Cô học trò mới

10/04/201319:34(Xem: 6241)
Cô học trò mới

chickensoup_mothersanddaughters
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Cô học trò mới

Người dịch: Quảng Tịnh Kim Phương

Nguồn: Nguyên tác tiếng Anh: Julie Firman

Tôi đã được thông báo là hôm nay sẽ nhận thêm một cô học trò mới vào lớp mình và cứ nghĩ đến có thêm học trò mới vào cái lớp đặc biệt này là tôi phát sợ, cái lớp vốn học trò cứ hơn thua, tranh giành lẫn nhau. Từ khi hành nghề gõ đầu trẻ, tôi chưa có dạy cái lớp nào hơn cái lớp này cứ hay ganh tị lẫn nhau và cả thế giới như thế này. Vào giờ ăn trưa tôi cứ nghe đi nghe lại: “Nó có nhiều hơn tao đó”, “Mày cứ để cho nó đứng đầu hai lần đi rồi tới phiên tao dẫn đầu”. Tôi cứ âm thầm cầu trời hãy giúp và chỉ cách cho tôi dạy giỗ làm sao để thay đổi những đứa học trò này, chỉ cho tôi làm sao dạy cho chúng biết yêu thương nhau.
Tôi đến lớp sớm hơn thường lệ và viết sẵn trên bảng là hôm nay sẽ đón một học sinh mới vào lớp chúng ta. Tên của bạn mới là Patty. Tôi đã đọc những dòng chữ trên bảng cho cả lớp cùng nghe và nói thêm: “Chúng ta hãy hân hoan chào đón bạn mới vào lớp nhé”. Kế đến hàng loạt câu hỏi của bọn trẻ giành cho tôi: “Trước đây bạn ấy học trường nào? Bạn ấy đọc được chứ? Bạn ấy có thích thể thao không?” Đó là tất cả những câu hỏi quan trọng mà một đứa trẻ bảy tuổi muốn hỏi.
Một lúc sau Patty bước vào lớp. Cô bé có mái tóc hung đỏ, khuôn mặt tàn nhang và người cô bé toát lên vẻ sung sướng hạnh phúc. Cô bé đứng trước lớp khi tôi giới thiệu từng bạn trong lớp và cô bé đã chào hỏi vài lời với từng bạn một. Cô bé hình như chẳng để tâm là ai sẽ là người cô muốn kết bạn hay lấy làm thích ai. Cô bé đón nhận tất cả mọi người trong lớp. Buổi sáng trôi qua mà không hề có một vấn đề gì xảy ra. Một ngày bình an đầu tiên của cả năm học.
Giờ giải lao đã đến, Patty đứng ở đầu hàng. Thật là quá lắm đối với Petey. Thằng bé la hét đòi đứng đầu hàng và bắt đầu đẩy Patty ra khỏi chỗ. Patty quay lại và nói: “Ồ, bạn muốn đứng đầu hàng phải không? Tôi không ngại. Bạn cứ đứng vào chỗ tôi đi.” Và chuyện như thế cứ lặp đi lặp lại vào giờ ăn trưa… một ngày trôi qua với những cử chỉ rộng lượng của cô bé bảy tuổi này…
Cuối giờ học có tiếng gõ nhẹ vào cửa. Tôi mở cửa và thấy một con chó có đeo dây xích ở cổ dắt theo một người phụ nữ trẻ vào lớp. Patty nhảy cẩng và reo lên: “Ồ, mẹ ơi đây là trường tốt nhất mà con được học từ đó tới giờ”. Kế đến cô bé quay lại lớp và giới thiệu mẹ của mình, không hề đề cập đến chuyện mẹ bị mù. Cả lớp trở nên yên lặng và kế đến những đứa trẻ ngồi ở hàng đầu đứng dậy và đi tới bắt tay mẹ Patty. Cả lớp cứ từ từ lặng lẽ thay phiên nhau làm chuyện đó mà không hề xô đẩy hay phàn nàn chuyện gì.
Mẹ Patty cám ơn cả lớp đã niềm nở chào đón Patty. Kế đến bà ôm con gái vào lòng và nói với cả lớp: “Cô hy vọng các cháu có thể đến thăm nhà chúng tôi. Mẹ con cô sống rất là vui vẻ với nhau. Có một đứa con gái là niềm hạnh phúc nhất trong đời cô.”
Và tôi nghiệm ra rằng lời cầu nguyện của tôi đã có câu trả lời khi cô học trò mới bước vào lớp học.

