Cha mẹ: Thầy dẫn đạo của con

10/04/201320:04(Xem: 7089)
Cha mẹ: Thầy dẫn đạo của con

cha-meTuyển tập bài viết về Vu Lan - 2011

Cha mẹ: Thầy dẫn đạo của con

Vĩnh Hảo

Nguồn: Vĩnh Hảo

(Kính tặng Ba Mẹ nhân mùa Vu Lan năm 2011)
Mỗi khuya thức dậy, nghe mõ nhịp nhàng, nghe chuông nhẹ điểm, hòa trong tiếng tụng kinh nho nhỏ mà tha thiết chân thành của mẹ; gần đó, hồng chung chùa sư nữ Vạn Thạnh ngân vang, xa xa vẳng tiếng chuông Hải Đức dội về. Tất cả những thanh âm thiền vị, sâu lắng và đẹp đẽ nhất đã nuôi dưỡng tâm hồn nhạy cảm của tôi từ lúc bé thơ.
Tôi lớn lên từ chiếc nôi đó. Chiếc nôi đặt giữa thành phố Nha Trang bé nhỏ, hiền hòa. Trở mình, chợp mắt, có thể nhìn thấy dáng mẹ trang nghiêm trong chiếc áo tràng lam, một mình trì tụng kinh Pháp Hoa cùng lúc với thời công phu khuya của các chùa lớn nhỏ chung quanh. Những hình ảnh và âm thanh ấy có lẽ được ghi lại rõ rệt vào tuổi lên năm, lên bảy; và đi ngược thời gian xa hơn nữa, tôi đoán chừng có cậu bé chưa thôi nôi, nằm im, mở mắt thao láo, dõng tai lắng nghe tiếng chuông mõ và giọng tụng kinh trầm ấm của mẹ hiền mỗi khuya.
Thế rồi lớn khôn lên một chút, tôi đã biết đi chùa sư nữ để tụng kinh Pháp Hoa vào mỗi tối. Tụng đọc lại những lời kinh mà mẹ tụng hàng ngày trước đó. Mỗi tối, mỗi tối, và mỗi tối tụng đọc, lời kinh lan thấm trong máu huyết tôi, để rồi một ngày nọ, tôi xin đi tu. Chuyện đi tu không đơn giản. Nhà đông người, người ý này, người ý nọ. Nhưng ba mẹ cũng đã chiều theo ý tôi. Nha Trang nhiều chùa, nhiều thầy, mẹ phân tích và so sánh cho con từng nơi, cho phép con chọn lựa. Con đã chọn vị thầy khó nhất, và ngôi chùa ở trên đồi cao nhất: chùa Hải Đức! Tập luyện và học kinh từ chùa sư nữ gần nhà, rồi xuất gia nơi ngôi chùa có tiếng chuông linh thiêng điểm vào tâm con mỗi sớm. Con trở thành chú tiểu từ đó.
Lần đầu về thăm nhà, bỡ ngỡ như một người khách. Đi tu khó không, khổ nhọc không? Ánh mắt ba nhìn tôi như trào ra những câu hỏi ấy. Không, ba ơi, con vui lắm, con không thấy khổ. Ở chùa, thức dậy lúc ba giờ rưỡi sáng ngồi nghe chuông, niệm Phật, đọc các kệ chú, rồi bốn giờ tụng thời công phu khuya, giống như thuở bé con thức giấc nghe me tụng đọc kinh Pháp Hoa, không khó đâu. Ba không bật ra câu hỏi, tôi cũng không buông ra câu trả lời. Cha con nhìn nhau, thương yêu, đầm ấm.
Một lần khác thăm nhà, chỉ có ba mẹ ngồi bên con, chú tiểu ngơ ngác. Ba ôm vai con, nói:
“Chị con du học bên Mỹ đã lấy bằng tiến sĩ văn chương, dạy đại học bên đó, ba mẹ rất vui, rất hãnh diện. Nhưng ba có thể nói rằng có một đứa con xuất gia, ba me cảm thấy phước báo vô cùng, không niềm vui nào to lớn hơn.”
Mẹ gật gù tán đồng, đôi mắt tràn thương yêu nhìn chú tiểu:
“Đúng vậy, đúng vậy đó con.”
Ba mẹ đâu nói chi nhiều. Chỉ ngần ấy thôi. Tiễn con về với chùa, theo thầy bạn. Một năm, hai năm, ba năm… Con mỗi lúc một xa, không thường về thăm nhà. Sinh nhật chú tiểu, mẹ lên chùa thăm con, âm thầm tặng một bài thơ, gói theo hộp bánh dẻo.
Chiều thu thăm con ở chùa
“Đồi mùa thu trải lá
Non tây hút mặt trời
Sương lành thâu nắng ngã
Chuông chùa ngân chơi vơi…
Dưới thấp bước lên cao
Me để thành phố lại
Bỏ sắc đời hư hao
Quên chuyện đời khôn dại…
Bằng hai bàn tay không
Me ôm đầy tâm niệm
Khuyên con luyện chí đồng
Me quỳ dâng mật nguyện…
Trở về cao xuống thấp
Sương mớm lá thu vàng
Trên đồi như nai nhỏ
Áo nhật-bình màu lam…” (*)

