Bài luận văn về Mẹ ”Nhóm lửa hồng”

10/04/201319:26(Xem: 8122)
Bài luận văn về Mẹ ”Nhóm lửa hồng”

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Bài luận văn về Mẹ ”Nhóm lửa hồng”

Diệu Xuân

Nguồn: Diệu Xuân

Tôi đang ngồi trong lớp học sinh ngữ tiếng Anh dành cho những người lớn tuổi (50+). Thầy tôi còn trẻ lắm, đang yêu và sắp lám đám cưới. Thầy tôi muốn chúng tôi viết một bài luận văn về tình yêu của thời chúng tôi còn trẻ…Tình yêu ấy tôi đã và đang có, đã đơm hoa và kết trái, tôi không còn gì để viết. Hiện tại trong tôi là hình ảnh người Mẹ, lúc nào cũng rực sáng trong tôi. Tôi nhớ lại bếp lửa ngày xưa tôi đã nhóm lên cho Mẹ tôi vào mùa Đông giá lạnh, và bài luận văn bắt đầu:
”Mùa Thu 2009.
Là người ty nạn ở Đan Mạch, tôi rất nhớ quê hương tôi, gia đình tôi và Mẹ tôi rất nhiều. Mẹ tôi là tình yêu lớn nhứt mà tôi đã có. Bây giờ tôi xin viết lại lá thư mà tôi đã viết cho Mẹ tôi vào nhiều năm về trước.
Má kính yêu,
Đã khá lâu con không có thư về thăm Má, vì con bận nhiều việc quá, dù con vẫn nhớ Má rất nhiều.
Bây giờ là mùa Thu ở Đan-Mạch, tiết trời lành lạnh nhưng con nghĩ nó rất là tốt vì mình vừa trải qua một mùa Hè nóng bức, nhưng đến mùa Đông, trời lạnh lắm Má ơi, tuyết phủ ngập đường, con nhớ Má nhiều nhứt trong khoảng thời gian nầy…
Má có nhớ không? Có một lần mùa Đông ở quê hương mình lạnh lắm, lạnh hơn bao giờ hết, những cơn gió lạnh cứ thổi vào nhà qua khe cửa sổ dù bức màn đã được kéo lại. Con thấy Má run nên con đã nhóm một bếp lửa than để vào phòng Má trước khi con đi ngủ… Thế rồi buổi sớm mai thức dậy con thấy bếp lửa than ấy ở phòng con. Con đã ngủ trong tình yêu thương của Má mà con không hề biết…
Cuộc đời đưa đẩy, xuôi con về đây, vùng Bắc Âu giá lạnh, để cho bếp lửa hồng ngày xưa thêm rực rở trong con. Má không phải lo cho con, con rất là hạnh phúc trong tình nhân lọai ở quê hương thứ hai nầy, con không lạnh khi con ở nhà, vì nhà ở đây rất là chắc chắn và mình luôn có máy nóng đễ sưởi ấm khi mùa Đông đến. Con chỉ lo cho Má thôi, liệu Má có đủ sức để chống chọi lại cái giá lạnh từ mọi phía, khi những đứa con của Má lần lượt bỏ Má mà đi, điều mà ngày xưa con không nghỉ là có thể xảy ra. Má ráng giữ gìn sức khỏe nghe Má, thế nào rồi con cũng về với Má, con hy vọng đỉều đó. Dù xa xôi cách trở nhưng hình ảnh Má vẫn luôn sống mãi trong con. Với con, Má là mặt trời, là ánh lửa, để cho con ánh sáng và hơi ấm, trong cái tối tăm và lạnh giá của mùa Đông ở Đan- Mạch.
