Chùa Bửu Long

10/04/201320:09(Xem: 7124)
Chùa Bửu Long

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2011

Chùa Bửu Long

Trí Bửu

Nguồn: Trí Bửu

Chùa Bửu Long, ngôi chùa cổ trên 200 năm ở Diên Khánh
寶 龍 寺
Thôn Lễ Thạnh, xã Diên Thọ, huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa
ĐT. 0583.784061
Trú trì: Đại đức Thích Chơn Thức
Trí Bửu
Chùa cũ người đi bao nhớ thương
Năm nao chưa khỏi bước tha hương
Hồn thơ ngây quá vui bằng mộng
Chân giẫm làng quê đã thuộc đường
Chùa Bửu Long tọa lạc tại thôn Lễ Thạnh xã Diện Thọ, huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa. Chùa được sáng lập vào khoảng năm 1802 .(Niên hiệu Gia Long năm thứ I ) . Lúc đầu, chỉ là một ngôi thảo am làm nơi Tổ Khai sơn tu niệm. Tổ cũng chính là vị Trụ trì đầu tiên, và Ngài viên tịch tại chùa. Hiện nay ngôi bảo tháp của Tổ khai sơn vẩn còn nhưng quá lâu nên không đọc được chữ, vì thế không biết được tên tuổi của Ngài.
Truyền thừa đến đời thứ hai là Hòa Thượng húy thượng Ngộ hạ Hiền, thế danh Phan Hậu, dòng Lâm tế chánh tông đời thứ 42. Sau một thời gian hành đạo, Ngài đã viên tịch tại chùa, ngôi tháp được tôn trí hiện còn tại chùa..
Đời Trụ trì thứ ba chùa Bửu Long là cố Hòa Thượng húy thượng Trừng hạ Trung hiệu Nhơn Thành thế danh Nguyễn Mỹ, thuộc dòng Lâm tế chánh tông đời thứ 43, Ngài trụ trì từ năm 1830 đến năm 1890, đây là vị Trụ trì có thời gian tu niệm và hành đạo tại chùa nhiều năm nhất và rồi Ngài cũng đã thuận thế vô thường, an tường viên tịch vào năm 1890, tại chùa Bửu Long.
Sau một khoảng thời gian dài, vì chiến tranh tàn phá toàn bộ, không có quí thầy truyền thừa kế thế, nên đến năm 1963 dân làng Lễ Thạnh thỉnh cầu cố Hòa Thượng Thích Huệ Đăng, trụ trì Sắc tứ Minh Thiện, thôn Thanh Minh, xã Diên Lạc, huyện Diên Khánh kiêm nhiệm trụ trì để hoằng dương Phật pháp, hướng dẫn Phật tử tu hành và xây dựng lại chùa.
Vì hoàn cảnh chiến tranh và điều kiện kinh tế lúc bấy giờ nên chùa Bửu Long chỉ xây dựng được ngôi nhà cấp bốn, phụng thờ ba bảo vật cổ bằng đồng của chùa cũ còn lại sau chiến tranh, đó là tượng phật A Di Đà, tượng Thần Đồng và một đại hồng chung thời vua Bảo Đại, đời thứ mười bốn, đồng thời làm nơi Phật tử địa phương sớm tối đi về tụng kinh, niệm Phật.
Mãi đến năm 1992, khi kinh tế ở vùng quê Diên Khánh khá hơn, đồng bào Phật tử địa phương cần có chỗ dựa tinh thần để tu nhân, hướng thiện, theo thỉnh cầu của làng, Đại đức Thích Chơn Thức tự Trí Túc, được Huyện giáo hội Diên Khánh bổ nhiệm trụ trì từ ấy đến nay.


