Không có cơ hội thứ hai

11/04/201311:31(Xem: 5603)
Không có cơ hội thứ hai

mevacon_dich1
Các bài viết về Vu Lan

Không có cơ hội thứ hai

Quảng Tịnh

Nguồn: Christine Smith, Quảng Tịnh dịch

Lời người dịch: Phải chi ngày ấy mình biết chuyện ấy? Tại sao chị không nói cho em biết chứ? Tại sao mẹ lại bỏ rơi con?Phải chi ngày ấy mình đừng… Chúng ta đôi lúc vẫn sống với những câu hỏi mà không có câu trả lời, vẫn ôm ấy thay vì là những kỷ niệm đẹp lại là những hờn giận, oán trách với những nỗi buồn, nỗi đau, trằn trọc, những câu hỏi không được lý giải… để rồi có lúc lại ân hận vì sao ngày ấy mình lại hành xử như vậy, tại sao mình không cho người ta cơ hội giải thích, v.v…Trên cuộc đời này, mẫu chuyện mà QT muốn chia sẻ với bạn đọc vẫn đâu đó hiện hữu với nhiều hình thức khác nhau, QT hy vọng rằng khi đọc xong câu chuyện này, mỗi chúng ta sẽ có một lúc thật lắng đọng trong tâm hồn để xem mình đã hoặc đang hay sẽ làm một điều gì đó thật có ý nghĩa, thật vị tha, thật chân thành để cho mình đặc biệt là ba mẹ hoặc những người thân gia đình, bạn bè và những người chung quanh sẽ nở nụ cười hoan hỷ, an bình, không ân hận, không hối tiếc khi một mai một ai đó trong chúng ta đi đến một nơi thật xa…
Lúc tôi được mười tuổi, tôi không biết tại sao chị em tôi lại phải cách ly ba mẹ, ba anh chị em và bị đưa vào nhà nhận con nuôi. Năm đầu tiên thỉnh thoảng chúng tôi được phép về thăm gia đình được vài tiếng đồng hồ. Kế đến những anh chị em còn lại cũng bị đưa vào nhà nhận con nuôi. Hai người anh em được nhận làm con nuôi, còn người còn lại thì bị đưa vào viện mồ côi, rồi sau đó cũng được chuyển đến nhà nhận con nuôi . Ở nơi đây người ta bảo chúng tôi hãy quên đi ba mẹ và anh chị em của mình vì chúng tôi sẽ không được phép thăm họ nữa.
Mãi đến năm tôi lên mười tám thì tôi mới biết được nguồn gốc cội rễ của câu chuyện đã làm cho tôi cứ thắc mắc dày vò gậm nhấm tôi khi còn nhỏ. Rồi cuối cùng tôi cũng đã tìm lại được hai người chị em ruột và đã lái xe cả hai ngàn dặm để có thể có được những giây phút hội ngộ tuyệt vời với từng người một.
Có lẽ định mệnh đã an bày khi tôi dừng lại một đêm nọ ghé thăm người dì em mẹ tôi đang sinh sống ở thành phố Arizona vào lúc đó. Tôi hoàn toàn không biết một tí gì về dì cả, nhờ vậy đây cũng là dịp để được làm quen với gia đình dì, vì vậy khi được gợi ý ở lại tôi tự hỏi tại sao không nhỉ?
Dì Bobby đã thức trắng cả nữa đêm để kể chuyện cho tôi nghe về mẹ tôi. Người mẹ mà tôi chẳng biết gì về bà. Tôi tâm sự với dì và kể hết cho dì nghe về cảm giác rối bời, bị bỏ rơi và bị chối bỏ như thế nào. Tôi cũng kể với dì là tôi đã thương và khinh miệt mẹ tôi như thế nào nhưng chẳng hiểu một tí gì cả.
"Mẹ con mắc phải căn bệnh mà bây giờ người ta gọi là 'chậm trí', dì kể. "Mẹ con có một người em sinh đôi. Dì ấy đã mất khi mới lọt lòng, và mẹ con thì bị hư não bộ loại nhẹ. Các bác sĩ đã bảo ông bà ngoại con là mẹ con cơ thể sẽ phát triển bình thường nhưng đầu óc thì sẽ không phát triển hơn một con bé mười hai tuổi. Bà ngoại, mẹ của dì và mẹ… ừ thì ban đầu cũng chẳng ai chịu chấp nhận sự thật ấy. Để rồi thời gian trôi qua cũng không có cách nào khác hơn học cách chấp nhận điều đó.
