Khó đi cha dắt con đi...

10/04/201319:25(Xem: 7717)
Khó đi cha dắt con đi...

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Khó đi cha dắt con đi...

Trầm Hương

Nguồn: Sài Gòn tiếp thị

Tôi gọi người cha là Anh, còn con trai ông là Dũng, vì hai cha con ông thật... anh dũng. Mỗi sáng, họ có mặt ở công viên rất sớm. Bài thể dục của ông là hướng dẫn cho người con trai hơn 30 tuổi tập... đi.
Một bước đi, ba lần ngã

Bài tập khó nhất của Dũng.
Ngày mẹ sinh ra Dũng, vì khó sinh, các bác sĩ phải mổ nhưng do để lâu quá cho nên Dũng bị ngộp và sang chấn não, rối loạn chức năng vận động. Ba tuổi, Dũng vẫn nằm và mở to mắt nhìn cha mẹ nó một cách bất lực. Tuổi thơ của Dũng nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Nhưng điều đó không làm ông Anh nản lòng.
Hơn 30 năm, ông thầm khóc theo tiếng khóc oằn oại của con, tim thắt lại theo tiếng thở khó nhọc của con, đau đớn nhìn những bước chân xiêu vẹo, mất thăng bằng của con. Một bước đi, ba lần ngã. Mỗi lần con ngã, ông nghiêm khắc chờ con đứng dậy, nhưng người mẹ không cam lòng, đòi bế con suốt đời. Ông vẫn cương quyết để con tự đứng dậy, bởi trong ông luôn có tiếng nói thầm: “Ông sẽ làm được, con ông sẽ đi những bước thật vững chãi, đừng bỏ cuộc!”
Thật không dễ dàng, thật công phu vợ chồng ông mới tập được cho con bước đi đầu đời. Không một bệnh viện chuyên khoa nào, không một bác sĩ giỏi nào mà vợ chồng ông không tìm đến. Rồi một hôm Dũng ho rũ rượi, từ đó mỗi lần tập đi, bị té ngã, cậu bé lại rít lên những tràng ho, không thở nổi, thân hình bé nhỏ của cậu đổ gục, có lần tưởng suýt chết.
Ông lại đi tìm bác sĩ chữa bệnh cho Dũng. Tình yêu ông dành cho đứa con tật nguyền khiến một bác sĩ xúc động mãnh liệt. Trước khi đi nước ngoài, vị bác sĩ này đã gửi lại cho người cha số thuốc đặc trị suyễn. Nhờ số thuốc này, Dũng cầm cự được một thời gian…
Nhưng càng lớn, tình trạng rối loạn vận động của con càng khó cải thiện bởi xương cốt phát triển hơn, nếu không tập đi, có lẽ Dũng sẽ tật nguyền suốt đời. Ông đưa con đến khắp các cơ sở vật lý trị liệu. Ông cùng bác sĩ tập luyện cho con trai, kiên trì ngày này qua ngày khác. Vợ ốm yếu, đứa con trai đầu đang tuổi đi học. Và Dũng – đứa con trai út thì tật nguyền, bệnh tật liên miên.
Và cũng hơn ba mươi năm qua, thời khoá biểu của người cha gần như không thay đổi: năm giờ sáng dậy lo vệ sinh, thuốc men, tập vật lý trị liệu cho con, ăn vội chén cơm lấy sức đến sở làm. Những ngày Dũng trở bệnh, người cha xin nghỉ việc cùng vợ đưa con đi bệnh viện, chăm sóc cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, viên thuốc. Người cha ấy lui vào góc khuất cuộc đời để yêu thương đứa con kém may mắn. Ông đã hy sinh sự nghiệp, sự thăng tiến của mình cho những bước chân con.
Đi cùng con đến cuối đời
Gánh nặng gia đình khiến gương mặt ông u trầm, chịu đựng. Nhưng kỳ lạ thay, gương mặt ấy trở nên thật phúc hậu, dịu dàng khi dìu đứa con trai ngoài 30 tuổi tập đi từng bước trong công viên. Ông kiên trì, nhẫn nại từng chút một, uốn cho dáng đi con trai bớt ngả nghiêng, xiêu vẹo. Bài một – tập đi, bài hai – xoa bóp, bài ba – cho con phơi nắng, bài bốn – dìu con đi qua một khe hẹp. Đó là bài tập khó nhất đối với Dũng. Thoạt đầu Dũng dùng dằng, tỏ vẻ ngán ngại. Người cha kiên quyết bắt con bám vào hai song sắt mà đi… Mồ hôi tuôn đầm đìa trên lưng áo ông, trên lưng Dũng. Những giọt mồ hôi hoà trộn của hai cha con vụt hoá thành phép màu, giúp Dũng có thêm sức mạnh để kiên trì tập luyện.
Nhìn con đã biết bước đi khá ngay ngắn, gương mặt người cha giãn ra với nụ cười ngập tràn hạnh phúc. Kiệt sức vì yêu thương, ông bị tai biến ở tuổi 55. Ông quyết định về hưu trước tuổi để có thời gian cùng Dũng tập luyện. Đó là lý do vì sao cho đến giờ tôi mới được gặp cha con ông mỗi ngày trong công viên phường 16, quận Gò Vấp. Những bài tập ông học thuộc từ bác sĩ giờ mới có thời gian tập cho con. Những ngày ông về hưu dường như là những ngày hạnh phúc nhất của cả nhà. Ông tập cho Dũng đi, dạy cho Dũng học chữ dù Dũng cũng rất khó khăn khi nói từng lời. Từ nhỏ, thấy Dũng không nói gì, ông sợ Dũng câm điếc. Sau đó, nghe Dũng bập bẹ được mấy từ “ba”, “mẹ”, “anh”… là cả nhà vui mừng. Mọi người xúm xít lại dạy Dũng nói. Giờ thì ông vui mừng kể: “Nó đọc được báo, rất thích nghe nhạc”.
Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đó là thành quả kỳ diệu của người cha anh dũng tuyệt vời. Đã hơn 30 năm, những bước đi của Dũng được tựa vào tình thương vô bờ bến của người cha thầm lặng và nhẫn nại. Tôi chợt nghĩ đến ở đâu đó, vẫn còn những người cha không nhận mặt con, những người cha mải mê với những được – mất của cuộc đời ảo vọng mà quên mất hạnh phúc bé nhỏ của mình, chính là được ở bên con, chăm sóc con và dìu dắt từng bước đi cho con, như ông Anh.
Xin được cúi đầu ngưỡng mộ ông, một người cha cao quý.