Má là tất cả Má ơi!
Con của Má.”
Bài luân văn đã chấm dứt nhưng tôi vẫn nghĩ miên man về Mẹ tôi. Vào những năm đầu khi VN vừa mỡ cửa, có người thân về quê, tôi đã nhờ họ đến nhà Mẹ tôi để thâu cho tôi một đoan video-klip…Căn nhà xưa đã hiện ra trước mắt tôi, Mẹ tôi từ trong nhà đi ra, đến ngồi trên chiếc ghế trước hành lang và khẻ nói:” Má khỏe lắm, con không phải lo cho Má.” Như để chứng minh điều đó, Mẹ tôi đứng dậy cầm lấy cây chổi bước ra trước sân quét đi quét lại những chiếc lá vàng của ngày hôm trước, đọan Mẹ tôi tiếp tục: ”Con ráng lo cho mấy đứa nhỏ ăn học, đừng để nó dốt nghe con, ngày xưa Má một mình nuôi tám đứa con mà không có đứa nào dốt hết (Ba tôi mất khi tôi được 45 ngày tuổi). Bây giờ con có đôi có bạn thì phải lo cho chúng nó ăn học nên người là Má vui rồi.”
Trong hoàn cảnh khổ đau, thiếu thốn đủ mọi bề lúc bấy giờ, có con ở nước ngoài là nguồn ”an ủi” lớn, thế mà Mẹ tôi không đòi hỏi ở tôi một khoảng vật chất, hay than van gì cả, mà chỉ lập đi lập lại chuyện ăn học cho các con tôi. Có lẻ Mẹ tôi đã quen rồi sự khổ đau và vất vả của cuộc đời, nhưng mà Mẹ tôi già rồi đâu còn sức để lao động nửa… Bổng dưng tôi ràn rụa nước mắt và hiểu ra rằng : Mẹ tôi đã cam chịu được tất cả sóng gió của cuộc đời, nhưng chỉ có một điều Mẹ tôi không chấp nhận đó là sự dốt nát của mình. Mẹ tôi sanh ra trong thời phong kiến không được cắp sách đến trường để học, nhưng Mẹ tôi đã cải lại số mệnh hẫm hiu đó để tự học và chỉ có thể đọc đươc chử in. Nhiều lần Mẹ tôi thố lộ: ” Má chỉ học lóm thôi con”. Còn viết thì chỉ một chử duy nhất, đó là tên của chính mình (để khỏi lăn tay) tên một lòai chim NHẠN.
Đời Mẹ như đời con Nhạn trắng
Tung đôi cánh bạc khắp trời xanh
Đời con tựa thể con chim nhỏ
Chưa đủ cánh lông phải đậu cành
Nhưng đến khi nào lông cánh đủ
Mẹ dìu con liệng tự trời cao
Hải hồ phỉ chí đời son trẻ
Vủ trụ thâu trong đôi mắt trông