Dì Bobby nhìn thấy phản ứng của tôi khi nghe câu chuyện, dì đã ôm tôi vỗ về và tiếp tục kể, 'vì bà ngoại đã cố gắng che chở cho mẹ con nên bà đã mất sớm và để lại mẹ con bơ vơ một mình. Cũng vì căn bệnh này nên bà luôn bị lợi dụng và quấy nhiễu. Bà đã có ba đời chồng và tám đứa con…. và đều bị tước đoạt khỏi mẹ của chúng. Ông chủ thì bóc lột bà. Bà đã làm việc từ 18 đến 24 tiếng mỗi ngày trong hãng giặt ủi công nghiệp với đồng lương chết đói. Người thì mỉa mai, kẻ thì chế nhạo bà ta. Bà không biết lái xe nên chỉ biết đi bộ và đón xe buýt. Con cái thì ở nhà hàng giờ nheo nhóc không ai chăm sóc. Dẫu bà bị khả năng hạn hẹp nhưng vẫn ráng nuôi nấng đàn con của mình. Bà đã thương yêu các con với hết cả tấm lòng và vô điều kiện. Ba con là một kẻ nát rượu và thường xuyên mất việc. Ông ta đã đánh đập bà và nghe mẹ con nói là ông ta đã đánh đập luôn cả con cái nữa. Đó cũng là lý do tại sao chính quyền can thiệp và giám hộ các con. Dù mẹ con đã cố gắng giành lại các con nhưng rồi các con cũng đều xa rời bà.
Tôi điếng cả người. Đây là lần đầu tiên mà tôi được nghe toàn bộ câu chuyện. Phải chi mà tôi được nghe sớm hơn thì có lẻ tôi sẽ khác hơn bây giờ. Nếu tôi hiểu được bà, có lẽ tôi sẽ tử tế, nhẹ nhàng với mẹ nhiều hơn. Tại sao lại không có ai kể cho tôi nghe sớm hơn chứ? Tôi tự giận mình và tự trong sâu thẩm của cơn giận là một nổi buồn man mác.
Những hình ảnh không vui lại hiện về trong tâm trí tôi. Có những lúc tôi đã la mắng mẹ thậm tệ: "Bà thật là đần độn. Tại sao bà chẳng giống mẹ của bạn tôi thế?" Tôi nhớ lại mình đã xấu hổ khi thấy bà trò chuyện với ai đó hoặc trông thấy bà ăn mặc khi ra đường. Thật là xấu hổ vì bà chẳng biết đọc, biết viết…… Tôi nhớ mình đã chẳng bao giờ mời mẹ đến tham dự những buổi họp mặt tiệc tùng dành cho mẹ và con gái chẳng qua vì tôi không muốn bạn bè tôi trông thấy bà. Những nổi đau như đâm vào tim gan, tôi cảm thấy như chết ngất. Tôi nói không nên lời và cảm thấy như muốn nghẹt thở vì đau đớn.
Dì Bobby đã ôm và vỗ về tôi như một đứa trẻ. Nỗi đau trong tôi từ từ vơi nhẹ….. tôi mới có thể suy nghĩ, thở và khóc thổn thức. Tôi đã khóc vì tôi đã bao lần mắng nhiếc mẹ về những bất hạnh của đời tôi. Tôi khóc vì đã làm cho mẹ chịu đựng không biết là bao nhiêu buồn phiền, tổn thương và tủi nhục. Tôi khóc cho chính mình và cho anh chị em tôi vì không biết là mẹ đã thương chúng tôi đến ngần nào. Tôi khóc vì tôi biết sẽ chẳng có cơ hội thứ hai.
"Dì chỉ muốn con hiểu rằng mẹ rất là thương các con. Con thấy đấy cũng vì bị bệnh nên bà không bao giờ oán hận ai. Bà ta lúc nào cũng chỉ thấy mặc tốt của bất cứ ai. Bà ta chẳng nhớ đến những chuyện buồn phiền, những tổn thương hay chán chường mà chỉ hồi tưởng những ký ức đẹp mà thôi. Phải chi mà bà được chăm sóc và điều dưỡng đặc biệt như những người được hưởng như bây giờ thì có lẽ cuộc đời mẹ con sẽ khác hơn. Dẫu vậy bà vẫn sống lạc quan yêu đời vì bà biết bà luôn được phù hộ mà không ai có thể tướt đoạt đi của bà." Dì Bobby thêm lời khi chia tay chào tạm biệt tôi.
Nhiều chuyện đã xảy ra từ lúc tôi mười tám cho đến bây giờ. Anh chị em chúng tôi đã đoàn tụ và sinh sống gần nhau khi trưởng thành. Tôi đã lập gia đình và có ba đứa con cùng mười ba đứa cháu và thậm chí đã nhận nhiều đứa con nuôi. Ồ, phải rồi tôi còn nhớ tôi đã ở bên cạnh mẹ, nắm đôi bàn tay mẹ khi mẹ trút hơi thở cuối cùng. Tôi đã tìm thấy mẹ trong nhiều năm trước và khám phá ra rằng ông trời thật sự đã cho tôi cơ hội thứ hai.
Dịch từ tài liệu tiếng Anh: "No Second Chances", Christine Smith. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters", 2007 John T, Canfield and Hansen and Hansen LLC, Health Communications, Florida, USA.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 8783)
Thôn Trường Lạc Xã Diên Lạc huyện Diên Khánh tỉnh Khánh Hòa ĐT. 0905.566099 Trú trì: Đại đức Thích Giác Hạnh
11/04/2013(Xem: 11762)
