Chuyện Tom đi tu

10/04/201318:55(Xem: 7030)
Chuyện Tom đi tu

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Chuyện Tom đi tu

Thích Viên Trí

Nguồn: Thích Viên Trí

Chùa Pháp Bảo mấy hôm nay bổng trở nên nhộn nhịp hơn mọi khi. Những sinh hoạt tu học sáng chiều sáu thời của 10 ngày An Cư đã khiến ngôi già lam này thật ấm cúng. An cư năm nay đông đảo hơn những năm trước. Nhìn danh sách chư Tăng Ni dán trên tường dài thường thược ai cũng vui. Thuần Tánh, một Sa Di còn khá trẻ lần đầu tiên được may mắn thầy cho đi tham dự khóa an cư này.
Khi chưa xuất gia, Thuần Tánh tên đời là Tom. Mặt dù trước đây còn ở ngoài đời, Tom cũng có tham dự những khóa tu học hoặc những khóa an cư của Giáo Hội, nhưng bấy giờ chỉ là một người Phật tử bình thường ít ai để ý đến. Và mỗi lần tham dự như vậy, Tom cũng chỉ âm thầm tới và âm thầm về. Có chăng Tom cũng chỉ chơi với mấy đứa bạn cùng trang lứa, ngoài ra, Tom cũng chẳng biết làm gì, thấy ai làm gì mình làm theo. Chắc cũng có lẽ nhờ những lần tham dự như vậy đã un đúc cho Tom có một ý thức xuất gia để có được như kết quả hôm nay.
Không giống như những đứa trẻ khác, từ thưở còn rất nhỏ, Tom không thích chơi những game có nội dung bạo động như bắn súng, đánh lộn, hay đập phá... Tom thích yên tĩnh, nơi vắng vẻ. Tuy cũng có những lúc chạy nhảy, vui đùa với bạn bè rất năng động. Vì tính con trai ai mà không vậy. Nhưng để ý một tí sẽ thấy trên mặt cậu con trai này vẫn giữ một nét trầm hơn những đứa khác. Chắc cũng có lẽ đã gieo trồng nhân duyên Phật Pháp trong nhiều kiếp trước, mà không biết sao cứ mỗi lần Tom nhìn thấy quý Thầy, quý Sư Cô đắp y vàng khi làm lễ hay khi đi kinh hành là lòng Tom khởi lên niệm sung sướng vô cùng, mắt chăm chăm nhìn mãi không thôi. Có những đêm Tom nằm mơ thấy mình được tham dự vào một trong những chiếc y vàng đó, và Tom như thấy mình như đang lạc vào cõi Linh sơn Vô Lượng Phật, Bồ Tát, đang sống trong ánh sáng hào quang sáng ngời của chư Phật. Niềm hạnh phúc dâng trào đến với Tom, một ý chí xuất gia đã bắt đầu hình thành trong tâm thức của cậu con trai hoàn toàn ngây thơ, trong trắng, chưa từng bị vướng bận một bụi trần nào.
Tuy còn nhỏ, nhưng Tom cũng biết so sánh cái vui của thế gian khác với cái vui của người tu hành như thế nào. Có lần nọ, Tom được thầy Giáo thọ khóa tu dạy cho Tom bài học như thế nào là hạnh phúc chân thật và không chân thật. Trong cuộc sống gia đình, Tom cũng đã chứng kiến một vài lần sự cãi vả qua lại giữa cha mẹ, anh chị em. Cách đây mấy năm ông nội của Tom mất vì quá già, bà nội và cả nhà ai cũng buồn khổ, than khóc. Biết bao nhiêu những chuyện xảy ra hằng ngày trên ti vi, ngoài xã hội. Tuy cái tuổi ngây thơ, nhưng Tom cũng đã cảm giác được cái khổ vô thường ngắn ngủi của cuộc đời. Cũng đã có lần Tom ước gì mình được ăn trái đào tiên để “trường sanh bất tử” và có 72 phép thần thông bay đi tự tại như Tề Thiên Đại Thánh, nhưng chắc là không bao giờ được. Dù ai có tài giỏi đến mấy thì cũng không khoát khỏi sự sanh tử của cuộc đời. Cùng với lời thầy Giáo thọ giảng giải rõ ràng, Tom đã hiểu được mục đích của người xuất gia là để thoát ra khỏi những mối lo âu mà lâu nay Tom đã từng suy nghĩ, thắc mắc.