(Thơ của cố Thượng Tọa Thích Giác Huệ)
Ngày nay, các con tôi đã lớn, đã thành người hữu dụng trong xã hội, Mẹ tôi đã qua đời, tôi đang sống những chuổi ngày còn lại để suy gẫm, để yêu thương tình người, và để nói lời cám ơn…
Xin cám ơn Trời Phật. Cám ơn Mẹ. Cám ơn Đan-Mạch đã cưu mang tôi vào trong một quốc gia bé nhỏ, lạnh- lẽo nhưng được tiếng là hạnh-phúc nhứt trên thế giới nầy. Xin cám ơn cuộc đời…

Mùa Vu Lan 2010.
Diệu Xuân.
Thương về hai anh:
Ngô Thiên Tường, Ngô Thanh Hữu ở Los Angeles để cùng em nhớ về Má.
-Cám ơn các con: Đồng, Đương, Đăng đã giúp má phương tiện viết bằng chử việt trên trang web nầy.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 9925)
Pháp Thoại: Vô Thường, bài giảng của HT Thích Trí Hoằng
11/04/2013(Xem: 8147)
Thời-Không là từ viết tắt của Thời gian và Không gian. Trong đời thường, chúng ta cảm nhận thời gian là một dòng chảy, trôi liên tục không ngừng nghỉ, từ quá khứ qua hiện tại rồi tới tương lai. Thời gian làm thay đổi sự vật, chẳng hạn một đứa trẻ sơ sinh, rồi một tháng tuổi, một năm tuổi, thời ấu thơ, thời thiếu niên, thời trưởng thành, thời trung niên, rồi thời tuổi già.
11/04/2013(Xem: 8312)
Washington DC , USA- Vào ngày 7/9, Đức Dalai Latma đã đến nơi dạy truyền Kalachakra để chuẩn bị nghi lễ. Sau đó, Ngài đến phía tây đồi Capitol gần tòa Bạch Ốc để nói chuyện với công chúng về hòa bình thế giới.
11/04/2013(Xem: 6671)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào… Giữa khuya, bỗng vang lên giọng hát trầm bỗng, sâu lắng, ngọt ngào của ca sĩ Hương Lan từ ngôi nhà kế bên, vọng vào chốn thiền môn tĩnh lặng như xoáy vào tim, con giật mình tỉnh giấc, bàng hoàng nhớ Mẹ da diết. Nỗi nhớ làm con hạnh phúc, khiến con nhận ra cái tình mẫu tử thiêng liêng vẫn tồn tại giữa Mẹ, giữa con, vậy mà cả một thời gian dài, cả một đoạn đường đời nó đã bị những oán giận,....
11/04/2013(Xem: 6011)
Tôi ngồi ẩn mình dưới tàng cây rậm rạp sau sân chùa, tránh cái nắng oi ả của mùa hè. Hôm nay ngày thường, mọi người đi làm cả, cảnh chùa im lặng một cách trang nghiêm. Nhân tiện có công việc đi ngang qua chùa, tôi tạt vào viếng cốt và thắp cho ông bác một nén hương để tưởng nhớ đến bác mình.
11/04/2013(Xem: 8486)
Trưa nay tôi về chùa dự Lễ Vía Quán Thế Âm.Trước khi vào lễ, một người bạn đạo chào tôi nơi hành lang của thiền đường và chị đã nói thế nầy:" Chào chị Chúc Hân, chị khỏe không? Lúc này sao ít thấy chị về chùa? Sắp đến Vu Lan rồi, chị nhớ về chùa dự lễ nhé! Tôi nhớ bài Bông Hồng của chị viết về bác gái. Mấy năm rồi há? Về chùa, chúng tôi sẽ cài lên áo lam của chị một bông Hồng trắng".
11/04/2013(Xem: 7911)
Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không. Chúng ta không một ai có thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
11/04/2013(Xem: 8192)
Kinh Vu Lan (Ullambana Sutra), một bản kinh ngắn nhưng hàm súc, tràn đầy ý nghĩa nhân văn, chan chứa đạo lý, thấm đẫm tình người và đặc biệt là giá trị giáo dục nhân cách với đặc trưng hiếu đạo. Vì thế, kinh Vu Lan đã chinh phục lòng người, in đậm trong tâm trí, thấm sâu vào máu thịt của tất cả những người con Phật.
11/04/2013(Xem: 8488)
Hiếu hạnh, chuẩn mực của đạo đức từ bao đời vẫn luôn tồn tại trong tư duy của nhân loại, là nền tảng căn bản của luân lý xã hội. Dù cho anh thuộc sắc tộc nào, dù cho chị theo tôn giáo nào, dù cho em là ai, thì hạnh hiếu vẫn luôn là đích đến của tiến trình hoàn thiện nhân cách, nó được xem là 'gốc của đạo đức, gốc của lòng nhân ái'. Đạo Phật, con đường hướng đến giác ngộ giải thoát, vẫn luôn lấy hiếu hạnh làm đầu – "đạo Phật là đạo hiếu, hạnh Phật là hạnh hiếu'.
11/04/2013(Xem: 7806)
"Phật tại thế thời ngã trầm luân Kim đắc nhơn thân Phật diệt độ Áo não thử thân đa nghiệp chướng Bất kiến Như Lai kim sắc thân."