Mật nguyện của mẹ là gì, chưa bao giờ mẹ nói ra. Con cũng chưa bao giờ hỏi. Mẹ con lẳng lặng giao cảm tâm với tâm.
Mười năm, mười lăm năm, con trôi giạt những phương trời. Ba mẹ âm thầm dõi theo bóng con, học ở đâu, tu ở đâu, hành đạo ở đâu… Thoảng khi tương ngộ, chỉ im lặng nhìn con, chú tiểu năm xưa đã trưởng thành. Bao năm học đạo, phước duyên thọ giáo các bậc đạo hạnh chân tu, biết tâm chí hạnh nguyện bây giờ đặt ở cảnh giới nào!
Mười bảy năm, về thăm ba, thắp hương khóc tràn. Nhớ nụ cười ba hiền lành, bao dung… Con đứng nơi bàn thờ, tụng cho ba bài Tâm Kinh Bát Nhã như ba vẫn thường tụng mỗi ngày. Ba không thuộc nhiều kinh, ba chỉ biết tụng duy nhất bài kinh ngắn Bát Nhã. Giọng ba tụng lí nhí, nho nhỏ, không chuông không mõ. Giờ con cũng tụng cho ba, không mõ không chuông và không cả lời.
Hai mươi năm, giũ áo ca-sa, thôi không làm tiểu nữa. Mẹ vui con có bạn đời tốt, nhưng mẹ cứ khóc. Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa. Dù thế nào, con vẫn còn là chú tiểu năm xưa đây mà! Con biết và con tin như vậy.
Mẹ thấy không? Hai mươi hai năm sau kể từ ngày xa mẹ, khi chân con hãy còn chập chững trong dòng đời, bỗng một phút quay nhìn, thấy mình chưa hề rời xa chốn ấy. Vẫn là cảnh giới cao đẹp, trong sáng, tĩnh lặng của năm nào. Từ đó, con đã viết tặng các chú tiểu, mà cũng là tặng ba mẹ: Thiên Thần Quét Lá. Tác phẩm ấy không nói gì cao siêu, chỉ nói cái chí nguyện ban đầu của người học đạo. Chí nguyện ấy, một khi đã phát khởi, làm sao có thể mất đi được? Dù không còn để chỏm, không còn mặc áo nâu, nhưng việc quét lá, là trách nhiệm của con kia mà! Con biết chí nguyện của con không kiên cường như mẹ mong đợi. Nhưng con đường, vâng, thưa mẹ, con đường ấy, con đã thấy.
Bốn mươi năm, nhìn lại. Tóc đã ngã hai màu trên đầu, mà lòng vẫn như con trẻ, thiết tha nhớ giọng đọc Bát Nhã của ba; nhớ lời kinh Pháp Hoa mẹ tụng; nhớ tiếng chuông chùa nuôi dưỡng tâm con từ ấu thời. Chính những âm thanh, ngôn từ, cảm xúc, ý chí, tâm tư ấy, đẩy con xa khỏi vòng tay yêu thương của ba mẹ đến mấy mươi năm. Và trên bước viễn hành, con đường càng lúc càng mở rộng theo sự dìu dắt bởi các bậc thầy của con. Nhưng con không bao giờ quên rằng, ba mẹ chính là những vị thầy dẫn đạo ban đầu, đưa con vào lộ trình thênh thang của một thiên thần quét lá.
California, ngày 19 tháng 7 năm 2011.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2018(Xem: 15760)
Chương trình Lễ Vu Lan Phật lịch 2562 tại Tu Viện Quảng Đức (MC : Phật tử Tâm Từ) - 10.30am : Lễ cầu siêu trên chánh điện (TT Viện Chủ, ĐĐ Hạnh Tường, ĐĐ Đăng Nghĩa) - 11.am : Thuyết pháp (HT Hạnh Niệm & TT Nguyên Tạng) - 11.50am : Bắt đầu cung an chức sự và thỉnh Sư : - 12.00 : Lễ chào quốc kỳ Úc, Việt và Phật Giáo - Tuyên bố lý do và giới thiệu Chư Tôn Đức tham dự - Lễ Dâng Hoa Cúng Dường (Quảng Đức Đạo Ca, GĐPT Quảng Đức) - Thông Bạch Vu Lan PL 2562 (TT Trụ Trì Thích Nguyên Tạng) - Lời tác bạch cúng dường Vu Lan (PT Quảng Hương) - Lễ cài hoa hồng hiếu hạnh (Quảng Đức Đạo Ca, GĐPT Quảng Đức, PT Quảng Tịnh hát bài Bông Hồng Cài Áo) - Lời Đạo Từ của Hòa Thượng Chứng Minh (HT Thích Bổn Điền - Tường trình Phật sự của Tu Viện Quảng Đức (TT Viện Chủ Thích Tâm Phương) - Tụng Kinh Vu Lan Báo Hiếu - Lời cảm tạ của Ban Tổ Chức - Lễ Trai Tăng Cúng Dường - Quý đồng hương Phật tử thọ trai. - Văn Nghệ cúng dường Lễ Vu Lan (Quảng Đức Đạo Ca,