Theo Trầm Hương
Sài Gòn tiếp thị


Nguyễn Thu Trang
(6/4/2010 4:26:00 PM)
[email protected]
Bài báo quá cảm động, thực sự không gì có thể to lớn hơn tình thương mà cha mẹ dành cho con cái, Cháu chúc bác cùng gia đình luôn khỏe mạnh để tiếp tục giúp Anh Dũng vượt qua sự khó khăn trong cuộc sống này.
Tri Hữu
(6/4/2010 4:22:00 PM)
[email protected]
Bài báo viết rất hay ; Bởi tính chân thực và cảm động của câu chuyện về một người cha hết lòng vì đứa con tật nguyền nên đọc xong bài báo khiến tôi suy nghẫm nhiều đến nhân tình thế thái ... Xã hội ta rất nhiều câu chuyện đời thật mà như trong truyện cổ tích , thể hiện " Công cha - Nghĩa mẹ " vượt lên nghịch cảnh để lo cho các con nên người ...Mong sao được đọc nhiều những những câu chuyện , những tấm gương như thế.

http://dantri.com.vn/c20/s20-400400/kho-di-cha-dat-con-di.htm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/09/2014(Xem: 9700)
Theo lời Phật dạy, nhằm ngày Rằm tháng Bảy, Tôn giả Mục Kiền Liên lập bồn Vu Lan, thỉnh mời Chư Tăng đến chú nguyện. Nhờ đó bà Thanh Đề thân mẫu của ngài Mục Kiền Liên mới được thoát khỏi cảnh u đồ địa ngục, và các vong linh khác cũng nhờ phúc lành của Chư Tăng mà được siêu thoát. Noi gương hiếu đễ của Tôn giả Mục Kiền Liên hàng năm, cứ đến ngày Rằm tháng Bảy, Phật tử khắp nơi lại tưng bừng tổ chức ngày lễ Vu Lan với tín tâm cầu cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình sẽ được thoát khỏi tội đồ. Thể theo tinh thần tri ân và báo ân của người con Phật để nhắc nhở mọi người trở về cội nguồn tổ tiên hiếu kính đối với những đấng sanh thành. Chùa Quán Thế Âm Thành Phố Odense Danmark long trọng tổ chức : Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu, vào ngày 30.08.2014 Dương
03/09/2014(Xem: 8119)
Năm nay Chùa Liễu Quán Copenhafen, vương quốc Denmark long trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu PL.2558 – DL.2014.Tuy thời gian có hơi trễ nhưng hòa chung niềm hân hoan của bao người con Phật nhân ngày lễ Vu Lan Báo Hiếu, để bày tỏ lòng tri ân và báo ân sâu sắc nhất kính dâng lên hai đấng sinh thành, ngày 31/08/2014 (Dương lịch) quý thiện nam tín nữ Phật tử tại bổn xứ và vùng phụ cận đã về tham dự.
03/09/2014(Xem: 7148)
“Ba sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa, cho con cài lên ngực. Ba Mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con…” Những câu hát mà các em thiếu nhi thường hát tặng cho Ba Mẹ nhân Mùa Vu Lan trở về, nhưng đối với QT, Mùa Vu Lan năm nay QT bỗng cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó thật to lớn và có lẽ sẽ không có gì có thể thay thế và lấp được lỗ hổng lớn đó ở trong trái tim của mình. Những hàng cây hai bên đường của thành phố Melbourne dù hoa lá vẫn xanh tươi, thỉnh thoảng những cơn mưa kèm theo những cơn gió lúc nhẹ, lúc mạnh của mùa Đông như năm nào không có gì thay đổi nhưng cảnh vật trông có vẻ buồn và ảm đạm hơn nhất là những buổi chiều tối khi màn đêm buông xuống kèm theo cái lạnh giá rét, lòng mình bỗng thoáng buồn theo với cảnh vật bên ngoài như gợi lại cho mình những ký ức về Ba... Có ai trong chúng ta mà không một lần thời thơ ấu được nhõng nhẽo trong vòng tay Ba Mẹ, để đòi cái ni cái tê, để được ôm ấp vào lòng,… Mới năm nào QT còn viết thư cho Ba Mạ để cảm niệm công