Dòng tâm thức nối tiếp từng sát na sanh diệt liên tục luôn trôi chảy không ngừng, do đó tri giác không thế nào nắm bắt thực tại một cách toàn diện được. Tất cả sự vật được dung chứa trong không gian đều có lực cản của chính nó và bị trọng lực thu hút và ảnh hưởng của sáu đại khác, có thể gây thêm cho sự vật ấy di động với những tốc độ khác nhau và có thể làm tổn hại đến chính nó và các sự vật khác.
11/04/2013(Xem: 10114)
Nhân là nguyên nhân, là năng lực phát động; quả là kết quả, là sự hình thành của năng lực phát động. Định luật nhân quả chi phối vạn sự vạn vật trong vũ trụ không có ngoại lệ:....Luật nhân quả hay sự tương quan giữa nguyên nhân và kết quả trong luật về "Nghiệp" của Phật giáo. Mọi hành động là nhân sẽ có kết quả hay hậu quả của nó. Giống như vậy, mọi hậu quả đều có nhân của nó. Luật nhân quả là luật căn bản trong Phật giáo chi phối mọi hoàn cảnh. Luật ấy dạy rằng người làm việc lành, dữ hoặc vô ký sẽ nhận lấy hậu quả tương đương. Người lành được phước, người dữ bị khổ.
11/04/2013(Xem: 18146)
Một con người với nhiều huyền thoại bao phủ theo từng bước đi, dù ngàn năm trôi qua nhưng dấu ấn vẫn còn đong đầy trong tận cùng tâm thức, hạnh nguyện độ sanh vẫn lớn dần theo nhịp tử sinh, in dấu trên từng hoá độ, kỳ bí trong vô cùng không tận, không ngôn ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Một sự lặng thinh phổ cập trên từng đường nét, chỉ có cõi lòng thành kính tri ơn, nhớ ơn, biết ơn, được nhân dân tôn thờ lễ bái
11/04/2013(Xem: 7461)
Bé Phương chạy quanh quẩn trong sự chăm nom đầy tình thương yêu của Mẹ. Sống ở một miền quê, cách thành phố nhộn nhịp huyên náo không xa, nhưng với mật độ dân cư thưa thớt lúc bấy giờ, nơi đây trở nên trống vắng, cảnh thôn dã về đêm cô liêu tịch lặng. Mỗi khi hoàng hôn phủ xuống, những ngọn đèn dầu leo lét được thắp sáng, sự yên tĩnh của khí trời cùng hòa quyện tiếng kêu xa của loài côn trùng rĩ rả.
11/04/2013(Xem: 8082)
Mẹ tôi đã thật sự ra đi!!! Tôi vẫn biết rồi ai cũng phải chết, nhưng sao vẫn đớn đau vô ngần. Có ai biết được tâm trạng của những người con mất Mẹ. Tôi cố nén lòng mình, nhưng nỗi đau vẫn tuôn trào biến thành những giọt nước mắt. Những giọt nước mắt ấy dù đi ra hay chảy ngược vào trong tâm khảm,vẫn không có nghĩa lý gì vì không thể nào khỏa lấp được nỗi bơ vơ cùng tận.
11/04/2013(Xem: 6899)
Hình ảnh đàn gà con chạy quanh quẩn, ngơ ngác kêu la thất thanh một khi lạc bầy, mất mẹ; trong chúng ta ai cũng từng thấy và cảm nhận trong đời sống thường ngày. Điều này, đã chứng minh hùng hồn rằng tình thương yêu phụ mẫu tử không chỉ thể hiện sâu sắc trong phạm vi loài người.
10/04/2013(Xem: 7756)
Từ ngàn xưa cho đến hôm nay, đã có rất nhiều, và rất nhiều cảm niệm về Mẹ. Mẹ, chỉ có một ý niệm này thôi mà đã thôi thúc bao áng văn hay, trác tuyệt diễm lệ để diễn tả về Người; và, cảm nhận của chúng ta về Mẹ thì dường như bất tận. Sao lại không bất tận? Tình Mẹ đối với con đâu có ý nghĩa về không gian và thời gian, bầu sữa Mẹ có thể dứt nhưng tình thương của Mẹ không bao giờ chấm dứt.
10/04/2013(Xem: 7458)
Arthur Schopenhauer là một triết gia Âu Tây. Thuở thiếu thời, ông như nhiều đứa trẻ đồng tuổi khác, nhưng khác là ông đã gặp nhiều trái ngang trong cuộc đời, một sự thật đúng ra lứa tuổi của ông không nên hội ngộ quá sớm. Và có thể, từ những kinh nghiệm đau đớn này đã tạo nên một dòng tư tưởng lớn, sau này chúng ta biết ông là một triết gia có tư tưởng gần tương đồng với Phật giáo: Quan niệm khổ và nguyên nhân của khổ trong nhân sinh - vũ trụ.
10/04/2013(Xem: 6637)
Trong tất cả lễ hội của Phật giáo, chúng ta thấy rằng Vu-Lan Báo Hiếu là một lễ hội được quần chúng biết đến, quan tâm nhiều, dù người đó là Phật tử hay không phải Phật tử. Dân gian quen gọi ngày rằm tháng bảy là ngày lễ Trung Nguyên, ngày “Xá tội vong nhân” qua khẩu truyền.