Người Cha Thấu Hiểu

05/09/202016:47(Xem: 6037)
Người Cha Thấu Hiểu
cha va con

Người Cha Thấu Hiểu

Nguyên tác Anh Ngữ: Understangding Dad của Marianne L. Vincent
Do Quảng Tịnh Kim Phương chuyển ngữ
Phật tử Tường Dinh diễn đọc từ Trang nhà Quảng Đức, Melbourne, Úc Châu

 

Lời người dịch: Đây là Mùa Vu Lan thứ bảy mà Ba đã rời xa chúng con nhưng các con của Ba vẫn luôn nhớ về Ba, một Người Cha suốt đời tận tụy lo lắng và thương yêu con cháu và anh em cũng như mở rộng tấm lòng đối với bà con, láng giềng. Hòa vào kỷ niệm "Ngày Nhớ Ơn Cha" của Úc Châu, QT xin chia sẻ câu chuyện về một tấm lòng của Người Cha xin kính dâng tặng Hương Linh Ba Nguyên Bửu và những Người Cha đã quá vãng hay còn hiện tiền vào Ngày Nhớ Ơn Cha Đặc Biệt này. Kính nguyện quý vị cùng gia đình Mùa Vu Lan nhiều an lành. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

 

Vào tháng Tám năm 1970, lúc đó tôi 18 tuổi, quan điểm của tôi khác Ba tôi về nhiều thứ. Trong vài năm qua, mối quan hệ giữa tôi và Mẹ trở nên gần gũi hơn. Mẹ con tôi có một mối liên hệ mà chỉ có giữa Mẹ và con gái mới có thể chia sẻ giữa phụ nữ với nhau.

Tôi muốn tổ chức sinh nhật vào tháng Tám với bạn bè và rất hào hứng lên chương trình với các bạn gái. Tôi vội về nhà sau giờ làm bán thời, tôi thấy Ba ở phòng khách, ngồi ở ghế xô-pha, nhìn suy tư vào khoảng không.

“Dạ Mẹ ở đâu vậy Ba?”

Ông ngước lên nhìn tôi và ngay tức khắc tôi có thể biết Ba cảm thấy khó khăn khi nói với tôi điều đó. “Mẹ con đang ở bệnh viện. Các bác sĩ muốn làm vài xét nghiệm. Ba chắc là không có gì nghiêm trọng, nhưng Mẹ con phải ở bệnh viện vài ngày.”

Tôi hỏi : “Bây giờ Ba có đi đến bệnh viện không?” . “Bởi vì nếu Ba đi, con cũng muốn đi. Con cần nói chuyện với Mẹ về ngày sinh nhật của con.”

“Có lẽ lúc này không phải là lúc con làm phiền Mẹ về ngày sinh nhật. Con có thể đợi được không?”, ông nói.

Tôi nghĩ: “Chắc chắn rồi. Đâu phải là ngày sinh nhật của Ba. Đợi tới ngày Mẹ xuất viện, ngày sinh nhật tôi đã qua rồi và Mẹ hứa tặng tôi bộ gậy đánh gôn mới.

“Ba ơi, Mẹ có nói rằng con nên có bộ gậy đánh gôn và con đã dự định chơi với bạn vào ngày sinh nhật của con – nhưng con không thể chơi nếu con không có bộ gậy đó!”

Ông nói: “Con có thể mướn, nhiều người cũng làm như thế khi họ mới bắt đầu học. Ba có nhiều điều quan trọng hơn để lo. Bộ đánh gôn không quan trọng. Con có thể mướn hay con có thể xử dụng bộ gậy của Ba.”

“Đúng rồi! Con thì cao 1.50 và Ba thì cao 1.73, bộ gậy của Ba quá dài cho người thấp như con!”, tôi nghĩ.

Tôi hờn dỗi ở trong phòng, cảm thấy buồn cho tôi, không hề nghĩ đến cảm giác Ba tôi như thế nào, ông đã lo sợ ra sao và nhớ Mẹ tôi đến dường nào.

Tôi thật khó có thể chờ đợi đến tuần tới. Tôi chỉ nghĩ đến mình, không hề lo lắng Mẹ tôi ra sao hay những người thân trong gia đình cảm giác như thế nào. Chỉ có lần duy nhất tôi nghĩ về người khác là khi tôi bỏ mặc Ba tôi và bộ gậy đánh gôn ngớ ngẩn của ông.

Cuối cùng, ngày sinh nhật của tôi đã đến. Ba đánh thức tôi dậy sớm sáng hôm đó và nói rằng ông và tôi sẽ đi thăm Mẹ vì Mẹ tôi muốn gặp tôi vào ngày sinh nhật. Tôi thật sự chẳng muốn đi; đây là ngày của tôi mà và tôi đã có những chương trình, mặc dù đương nhiên là tôi không đi đánh gôn.