* Thật đau lòng, đứng trước cảnh hoang tàn, đổ nát của ngôi Tam bảo sau nhiều năm không có Trụ trì,. Đại đức Chơn Thức chí nguyện nếu quả có được nhân duyên phật pháp nơi này cho Đại dức tạo dựng lần ngôi Tam bảo trang nghiêm, để sớm hôm có nơi tu học cho phật tử.
Như nắng hạn lâu ngày gặp mưa, trên nhờ hông ân Tam bảo gia hộ và sự trợ duyên của Phật tử gần xa, Đại đức Trụ trì xây dựng lần hồi, như con kiến tha lâu dầy tổ. Tuy không có to lớn, nhưng đến nay chùa cũng tạm đủ nơi thờ Tam bảo và Phật tử tu học.
Điểm nổi bật của chùa Bửu Long là Đại đức Trụ trì thường xuyên tổ chức các hoạt động từ thiện như: tặng học bổng cho trẻ em nghèo, hiếu học, tăng quà cho đồng bào nghèo, những cụ già cô đơn…vào dịp lễ Phật đản, Vu Lan, Tết nguyên đán. Tiếng lành đồn xa, hoạt động từ thiện, xã hội, của chùa Bửu Long được các Nghệ sĩ, ca sĩ tại thành phố Hồ Chí Minh nhiệt tỉnh ủng hộ, đó là những nhà Mạnh Thường Quân vô cùng quý báu tiếp sức cho Đại đức Trụ trì tổi chức thành công nhiều đêm ca nhạc từ thiện như đêm Ca nhạc từ thiện Mẹ và quê hương, Ngàn năm sen nở…
Nguyện vọng thiết tha nhất của Đại đức Trụ trì là một ngày không xa sẽ đại trùng tu ngôi Đại hùng bửu điện trang nghiêm tú lệ, để có nơi cho đồng bào phật tử xa gần tu học và truyền thừa mai sau, đồng thời làm nơi sinh hoạt văn hóa tâm linh của người nông dân ở vùng quê Diện Thọ yên bình, xứng đáng với ngôi cổ tự hơn hai trăm trên quê hương Diên Khánh, Khánh Hòa.
• Chùa Bửu Long qua các đời truyền thừa:
- Tổ Khái sơn : 1802 (Tháp Tổ hiện đang tôn trí tại chùa)
- Đệ nhị Trụ trì: HT Thích Ngộ Hiền
- Đệ tam Trụ trì: HT Thích Nhơn Thành: 1930-1890
- Đệ tứ Trụ trì: HT Thích Huệ Đăng: 1963-1975
- Đệ ngũ Trụ trì: ĐĐ Thích Chơn Thức: từ năm 1992 đến nay




