Áo lam bông trắng

11/04/201311:20(Xem: 7733)
Áo lam bông trắng

Áo lam bông trắng

Trưa nay tôi về chùa dự Lễ Vía Quán Thế Âm.Trước khi vào lễ, một người bạn đạo chào tôi nơi hành lang của thiền đường và chị đã nói thế nầy:" Chào chị Chúc Hân, chị khỏe không? Lúc này sao ít thấy chị về chùa? Sắp đến Vu Lan rồi, chị nhớ về chùa dự lễ nhé! Tôi nhớ bài Bông Hồng của chị viết về bác gái. Mấy năm rồi há? Về chùa, chúng tôi sẽ cài lên áo lam của chị một bông Hồng trắng". Tôi lặng thinh gật đầu. Những lời mời gọi, chia sẻ ngọt ngào đầy chân tình của chị, sao tim tôi lại nhói đau? Lặng lẽ mĩm cười, một nụ cười buồn. Lửng thửng tôi bước vào thiền đường dự lễ.
Hòa Thượng phương trượng đang giảng về hạnh nguyện của Quán Thế Âm bồ tát, ngài nhìn xuống trần gian bằng ngàn mắt, đưa xuống trần gian ngàn tay, với hạnh lắng nghe, hạnh ban ơn cứu khổ những chúng sanh đang bị chìm đắm trong biển mê lửa muội. Tôi đã không chánh niệm hòan tòan trong buổi lễ hôm nay. Miên man, tôi nghĩ về một đấng bồ tát của riêng tôi: Mẹ tôi. Mà không, bà cũng đã thực hiện hạnh bồ tát cho rất nhiều người trong lúc bà còn sinh tiền. Là một thôn nữ miền quê, lấy chồng xa xứ, chữ nghĩa "không đầy lá mít", bà đã luôn chắt chiu tằn tiện, cùng ba tôi nuôi lớn đàn con tám đứa. Tuy vậy bà luôn thích bố thí, luôn dặn các con giúp đở người nghèo, không được cười chê người tàn tật. Mẹ tôi không biết đạo Phật, bà chỉ thực hành nhân đạo. Không biết bà học ở đâu được câu nguyện " Nam mô Đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn độ chúng sanh". Khi nghe hoặc thấy ai bị họan nạn là bà lẩm nhẩm lời nguyện nầy và tìm cách giúp họ, không nhiều thì ít, phải giúp được thì bà mới an tâm . Câu chuyện chiếc quần lãnh đen mới láng o chưa mặc, má tôi đem tặng một bà gánh nước mướn, được dì tôi kể lại. " Má con nói cho quần mới vì quần cũ sẽ mau rách hơn, sợ bà ấy không có tiền mua cái khác, biết khi nào mới gặp lại bà ấy ". Thêm câu chuyện ông bửa củi mướn nghèo xơ xác, lại thêm chết vợ, có ba đứa con nhỏ nheo nhóc. Má tôi đã ra tay cứu độ bằng cách nấu cơm cho mấy cha con ông ấy ăn, mua thêm củi lớn về cho ông ấy có thêm việc làm. Bà còn may áo quần cho họ. Nghe kể lại rằng, dù dư biết tánh hay thương người cơ khổ cua má tôi, nhưng ba tôi đã ghen với ông ta, nghĩ có lẽ má tôi có tình riêng chăng? Lòng từ của bà thật quảng đại! Anh chị em chúng tôi đã lớn lên trong vòng tay thương yêu tuyệt vời và tuyệt đối của bà. Đã thâm nhập vào tâm lòng nhân ái của bà.