Ba đã không cho tôi ở nhà nhưng tôi cũng không có sự chọn lựa nào khác. Khi chúng tôi đến bệnh viện, ông bảo tôi vào trước và vài phút nữa ông sẽ vào sau. Tôi bước vào phòng Mẹ và trông thấy Mẹ nằm ở giường trông thật kinh khủng. Tôi dâng lên cảm giác tội lỗi. Mẹ trông thật xanh xao và bệnh nặng. Tôi có thể đọc được sự đau đớn trên gương mặt của bà. Dẫu vậy bà vẫn ngước lên nhìn tôi và giang đôi cánh tay để ôm tôi vào lòng.

“Chúc mừng sinh nhật con, Mar. Mẹ không thể tin là con gái nhỏ của Mẹ đã 19 tuổi rồi.”, Mẹ thều thào.

“Mẹ ơi, Mẹ có sao không?”. Tôi biết là bà không ổn rồi, nhưng tôi muốn Mẹ nói với tôi khác đi. Tôi muốn Mẹ khỏe, để mà những gì tôi nghĩ về Ba và bộ gậy đánh gôn hợp lý hơn. Nhưng bây giờ không có gì là có lý cả, và tất cả những gì tôi biết là tôi cần Mẹ tôi về nhà – ngay bây giờ.”

Mẹ ôm tôi vào lòng và đọc được ý nghĩ của tôi. Bà nói: “Con biết không, Ba thương con lắm. Ba luôn mong chờ những điều tốt đẹp đến với con, và Mẹ nghĩ rằng khó khăn cho Ba đối với cái tính độc lập của con. Ba con vẫn cứ nghĩ rằng con vẫn còn bé bỏng và thật là khó cho Ba xem con đã trưởng thành.

Kế đó, Ba tôi bước vào phòng mang theo bộ đánh gôn mới. Ông reo lên: “Chúc mừng sinh nhật Đậu Phụng!”. Khi ông nhìn vào mắt tôi, ông bật khóc như một đứa bé. Tôi chạy đến bên Ba và ôm lấy ông. Tôi thật muốn nói với ông là rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng trong lòng tự bảo sẽ không phải như vậy. Tôi biết rằng những điều ấy một cách nào đó sẽ không bao giờ giống như thế được nữa.





Ngày hôm sau Mẹ xuất viện về nhà và vào buổi ăn tối đêm đó Ba bảo chúng tôi rằng Mẹ sắp ra đi. Mẹ chỉ còn sống thêm bốn tháng.

Tối hôm ấy, tôi nhìn Ba tôi với ánh mắt khác. Người đàn ông này có tình người. Ông cũng phạm lỗi  như những người khác, nhưng ông là người bạn, người hướng dẫn tốt nhất của tôi, người hùng của tôi. Tất cả những điều tôi mong chờ từ ông như là một người cha có nguy cơ bị tổn hại. Và ông cũng biết điều đó.

Bốn tháng kế đó, Ba tôi trông coi gia đình rất nhịp nhàng. Ông cố gắng làm cho cuộc sống chúng tôi trở nên dễ thở. Tinh thần luôn phấn chấn đối với chúng tôi. Cuộc sống cứ thế trôi qua thật  êm đềm. Thậm chí Giáng Sinh cũng qua đi mà không có gì bế tắt, tất cả đều nhờ Ba tôi.

Mẹ rời bỏ chúng tôi ra đi vào ngày 31 tháng 12. Tôi dõi theo Ba, chờ đợi xem ông héo úa, gào thét khóc lóc, bỏ mặc chúng tôi. Ông đã không bao giờ làm như thế. Ông hướng dẫn cho tương lai chúng tôi. Ông hỗ trợ chúng tôi như của cả Ba lẫn Mẹ.

Tôi chỉ chơi bộ đánh gôn vài lần, phần lớn là chơi với Ba tôi. Ông đã dạy tôi chơi đánh gôn. Hiện giờ, ông đã 91 tuổi nhưng ông vẫn là một trong những người đàn ông thông minh và tử tế nhất mà tôi đã từng gặp. Các con của tôi đã từng nghe nhiều câu chuyện về “Người Cha”, nhưng có một điều mà chúng sẽ không bao giờ biết hết đó là Ba tôi đã thương tôi vô điều kiện, bất luận tôi đúng hay sai, tốt hay xấu. Tôi đã cố gắng rất nhiều năm nhưng cũng chỉ làm được một nửa của Ba tôi khi làm một người mẹ ưu tiên con cái hàng đầu và dành tình thương bao la cho chúng như Ba đã  dành cho tôi.

Quảng Tịnh Kim Phương

Dịch theo: “Understangding Dad”, Marianne L. Vincent, Chicken Soup for the Father and Daughter Soul, 2005, Jack Canfield and Mark Victor Hansen, Health Communications, Florida, USA.