Melbourne, Vu Lan 2010
Quảng Tịnh Kim Phương dịch từ tài liệu tiếng Anh dịch từ tài liệu tiếng Anh: "The new girl" , Julie Firman. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters", 2007 John T, Canfield and Hansen and Hansen LLC, Health Communications, Florida, USA



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2014(Xem: 20805)
Vu Lan lại đến vườn chùa, Chư Tăng Phật tử nhớ mùa tạ ơn. Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Em này sao nét xót xa, Một thân lủi thủi, vạt tà héo hon, Thưa rằng cha đã lên non, Mẹ theo mây gió hết còn trần gian.
06/08/2014(Xem: 26869)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 8945)
Mỗi năm cứ đến rằm tháng bảy, khắp nơi nhộn nhịp không khí Vu lan báo hiếu. Ngày ấy nhằm vào dịp mãn hạ, sau khi toàn thể chư Tăng Ni thực hiện quy chế cấm túc theo giới luật của đạo Phật, an cư tại một trú xứ, thể hiện tinh thần lục hòa cộng trụ, thu nhiếp thân tâm, trau dồi giới đức, nỗ lực thiền định. Vậy tại sao nhà Phật lại chọn sau ba tháng an cư, đến ngày Tự Tứ thì lễ Vu Lan mới được tổ chức? Vì đây là dịp để tri ân báo ân, tri niệm đến ân tình ân nghĩa của cha mẹ, Thầy Tổ, chúng sanh và của tất cả những ân tình ân nghĩa mà mình cưu mang hoặc đã chịu ân.
05/08/2014(Xem: 20408)
Đường dẫn đến chùa xa thật xa Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững Nhẹ bước tìm về dấu vết xa
05/08/2014(Xem: 10413)
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ... Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời! Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng! Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi, Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
05/08/2014(Xem: 9308)
Clip nhạc: Nhớ Cha, do Nghệ Sĩ Thanh Ngân trình bày
05/08/2014(Xem: 19233)
Giữa đêm khuya vắng vẻ Mẹ vân vê vuốt nhẹ Vào mái tóc mai con Với tiếng ru nhè nhẹ Ẵm nhẹ con vào lòng Ru con giấc ngủ nồng . Những lời ru của mẹ Thấm sâu vào hồn con Giúp con khi lớn khôn Biết hiếu thảo làm người
05/08/2014(Xem: 16938)
Tình Cha tình Mẹ bao la Tình thương như một thiết tha đậm đà Từ con mở mắt oa oa Dần dà năm tháng con đà lớn khôn
04/08/2014(Xem: 20397)
Cha là chỗ tựa đời con Là rường là cột cho con nương về Gian lao vất vả sớm khuya Miếng cơm manh áo đưa về nuôi con Trọng trách đè nặng vai mòn Sinh nhai kiếm kế nuôi con nên người Dạy con công hạnh ngôn dung
04/08/2014(Xem: 6020)
Năm gần tròn mười sáu tuổi, tôi phải lên tỉnh học. Tá túc trong nhà người bạn củtôi, thỉnh thoảng cuối tuần mới về thăm nhà. Từ nhà tôi lên tỉnh chỉ cách mười mấy cây số, nhưng xe đò không có nhiều, chỉ chạy những chuyến phục vụ cho khách buôn bán từ dưới quê lên tỉnh. Việc lưu thông không tiện lợi mấy, nên tôi cũng ít về thăm nhà. Vã lại, mẹ tôi thường dặn nếu nhà mình không có việc gì cần, thì con cứ ở lại trên ấy để học, chứ đừng nên về nhiều mà tốn kém, cũng như mất thì giờ vô ích. Nghe vậy tôi cũng yên tâm, rồi đâm ra làm biếng về nhà. Lâu lâu hơi nhơ nhớ, mới đón xe đò về thăm mà thôi. Ngoài giờ học, tôi hay giúp dì Thảo những việc lặt vặt trong nhà, mặc dù dì không cho tôi làm, nhưng tôi cũng cố nài nỉ dì để