Trở về thăm mẹ (thơ)

10/04/201319:43(Xem: 6750)
Trở về thăm mẹ (thơ)

me-con-02
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Trở về thăm mẹ

Lâm Như Tạng

Nguồn: Lâm Như Tạng

Năm lên mười mấy tuổi
Tôi đã vội xa nhà
Bên hàng cau nhớ mẹ
Chiều chiều bỗng xót xa
o0o
Mái chùa sau lũy tre
Trên triền đồi vắng lặng
Lá khô buồn rơi rụng
Nhóm lửa giữa đêm hè
o0o
Cây khô buồn nhớ nước
Từng gánh trĩu oằn vai
Sương rơi vào hạt nắng
Hoa mới đã thêm đài
o0o
Tôi trở về thăm mẹ
Đuờng thôn giấy đỏ hường
Mùi hương thơm cỏ dại
Áo vải sờn bên nương
o0o
Từng buổi sáng mờ sương
Đôi tay hai gàu nước
Tưới từng hàng cây thuốc
Vóc mẹ gầy thêm thương
o0o
Ngoài đồng gieo luống mạ
Mẹ tát nước gàu sòng
Nước xanh bên cỏ biếc
Nắng chảy dài quanh năm
o0o
Dưới trăng đi hái mè
Gió hiu hiu đêm hè
Trên nửa đời tóc bạc
Mẹ vẫn cười hiền lương
o0o
Đêm đêm mẹ vẫn thức
Canh giấc ngủ đàn con
Từng tấm chăn mẹ đắp
Cho con an giấc nồng
o0o
Đèn mù u lụn dần
Sương khuya rơi thấm lạnh
Theo đường kim mối chỉ
Mẹ vẫn ngồi bên song
o0o
Hoa mai vàng trước ngỏ
Giàn trầu không lộng gió
Từ biệt mẹ tôi đi
Lệ tràn đôi mắt đỏ
o0o
Saigon những mười năm
Mấy lần về thăm mẹ
Mái tranh nghèo vắng vẻ
Khoai sắn vẫn xanh chồi
o0o
Đông Kinh mười bảy năm
Cũng mấy lần thăm mẹ
Nương rẫy khô cằn cỗi
Mẹ vẫn ở mái tranh
o0o
Sydney tròn sáu năm
Tôi lại về thăm mẹ
Buổi tiễn đưa lặng lẽ
Mẹ nắm chặt tay con
o0o
Đưa đến cuối đường thôn
Mẹ tôi òa lên khóc
Dõi theo con ánh mắt
Màn lệ mờ như sương
o0o
Nào ngờ lần đưa tiễn
Đó là lần sau cùng
Giờ mẹ nằm yên giấc
Trong nấm mồ cuối thôn.
o0o

Lâm Như Tạng



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6486)
Mười sáu tuổi con nào đã lớn Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con Làm con trai khóc không thành tiếng Nước mắt chảy ngược dòng trong nức nở Mẹ ơi !
10/04/2013(Xem: 6076)
Mẹ yêu ơi, hôm nay ngày của mẹ Con lang thang tìm bóng mẹ đâu đây Ngày ra đi, con nhớ dáng mẹ gầy Đưa tay vẫy chào con thơ lần cuối
10/04/2013(Xem: 11222)
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ Đỗ Trung Quân - 1986 Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
10/04/2013(Xem: 6953)
Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn Khi bước chân con không còn chập chững Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.
10/04/2013(Xem: 6958)
Em kể về mẹ em bằng giọng văn thật là ngây dại rằng " một buổi trên đường vượt biển chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần chúng ăn hiếp mẹ ba giận xông vào đánh trả
10/04/2013(Xem: 6796)
Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn con lại muốn viết những dòng về mẹ như câu chuyện tình con chưa được kể Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc
10/04/2013(Xem: 7032)
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng Mà lòng yêu sống lạ lùng Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
10/04/2013(Xem: 6674)
Một cánh hồng con kính dâng tặng mẹ Suốt một đời mẹ lặng lẽ hy sinh Thương đàn con mẹ cực khổ quên mình Nuôi con lớn trong tình yêu vĩ dại
10/04/2013(Xem: 6120)
Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!
10/04/2013(Xem: 6299)
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.