 

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2014(Xem: 12924)
Tâm hay trách móc, hay hờn tủi, tâm đó sẽ làm cho chúng ta khổ đau. Không sợ già, không sợ chết, chỉ sợ chúng ta không có trí tuệ, chúng ta không biết tu tập, nên chúng ta không có khả năng để vẽ đời sống của chúng ta, cái dáng dấp đẹp đẽ của chúng ta trong tương lai. Chúng ta phóng sanh loài khác chính là phóng sanh cho chính chúng ta, chúng ta cứu giúp sự sống của người khác chính là cứu giúp sự sống của chính chúng ta. Chúng ta có thể tiếp xúc, cảm nhận được hạnh phúc và an lạc ở bất cứ thời gian và không gian nào. Khi chúng ta ý thức rõ về sự sống, chúng ta biết gạn lọc tất cả những cái gì làm cho sự sống của chúng ta bị cáu bẩn, thì sự thanh trong của cuộc sống tự nó sẽ hiện ra.
07/08/2014(Xem: 10140)
Rằm tháng Bảy còn gọi là ngày lễ Vu lan. Đây không chỉ là ngày lễ của riêng Phật giáo mà còn là ngày lễ lớn cho những người con nước Việt, thể hiện tấm lòng hiếu thảo đối với các đấng sinh thành dưỡng dục của mình. Vu lan là ngày lễ của cha mẹ. Vì vậy vào những ngày này mỗi người con đều cảm nhận sự da diết trong lòng. Bởi có người may mắn thì cha mẹ còn sống, nhưng có người cha mẹ đã qua đời. Dù cha mẹ còn sống hay đã qua đời, nghiệm lại chúng ta vẫn chưa đền đáp được phần nào thâm ân dưỡng dục cao thâm, mà niềm lo nỗi nhớ mình đem đến cho cha mẹ thì chất chồng đầy vơi. Nên mỗi khi nhắc đến, lại thấy tủi thân, nhớ thương và nuối tiếc khôn nguôi.
06/08/2014(Xem: 9264)
Mẹ : Trong vũng tối thả buồn hiu hắt, Mẹ bây giờ là hạt sương rơi, Sao cầm được đôi dòng nước mắt, Phận lẻ loi trong chốn chợ đời. Con : Còn nợ trần bờ vai đeo nặng, Con u buồn giữa phố đông vui. Vu Lan tới, Phật Đường thầm lặng, Nghe tiếng chuông, nhớ mẹ ngậm ngùi.
06/08/2014(Xem: 9686)
Nhạc phẩm: Tháng Bảy Vu lan Nhạc sĩ: Chúc Linh Trình bày: Ca Sĩ Thanh Thúy.
06/08/2014(Xem: 8041)
Âm nhạc Phật giáo ở đây đang được nói đến là âm nhạc của cộng đồng và trình diễn, không phải là âm nhạc của nghi lễ. Trước tiên cũng xin được mạn phép minh định như vậy bởi vì chuyện tuy nhỏ nhưng lâu nay có rất nhiều ngộ nhận và đánh đồng hai thể loại này với nhau khiến hình thức âm nhạc trình diễn và cộng đồng của Phật giáo chúng ta trở nên nặng nề dưới mắt quần chúng, nhất là với những ai lần đầu tiên tiếp xúc nghe thấy (hay “phát hiện”) Phật giáo cũng có một thể loại âm nhạc như vậy.
06/08/2014(Xem: 7268)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Bảo Minh, Victoria, Úc Châu Chủ nhật 3-8-2014 Trụ Trì : ĐĐ Thích Viên Tịnh
06/08/2014(Xem: 5857)
Mùa Vu Lan, đọc báo trong nước thấy thiên hạ bây giờ bỗng khoái chuyện vàng mã hơn bao giờ hết. Một ông triệu phú miền Bắc chỉ trong một đêm đã đốt sạch 1000 con ngựa giấy và hình nhân trị giá 400 triệu đồng Việt Nam. Đổi sang tiền Mỹ, số vàng mã đó trên 20 ngàn dollar. Lại thêm một chuyện để suy nghĩ...
06/08/2014(Xem: 7017)
Nhớ một câu chuyện đăng trên báo về một bà mẹ làm ruộng ở một nơi xa xôi nào đó để nuôi đứa con trai duy nhất đi học. Đến lúc đứa bé vào được lớp cuối tiểu học thì bà mẹ bị đau cột sống không thể làm việc được. Đứa con muốn bỏ học để làm việc giúp mẹ nhưng bà nhất định không chấp nhận nên cuối cùng cậu bé “đành” phải cắp sách đi học.
06/08/2014(Xem: 18970)
Mỗi người chúng ta được ở trên quả đất này là nhờ công sanh ra và công dưỡng dục của cha mẹ. Trong dân gian VN có những câu ca dao bất hủ như: Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Một lòng thờ Mẹ kính Cha, Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con...
06/08/2014(Xem: 20834)
Vu Lan lại đến vườn chùa, Chư Tăng Phật tử nhớ mùa tạ ơn. Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Em này sao nét xót xa, Một thân lủi thủi, vạt tà héo hon, Thưa rằng cha đã lên non, Mẹ theo mây gió hết còn trần gian.