Như một giọt nước cuối cùng rót vào ly nước vốn đã đầy tràn, Tom đã được cha mẹ đồng ý cho đi xuất gia với Thầy Huệ Hỷ và được Thầy cho pháp danh Thuần Tánh. Với căn tánh có sẵn, không bao lâu sau khi được sư phụ xuống tóc, Chú tiểu Thuần Tánh đã học thuộc các bài kinh và các lễ nghi cần thiết cho một người tập sự xuất gia. Giấc mơ đã thành sư thật, chú đã được Sư phụ cho thọ Sa Di Giới. Được đắp lên mình chiếc man y, tức chiếc y không điều. Khi mặc phải đọc bài kệ “Lớn thay áo giải thoát, áo ruộng phước vô tướng, mặc kính đúng giới hạnh, hóa độ mọi chúng sanh”. Hiểu được ý nghĩa cao siêu bài kệ, sư chú rất hạnh phúc. Sư chú thấy mình được lớn lên rất nhiều trong sự bảo hộ, thương yêu của quý Thầy và những huynh đệ cùng giới. Mùa an cư năm nay là mùa an cư đầu tiên sư chú được tham gia tập sự với rất nhiều điều mới lạ ngỡ ngàn đến với sư chú. Từ những sự rất bình thường không cần phải dạy, sư chú phải tự học lấy, như ăn cơm bằng bình bát khi quá đường là một điều chú phải học. Cho đến những việc giao tiếp với bạn bè mà sư chú đã quen từ khi chưa xuất gia, bây giờ cũng phải có một chút cách biệt giữa người xuất gia và tại gia. Sư chú phải học tất cả các cung cách từ Chư Tôn Đức lớn đến quý sư cô quý thầy Tỳ Kheo trẻ, sư chú phải học cách đi đứng nằm ngồi sao cho thích hợp với người xuất gia. Nói chung sư chú phải học mọi thứ để bắt đầu cho cuộc sống mới, một cuộc sống lấy Tăng đoàn khắp nơi làm quyến thuộc của mình.
Hôm nay sư chú đã thấy hướng đi và mục đích đến của mình. Hướng đi của sư chú là những bước chân thực tại vững chãi mỗi ngày, và mục đích là nguồn chánh niệm an lạc vô biên mà sư chú tận hưởng trong những thời công phu tu tập, chấp tác mỗi ngày. Niềm vui ấy là niềm vui đích thực do sự thực tập của sinh ra.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/09/2014(Xem: 9700)
Theo lời Phật dạy, nhằm ngày Rằm tháng Bảy, Tôn giả Mục Kiền Liên lập bồn Vu Lan, thỉnh mời Chư Tăng đến chú nguyện. Nhờ đó bà Thanh Đề thân mẫu của ngài Mục Kiền Liên mới được thoát khỏi cảnh u đồ địa ngục, và các vong linh khác cũng nhờ phúc lành của Chư Tăng mà được siêu thoát. Noi gương hiếu đễ của Tôn giả Mục Kiền Liên hàng năm, cứ đến ngày Rằm tháng Bảy, Phật tử khắp nơi lại tưng bừng tổ chức ngày lễ Vu Lan với tín tâm cầu cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình sẽ được thoát khỏi tội đồ. Thể theo tinh thần tri ân và báo ân của người con Phật để nhắc nhở mọi người trở về cội nguồn tổ tiên hiếu kính đối với những đấng sanh thành. Chùa Quán Thế Âm Thành Phố Odense Danmark long trọng tổ chức : Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu, vào ngày 30.08.2014 Dương
03/09/2014(Xem: 8119)
Năm nay Chùa Liễu Quán Copenhafen, vương quốc Denmark long trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu PL.2558 – DL.2014.Tuy thời gian có hơi trễ nhưng hòa chung niềm hân hoan của bao người con Phật nhân ngày lễ Vu Lan Báo Hiếu, để bày tỏ lòng tri ân và báo ân sâu sắc nhất kính dâng lên hai đấng sinh thành, ngày 31/08/2014 (Dương lịch) quý thiện nam tín nữ Phật tử tại bổn xứ và vùng phụ cận đã về tham dự.
03/09/2014(Xem: 7148)
