phố, nhân mùa Vu Lan về.
11/08/2011(Xem: 10496)
Mùa Vu lan lại trở về, gợi nhắc chúng ta nhớ đến tình thương vô bờ bến của cha mẹ đã dành cho mình. Và đối với người Việt Nam, hiếu thảo là truyền thống quý báu được đặt lên hàng đầu. Tất cả chúng ta đều nhớ như in bài học vỡ lòng đã được dạy dỗ từ tấm bé: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
10/08/2011(Xem: 12796)
Hiếu thảo với cha mẹ là một đức tính tốt đẹp được mọi người ca tụng, đức tính ấy được coi như một nền tảng cho mọi đức hạnh, là nhân tố quan trọng để xây dựng đời sống hạnh phúc cho cá nhân, gia đình và xã hội. Đối với đạo Phật, thực hành hiếu thảo là con đường giải thoát của chánh pháp, là con đường của người Phật tử. Không hiếu thảo với cha mẹ thì không thể gọi là một người Phật tử chân chính được. Bởi vì người Phật tử thì phải thực hành các thiện pháp mà trong kinh "Nhẫn nhục" nói rằng: "Điều thiện tối cao là chí hiếu, điều ác cực ác là bất hiếu". Vì vậy, báo hiếu là bản chất của người Phật tử và đã trở thành truyền thống tốt đẹp của người Phật tử Việt Nam nói riêng, Á Đông nói chung. Quan niệm về hiếu đạo của đạo Phật được thể hiện rõ nét qua hai cuốn kinh phổ biến là Kinh Vu Lan và Kinh Báo Ân Cha Mẹ, kinh mà không người Phật tử nào không biết, thường được đọc tụng vào dịp tháng bảy, lễ Vu Lan.
10/08/2011(Xem: 8034)
Chứng được sáu phép thần thông, nhớ mẹ Mục Liên Tôn Giả xuống A Tỳ tìm cứu mẫu thân. Phật dạy nương oai thần Tự Tứ, thiết trai cúng dường, đảo huyền thọ khổ chúng sanh được siêu thoát. Lại một lần nữa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lại trở về với người con Phật trên khắp năm châu bốn bể, tâm hiếu nguyện cầu lan tỏa bao trùm cả đại địa thời không.
09/08/2011(Xem: 8194)
Rằm tháng Bảy theo tục lệ nhân gian Việt Nam gọi là ngày xá tội vong nhân. Ngày rằm tháng Bảy có nhiều ý nghĩa: Thứ nhất, ngày Phật hoan hỷ. Ngày rằm tháng bảy gọi là ngày đức Phật hoan hỷ, bởi lẽ trong thất chúng đệ tử của Phật, chúng Tỷ-kheo là chúng đệ tử gần gũi nhất, chúng thừa đương Phật pháp để truyền bá giáo hóa cho chúng sinh, chúng mang hình dáng của Phật làm gương mẫu ở thế gian, chúng mà trong ba tháng an cư kiết hạ đã viên măn và kết thúc vào ngày rằm tháng bảy âm lịch. Thông thường, khi chư Tăng thọ giới pháp xong là tu niệm
09/08/2011(Xem: 12308)
Về phương diện đền ơn cha mẹ, Đức Phật có dạy: "Dù là tại gia hay xuất gia, dù là Thanh Văn hay chư Phật đều có bổn phận đền ơn cha mẹ. Vì tâm hiếu là tâm Phật".
09/08/2011(Xem: 10571)
Tôn giả Xá Lợi Phất xuất thân từ giai cấp Bà la môn, nổi tiếng thông tuệ từ khi còn thơ ấu. Ngài là niềm tự hào, là hy vọng của gia đình, dòng tộc và nhất là mẹ ngài, bà Xá Lợi...
09/08/2011(Xem: 13928)
“Ầu ơ…….. Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi, Khó đi Mẹ dắt con đi Con đi trường học, Mẹ đi trường đời” Đó là lời hát ru con mà tôi thường hò để dỗ con vào giấc ngủ trong những ngày tháng khi chúng còn trẻ thơ và rồi ngày mỗi ngày lời ru ấy thấm dần, thấm dần đến tận tâm can của tôi! Tôi thật sự đã ngỡ ngàng và bàng hoàng khi phát hiện ra sự khác biệt qúa chênh lệch giữa “Trường học” và “Trường đời”. Có lẽ chỉ những người có thiên chức làm mẹ mới hiểu được rạch ròi về vạn lần đắng cay của “trường đời”.