Chiều nay, đọc lại bài " Bông Hồng trắng hay đỏ" tôi đã viết bốn năm trước, khi mẹ tôi lâm trọng bịnh vào tháng Bảy năm 2007. Những dòng chữ trong bài viết này đã chảy ra từ máu tim tôi, một đứa con sắp mất mẹ. Những gịot nước mắt thể hiện thành ngôn từ khóc mẹ. Khỏang thờigian đó tôi chưa biết đạo Phật, chưa biết gì về luật Vô Thường sinh diệt, nhân quả, nghiệp báo...Vọng tưởng vọng tâm còn đầy ấp, tôi chưa thấy ra cõi đời này là huyển mộng. Thêm vào, chuyện tình duyên không thuận buồm xuôi gió càng là nguyên nhân làm tôi ôm mẹ chặt hơn. Gà con rời đôi cánh mẹ, tập bay nhảy ngòai đời, gặp giông bảo bèn trở về trú ẩn trong sự chở che an tòan của gà mẹ. Dù lớn dù nhỏ, con vẫn muôn đời là con thơ của mẹ.
Tôi thường tâm sự với các bạn đạo là tôi không có số nấu ăn. Tuổi thiếu niên, sau khi học về, giúp coi sóc tiệm chụp hình của ba má tôi, chuyện bếp núc đã có má tôi và chị phụ bếp. Lấy chồng, tôi vẫn tiếp tục tà tà đi học, đã có má chồng và người chị em bạn dâu nấu ăn. Trên trại tị nạn, chị tôi nấu vì tôi bận giúp thiện nguyện trong ban y tế. Qua Úc, chồng tôi nấu giỏi vì đã được " dạy dỗ kỷ" từ trại học tập sau cuộc đổi đời 1975. Vừa "anh đi đường anh em đường em, tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi" thì ba má tôi được bảo lãnh qua. Tôi lại được thưởng thức các món ăn miền Tây Nam Bộ do chính má tôi chế biến. Tôi có lý do không vào bếp vì phải làm việc bảy ngày một tuần, do nhu cầu y tế của cộng đồng người Việt lúc bấy giờ...Bên ba mẹ, dù tuổi đã lớn, tôi luôn được nghe những bài giảng luân lý của ba tôi, và tiếp tục khi vòi vĩnh, khi săn sóc cha mẹ già. Đó là thời gian rất hạnh phúc của tôi, một hạnh phúc đời thường mà ít người có được trong hòan cảnh ly hương.
Rồi thì mọi việc có đến có đi. Ba tôi từ bỏ cõi đời sau gần một thế kỷ làm chứng nhân bao thăng trầm của đất nước Việt Nam và thế giới. Và, hơn hai năm sau đó, má tôi đã theo ba tôi, sống đồng sàng đồng tịch, chết đồng mã đồng mồ. Bốn năm rồi, sao vẫn tinh khôi hình ảnh những ngày cuối của đời mẹ hiền quán thế âm của tôi.
Vu lan nầy tôi sẽ về chùa, để được nghe về chuyện Mục Kiền Liên hiếu tử, để được cài lên chiếc áo lam một hoa Hồng trắng như lời dặn dò chân tình của cô bạn đạo. Tôi sẽ nghĩ gì trong giây phút ấy? Từng tế bào thớ thịt mẹ cha sinh thành dưỡng dục vẫn còn đây. Tâm từ bi mẹ tôi đã trao truyền trong cách sống của bà, những lời dạy dỗ vẫn còn đây. Bông Hồng trắng hay đỏ, mất hay còn ...Phật đã dạy về thành trụ họai không. Mọi sự đến từ nhân duyên, cũng do nhân duyên mà đi. Mọi pháp chỉ là những phân tử li ti biến chuyển trong từng sát na theo hiện tượng sinh vật lý của vũ trụ. Xác thân tạm bợ nầy mất đi, nhưng nghiệp thức sẽ tiếp tục vào một cõi khác. Có lẽ má tôi đang ở cõi trời nhờ những phúc đức của bà. Bà tiên dễ thương đang nhìn xuống cõi ta bà, tìm xem các con của bà đang làm gì. Má ơi, con đã và đang làm theo ước nguyện từ bi của má. Con gái má mấy năm nay biết Phật pháp, sống theo lời Phật dạy. Rất an lạc tự tại với mọi nhân duyên đến và đi. Má đang vui lắm phải không?