“Ba sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa, cho con cài lên ngực. Ba Mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con…” Những câu hát mà các em thiếu nhi thường hát tặng cho Ba Mẹ nhân Mùa Vu Lan trở về, nhưng đối với QT, Mùa Vu Lan năm nay QT bỗng cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó thật to lớn và có lẽ sẽ không có gì có thể thay thế và lấp được lỗ hổng lớn đó ở trong trái tim của mình. Những hàng cây hai bên đường của thành phố Melbourne dù hoa lá vẫn xanh tươi, thỉnh thoảng những cơn mưa kèm theo những cơn gió lúc nhẹ, lúc mạnh của mùa Đông như năm nào không có gì thay đổi nhưng cảnh vật trông có vẻ buồn và ảm đạm hơn nhất là những buổi chiều tối khi màn đêm buông xuống kèm theo cái lạnh giá rét, lòng mình bỗng thoáng buồn theo với cảnh vật bên ngoài như gợi lại cho mình những ký ức về Ba... Có ai trong chúng ta mà không một lần thời thơ ấu được nhõng nhẽo trong vòng tay Ba Mẹ, để đòi cái ni cái tê, để được ôm ấp vào lòng,… Mới năm nào QT còn viết thư cho Ba Mạ để cảm niệm công
31/08/2014(Xem: 8753)
Ngày nay, khi mà xã hội khoa học kỷ thuật ngày càng phát triển không ngừng. Thì nền NHÂN VĂN ĐẠO ĐỨC CON NGƯỜI hình như ngày càng đi xuống. Khi mà tiền tài, danh vọng như một con Ma, một án mây đen đang len lỏi vào tâm thức con người để rồi phủ mờ đi ánh trăng lý trí. Họ đã quên đi công ơn sanh thành dưỡng dục 3 năm nhũ bộ 9 tháng cưu mang, để bảo vệ hình hài viên ngọc vô giá của người mẹ, cha. Họ quên đi tất cả lu mờ lý trí cũng chỉ vì đồng tiền, và rồi không 1 chút do dự họ đã cầm dao giết đi người mẹ, người cha đã sinh mình ra trên cuộc đời này (hiện nay những thông tin này phổ biến trên báo pháp luật rất nhiều).
26/08/2014(Xem: 11610)
Sau khi tham dự và chứng minh Đại Lễ Vu Lan tại Koblenz do Ni Sư Thích Nữ Minh Hiếu Trụ Trì Tịnh Thất Bảo Thành tổ chức, Hòa Thượng Phương Trượng Thích Như Điển và Thượng Tọa Thích Hạnh Nguyện đã dùng tàu lửa để đi đến Ravensburg, một thành phố nhỏ thuộc miền Nam nước Đức; nơi có Tu Viện Viên Đức đã được thành lập từ năm 2007 đến nay.
24/08/2014(Xem: 9599)
Điều tôi cảm nhận đầu tiên về người là đôi bàn tay. Tôi không nhớ lúc đó mình bao nhiêu tuổi, nhưng hình như sự hiện hữu, cuộc sống của tôi gắn liền với đôi bàn tay đó. Đôi bàn tay của mẹ, một người mẹ mù. Tôi còn nhớ những lần ngồi tô vẽ màu ở bàn ăn, trong nhà bếp. Tôi nói, “Mẹ! Xong rồi. Hãy nhìn tranh của con nầy”.
23/08/2014(Xem: 8414)
Đến Louisiana, thành phố Gretna đã hơn 2 tuần, nay được huynh đệ mời đến Tiểu bang Oregon, thành phố Portland để trình bày giáo lý Đạo Hiếu đến với cộng đồng người Việt nhân mùa Vu Lan (tháng 7 al) theo truyền thống của Đạo Phật nói chung và có liên quan đến Đạo Nho cũng như qua tinh thần uống nước nhớ nguồn của nền văn hóa Việt đã được khởi động và hình thành một bản sắc đặc thù đã có tự ngàn xưa từ kho tàng ca dao của các bậc tiền hiền đã trải qua nhiều thời đại sáng tạo, chắt lọc, khơi nguồn đạo lý của dân tộc cho đến ngày hôm nay, và miên viễn cho cả những thế hệ mai sau.
22/08/2014(Xem: 13003)
Sau nhiều ngày họp hội, bàn thảo, phân công, BTC Pháp hội Thù Ân được tổ chức tại chùa Pháp Vân, số 16, đường Lê Thúc Hoạch, phường Phú Thọ, quận Tân Phú, Sài Gòn. Từ sáng sớm, lễ đàn được thiết trí trước sân chùa Pháp Vân, do ban kinh sư chùa Vạn Phước – chùa Pháp Vân thực hiện, các huynh trưởng cấp Dũng như anh Tư Đồ Minh, Nguyễn Công Minh, Nguyễn Châu, Bạch Hoa Mai trong Ban Đại Bái cung đối đàn tiền thỉnh lễ cẩn sớ.
22/08/2014(Xem: 21713)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
22/08/2014(Xem: 5484)
Hình Lễ Vu Lan của Phật Giáo Việt Nam tại Rockhampton, phía Bắc QLD, Chủ Nhật ngày 17-8-2014 năm Giáp Ngọ