24/08/2018(Xem: 8466)
Mai Hoa Phỏng Vấn Nhà Thơ Trần Trung Đạo về hình ảnh người Mẹ nhân Mùa Vu Lan 2018
23/08/2018(Xem: 7635)
Không rõ có phải mình là nghệ sĩ hay không, hay ít ra cũng là người có những hoạt động liên quan đến văn hóa văn nghệ, nên rất dễ cảm xúc trước một câu thơ, một câu văn hay bài nhạc hay và có ý nghĩa sâu xa ?
22/08/2018(Xem: 6056)
Vu Lan Thu về với Ai Tĩnh lặng tự tâm chốn cửa Thiền Thời gian lắng đọng cho mình nhớ Ai Đôi bàn tay chạm vào nhau chắp ngang trước ngực, những nếp nhăn vệt ngắn vệt dài xếp từng hàng ngang dọc trên làn da nhăn nheo theo thời gian, từng đốm đồi mồi nâu đen che phủ màu da ngày nào. Mẹ ngồi lặng lẽ bên những bạn đồng tu, đôi mắt ngước nhìn Đức Phật, xa xăm.
22/08/2018(Xem: 15328)
Tin Phật sự Nhật Bản: Lễ Vu Lan Báo Hiếu Tại Chùa Đại Nam Himeji Nhật bản Sáng ngày 19/8/2018, Tăng Tín Đồ Phật tử đang sinh sống học tập định cư và làm việc tại Vùng Kansai cùng các nơi đã tập trung về Chùa Đại Nam tại thành phố Himeji tỉnh Hyogo tham dự Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu. Buổi lễ diễn ra trong sự trang nghiêm, đậm tình quê hương tâm linh Đất Việt, Phật giáo Việt dưới sự chứng minh của ĐĐ Thích Đạo Tín trú trì Chùa Đại Nam và Chùa Hoà Lạc Kobe và tham dự của các bậc Phật tử cao trung niên cũng như thế hệ các cháu Oanh vũ sinh ra tại Nhật đã về ôn lại Truyền Thống Tri Ân và Báo Ân đối với hai đấng sanh thành cha mẹ dưỡng dục ở đời. Đồng thời tri niệm Ân Đức Thầy tổ đã giáo dưỡng và những người đàn na thí chủ đã chung lo Phật sự tại xứ người.
22/08/2018(Xem: 14995)
Cha Mẹ chúng ta đang ở vào tuổi xế chiều, như ngọn đèn trước gió, sáng còn chiều mất, chúng ta hãy tranh thủ và chạy đua với thời gian để báo hiếu với Cha mẹ, thể hiện tấm lòng trân trọng và biết ơn đối với Cha Mẹ, kẻo một ngày kia Cha Mẹ khuất bóng, lúc đó mới cảm thấy tiếc nuối, buồn khổ, ân hận dày vò, muốn làm điều gì đó thì cũng đã muộn rồi. Để tưởng nhớ Công Ơn Sanh Thành Dưỡng Dục của Cha Mẹ, Tu Viện Quảng Đức long trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 26/8/2018, nhằm ngày 16/7/ Âm lịch năm Mậu Tuất.
22/08/2018(Xem: 5936)
Giật mình trước vạt nắng vội đến vội đi của những ngày cuối hạ, con mới nhớ da diết những ngày nắng với bao nhọc nhằn trên vầng trán mạ, rứa mà con thương cái nắng đó biết mấy, bởi đó là khoảng thời gian con tung tăng bên mạ. Tuổi thơ con là những tháng ngày cùng cực bên quang gánh của mạ, và những buổi chiều tà đi gom nhặt từng mảnh vỡ tình thương của ba...
22/08/2018(Xem: 7269)
Con ngồi nhặt chút hanh hao nắng để kịp sưởi ấm khi đông về. Huế vẫn là những giai điệu trầm buồn, những ngày vào đông mỗi lúc mỗi lạnh hơn.Năm ấy trời cũng lạnh như thế này. Năm ấy - mùa lạnh cuối cùng con được nhìn thấy ba...