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6263)
Trong tất cả lễ hội của Phật giáo, chúng ta thấy rằng Vu-Lan Báo Hiếu là một lễ hội được quần chúng biết đến, quan tâm nhiều, dù người đó là Phật tử hay không phải Phật tử. Dân gian quen gọi ngày rằm tháng bảy là ngày lễ Trung Nguyên, ngày “Xá tội vong nhân” qua khẩu truyền.
10/04/2013(Xem: 9219)
Khi nghĩ về công ơn sanh thành dưỡng dục, thì chúng ta đã tạo nên một mạch nguồn của ân đức, của nghĩa trọng tình sâu, của dòng tâm thức luân lưu bất diệt. Một suối nguồn của thơ ca, của tiếng nhạc trầm hùng, lúc sâu lắng lúc thì nhẹ nhàng đi vào nhân thế vừa bất hủ vừa rung động thức tỉnh. Thế mới biết, giấy mực trần gian chẳng viết lên nỗi hai chữ “Mẹ ơi” cho trọn vẹn.
10/04/2013(Xem: 7416)
Giáo pháp của đạo Phật sâu thẳm được ví như đại dương mênh mông. Cửa vào đạo có muôn ngàn lối, hành giả khi bước vào nếu không trang bị đức tin vững vàng chắc sẽ choáng ngợp bởi sự uyên áo, sâu kín và pháp mầu vi diệu. Nếu thế thì con đường vào đạo của chúng ta thì sao, những người đầy nghiệp lực và hệ lụy của tham ái?
10/04/2013(Xem: 7463)
Với cái nhìn tuệ giác, Đức Phật quán chiếu trong vòng nghiệp duyên của chúng sanh, Ngài đã thấy được không có một chúng sanh nào tồn tại độc lập, mà ngược lại lưu chuyển trong vòng tương duyên với nhau. Tất cả vì vô minh, mà chúng sanh không thấy được Ngài. Trong kinh Báo Phụ Mẫu Ân diễn tả, có lần Đức Phật đi trên đường và thấy bên lề đường một đống xương khô, Ngài đã lễ lạy đống xương ấy.
10/04/2013(Xem: 6890)
Là Phật tử, mỗi người chúng ta luôn mang tâm nguyện tiến tu trên con đường giải thoát và giác ngộ, việc trước nhất thể hiện ý nghĩa đó là cần phải học Phật. Có học Phật cặn kẽ, rõ ràng và căn bản, chúng ta mới có cơ hội để tiếp nhận ánh sáng của đức Phật tỏa chiếu muôn nơi mà không e sợ đi lạc đường, lầm lối, dẫn vào tà đạo, và mới có thể mang lại nhiều lợi ích thiết thực trong cuộc sống cho chính mình và cho tha nhân.
10/04/2013(Xem: 6261)
Truyền thống giáo dục của Phật giáo có ba hình thức căn bản, gồm: khẩu giáo, thân giáo và ý giáo. Tùy theo căn cơ của người đệ tử mà các bậc thầy có thể sử dụng nhiều phương thức hướng dẫn khác nhau, nhưng thân giáo vẫn là quan trọng hơn cả cho thầy lẫn trò. Trở về khoảng thời gian Đức Phật còn tại thế, sự thuyết giảng của Ngài chưa bao giờ có hình thức giảng dạy như hình thức viết lách như chúng ta hiện nay.
10/04/2013(Xem: 7568)
Ánh sáng giác ngộ được hiểu như là một sự dập tắt vô minh, vọng tưởng điên đảo trong tâm trí của con người, là sự biết rõ sự thật về nguyên nhân và kết quả, nhận thức và hành động, con người và môi trường xung quanh. Giác ngộ là sự hiểu biết chân chánh, thấy rõ bản chất như thật của sự vật, vạn pháp. Giác ngộ còn có nghĩa là đoạn tận khổ đau, dứt trừ những tập khí phiền não bao trùm đời sống của con người trong nhiều kiếp sống, là sự thoát ly những con đường dẫn chúng sanh lên xuống trong sáu nẻo luân hồi trong vô minh bừng cháy.
10/04/2013(Xem: 7229)
Bát Chánh Đạo hoặc Bát Thánh Đạo là giáo lý căn bản của Đạo đế (trong Tứ Đế) gồm ba mươi bảy phẩm trợ đạo. Đây là những phương tiện hành trì phổ biến sâu rộng chung cho Ngũ thừa Phật giáo. Trong bài pháp Tứ đế đầu tiên đức Phật giảng tại vườn Lộc Uyển, về phương pháp hành trì hay Đạo đế, con đường dẫn đến an vui Niết bàn. Đức Phật đã long trọng chỉ Bát thánh đạo cho năm bạn đồng tu là nhhóm Kiều Trần Như.
10/04/2013(Xem: 6571)
Chúng ta thấy rất rõ, từ cái nhìn của một người dù không phải là Phật tử , khi họ thấy chiếc y màu vàng đắp trên người của các vị Tăng Phật giáo, họ vẫn dễ dàng nhận biết được đó là tu sỹ Phật giáo, một cái nhìn quán tính, đã ăn sâu trong ký ức của mọi người. Đó là hình ảnh hiện thân của Đức Phật, và ngày này vẫn được tiếp nối trong Phật giáo. Ít nhất, hình bóng này, người bình thường cũng dễ dàng nhận biết và phân biệt được. Như Phật tử chúng ta có dịp thấy chư Tăng Nam tông ở các nước theo truyền thống Nam tông như Thái lan, Tích Lan, Miến điện, Lào và Campuchia v.v... và một bộ phận nhỏ ở Việt nam.
10/04/2013(Xem: 7109)
Đức Phật thường được ca tụng như một bậc vĩ nhân. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, bởi vì vĩ nhân thường được hiểu như những bậc kỳ tài xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó, hoặc có thể là nhiều lĩnh vực, mang lại lợi lạc cho con người trong một mức độ nào đó. Có thể là một vĩ nhân ở phương Đông nhưng chưa hẵn là kỳ tài ở phương Tây.