31/08/2014(Xem: 8754)
Ngày nay, khi mà xã hội khoa học kỷ thuật ngày càng phát triển không ngừng. Thì nền NHÂN VĂN ĐẠO ĐỨC CON NGƯỜI hình như ngày càng đi xuống. Khi mà tiền tài, danh vọng như một con Ma, một án mây đen đang len lỏi vào tâm thức con người để rồi phủ mờ đi ánh trăng lý trí. Họ đã quên đi công ơn sanh thành dưỡng dục 3 năm nhũ bộ 9 tháng cưu mang, để bảo vệ hình hài viên ngọc vô giá của người mẹ, cha. Họ quên đi tất cả lu mờ lý trí cũng chỉ vì đồng tiền, và rồi không 1 chút do dự họ đã cầm dao giết đi người mẹ, người cha đã sinh mình ra trên cuộc đời này (hiện nay những thông tin này phổ biến trên báo pháp luật rất nhiều).
26/08/2014(Xem: 11610)
Sau khi tham dự và chứng minh Đại Lễ Vu Lan tại Koblenz do Ni Sư Thích Nữ Minh Hiếu Trụ Trì Tịnh Thất Bảo Thành tổ chức, Hòa Thượng Phương Trượng Thích Như Điển và Thượng Tọa Thích Hạnh Nguyện đã dùng tàu lửa để đi đến Ravensburg, một thành phố nhỏ thuộc miền Nam nước Đức; nơi có Tu Viện Viên Đức đã được thành lập từ năm 2007 đến nay.
24/08/2014(Xem: 9609)
Điều tôi cảm nhận đầu tiên về người là đôi bàn tay. Tôi không nhớ lúc đó mình bao nhiêu tuổi, nhưng hình như sự hiện hữu, cuộc sống của tôi gắn liền với đôi bàn tay đó. Đôi bàn tay của mẹ, một người mẹ mù. Tôi còn nhớ những lần ngồi tô vẽ màu ở bàn ăn, trong nhà bếp. Tôi nói, “Mẹ! Xong rồi. Hãy nhìn tranh của con nầy”.
23/08/2014(Xem: 8414)
Đến Louisiana, thành phố Gretna đã hơn 2 tuần, nay được huynh đệ mời đến Tiểu bang Oregon, thành phố Portland để trình bày giáo lý Đạo Hiếu đến với cộng đồng người Việt nhân mùa Vu Lan (tháng 7 al) theo truyền thống của Đạo Phật nói chung và có liên quan đến Đạo Nho cũng như qua tinh thần uống nước nhớ nguồn của nền văn hóa Việt đã được khởi động và hình thành một bản sắc đặc thù đã có tự ngàn xưa từ kho tàng ca dao của các bậc tiền hiền đã trải qua nhiều thời đại sáng tạo, chắt lọc, khơi nguồn đạo lý của dân tộc cho đến ngày hôm nay, và miên viễn cho cả những thế hệ mai sau.
22/08/2014(Xem: 13010)
Sau nhiều ngày họp hội, bàn thảo, phân công, BTC Pháp hội Thù Ân được tổ chức tại chùa Pháp Vân, số 16, đường Lê Thúc Hoạch, phường Phú Thọ, quận Tân Phú, Sài Gòn. Từ sáng sớm, lễ đàn được thiết trí trước sân chùa Pháp Vân, do ban kinh sư chùa Vạn Phước – chùa Pháp Vân thực hiện, các huynh trưởng cấp Dũng như anh Tư Đồ Minh, Nguyễn Công Minh, Nguyễn Châu, Bạch Hoa Mai trong Ban Đại Bái cung đối đàn tiền thỉnh lễ cẩn sớ.
22/08/2014(Xem: 21713)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
22/08/2014(Xem: 5484)
Hình Lễ Vu Lan của Phật Giáo Việt Nam tại Rockhampton, phía Bắc QLD, Chủ Nhật ngày 17-8-2014 năm Giáp Ngọ