Lâm Kim Loan
( Chúc Hân )
Tháng Bảy 2011






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5273)
Con mơ được một lần, Một lần thôi mẹ nhé, Thêm một lần nữa thôi, Được nắm lấy tay mẹ.
10/04/2013(Xem: 4879)
Mùa Vu-lan đến, lá thu vàng nhuốm đỏ hàng cây dọc đường Oklahama. Gió chiều lạnh xe xắt, chuông chùa từng tiếng đổ, lòng chúng con chùn lại, xao xuyến nhớ lại ơn nghĩa nghìn trùng của Mẹ Cha. Hướng mặt về phía đông, nơi mặt Hồ Miwaukee (một trong ngũ đại hồ lớn nhất thế giới) mênh mông bát ngát, để tình thương bao la của gió tràn về.
10/04/2013(Xem: 7907)
Có lẽ vì đi Chùa lâu năm hay vì được quý Thầy, quý Cô dạy dỗ qúa cẩn thận răng mà đức tính "tự tin" trong tôi bỗng nhiên đột ngột phát triển quá độ lúc mô tôi không hay, để rồi ngay giây phút ni nó không còn dừng lại ở chỗ "tự tin" nữa mà đã chuyển hóa thành "tự tung tự tác" khiến tôi dám cả gan biến đổi luôn cả câu tục ngữ của ông bà mình đã có tự ngàn xưa!
10/04/2013(Xem: 10834)
Giống như tình yêu, gia đình luôn là vĩnh hằng khi trái đất vẫn tiếp tục sinh ra con người, để cho con người dù dọc ngang trời đất, vẫn cứ quay về, trước mỗi ấm lạnh cuộc đời. Ở đó, người mẹ luôn là ngọn lửa ấm, là linh hồn thổi vào đời đứa con cả sự sống lớn khôn, cả yêu thương vô bờ bến, bằng chắt chiu và tảo tần… Để cho dù có đi khắp thế gian, mọi đứa con có gặp bao điều hay lẽ phải, cũng không gì có thể sánh được với tấm lòng trời biển của mẹ, "không ai tốt bằng mẹ"
10/04/2013(Xem: 6421)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên). Bà tính tình tham lam, độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi nặng nề, gây ra nhiều "nhân" xấu nên khi chết đi chịu "quả" ác, bị đày vào ác đạo, sinh làm loài ngạ quỷ, đói khát triền miên trong đại địa ngục.
10/04/2013(Xem: 5602)
Hôm nay, mùa Vu Lan báo hiếu lại trở về trên xứ Việt, hòa chung với niềm vui lớn này, xin được san sẻ cùng em đôi điều về đạo hiếu của con người. Có thể em chưa phải là Phật tử, chưa biết gì về Đạo Phật. Nhưng em cũng cần biết một cách khái lược về hiếu đạo, vì điều đó đâu có xa lạ gì với truyền thống đạo đức của người Việt Nam.
10/04/2013(Xem: 8340)
Thí Vô Giá Hội là đàn tràng được thiết lập có đủ hương hoa, trà quả, thực phẩm, gạo muối, cờ phướng... kể cả ấn chú để cứu độ các loài cô hồn, hoạnh tử phiêu diêu, phưởng phất đầu ghềnh cuối bãi, tha ma mộ địa... không nơi nương tựa, không người chăm nom, nhờ năng lực của ấn chú, nhờ sự nhất tâm gia trì của vị Sám chủ, của chư Tăng Kinh Sư mà được siêu thoát.
10/04/2013(Xem: 6683)
Nhọc nhằn tần tảo Mẹ nuôi con Sớm nắng chiều mưa mẹ mỏi mòn Oằn vai trĩu nặng đôi quang gánh Gánh trọn cuộc đời với đàn con
10/04/2013(Xem: 7030)
Hôm nay là ngày Rằm Tháng Bảy, ngày tự tứ của mười phương tăng chúng, ngày hoan hỉ của chư Phật, ngày hội Vu Lan để mọi người con Phật làm lễ Tôn kính và Tưởng nhớ công ơn Cha Mẹ. Đức Phật dạy: “Công ơn Cha Mẹ sâu dầy vô tận. Dù vai phải cõng Cha, vai trái cõng Mẹ mà đi hàng trăm nghìn kiếp, người con vẫn không thể nào đền đáp nổi công ơn ấy!”
10/04/2013(Xem: 6371)
Trong Phật giáo, ngày Vu Lan - Rằm Tháng Bảy là ngày lễ báo hiếu, tưởng nhớ công ơn sanh thành dưỡng dục của các đấng sinh thành, và cũng đã trở thành ngày truyền thống báo hiếu của dân tộc Việt Nam hiện nay. Đến ngày Vu Lan, ai nấy đều sắm sửa hương hoa tưởng nhớ ông bà cha mẹ. Mặc dù sinh hoạt của ngày này vẫn còn mang hình thức lễ nghi tôn giáo, nhưng đó là ngày gợi nhớ về bổn phận làm con làm cháu đối với ông bà cha mẹ.