Cha tôi

10/04/201318:45(Xem: 7709)
Cha tôi

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009


Than phu chi hong hanh
Cha tôi

Hồng Hạnh Tú Hoài

 

Mỗi mùa Vu Lan báo Hiếu, tâm hồn tôi lại vấn vương nhớ về những kỷ niệm đã trôi qua trong cuộc đời tôi.
Cha tôi mất sớm, lúc đó tôi chỉ được mười lăm tuổi, lứa tuổi còn ngây thơ chưa hiểu nhiều về cuộc đời, nhưng tôi cũng biết được đó là một biến cố và một sự mất mát lớn trong cuộc đời của tôi.

Tôi đi học ở ĐàLạt, mỗi dịp tết hay nghĩ hè thì tôi lại về Nha Trang nên thời gian sống gần Cha tôi cũng không nhiều. Tuy nhiên tôi cũng hiểu được thế nào là tình thương của một người Cha đối với các con. Cha tôi tận tụy làm việc, lo cho gia đình, giúp đỡ bên ngoại, lo cho bên nội. Bà Ngoại tôi thường khen Cha tôi là một người rễ tốt.

Cha tôi tốt tướng, người phúc hậu. Ông Huỳnh Liên, một người nổi tiếng về coi tướng số đã nói Cha tôi sẽ sống rất thọ. Nhưng tôi không ngờ cha tôi mắc phải một căn bệnh nan y và qua đời lúc Cha được bốn mươi bốn tuổi.

Khi cha mất, gia tài để lại cho các con không phải là tiền bạc hay nhà cửa, nói theo kinh Phật thì đó là vật ngoại thân. Tài sản Cha để lại là tình thương của một người Cha, làm việc gì Cha cũng nghĩ đến gia đình trước khi nghĩ đến bản thân mình. Đặc biệt đối với người con gái duy nhất, Cha cố gắng làm nhiều việc lành, với hy vọng tôi sẽ có được một cuộc sống đầm ấm. Đó là suy nghĩ của Cha theo quan niệm ”Con gái nhờ phước Cha”. Ý nghĩ đơn giản của Cha thể hiện một tình thương vô bờ bến của một người cha. Điều này khiến tôi hãnh diện có một người Cha tốt, nhưng tôi cũng ngậm ngùi mỗi khi tưởng nhớ về Cha tôi. Thực sự là tôi chưa có một cơ hội nào dù nhỏ để báo hiếu cho Cha.

Cha của một người bạn mất sau Cha tôi vài tháng. Ngày chúng tôi di dự đám tang, tôi nhớ là tôi đã khóc rất nhiều. Tôi đã cảm động khi thấy Nghĩa cùng đàn em ôm quan tài Cha mà khóc. Tôi cũng khóc cho chính tôi khi nhớ tới nguời Cha đã qua đời, hình ảnh cha chỉ còn lại trong tâm tưởng của tôi.

Hàng ngày đi học, tôi đi ngang qua Chùa Linh Sơn, tôi lại nhớ tôi đã cùng Cha vào Chùa lễ Phật và đảnh lễ Ôn Đạo Quang. Ôn là Sư Phụ của Cha tôi. Trong một lần giỗ Cha tôi, tôi đã mở lại cuốn album hình đám tang của Cha tôi. Tôi nhận ra người chủ lễ trong lễ di quan của Cha tôi là Hoà Thượng Trí Nghiêm, một bậc danh tăng của PG Khánh Hòa, một người mà gia đình tôi gần gũi và ngưỡng mộ. Với những phước duyên mà Cha tôi có được, tôi luôn cầu nguyện Cha tôi được vãng sanh về miền Cực Lạc.

Thời gian sống với Cha tuy ngắn ngủi, nhưng trong tâm của tôi Cha là một người cha vĩ đại.
Vụng đường tu con mất Cha từ nhỏ
Ơn sinh thành con mãi cưu mang
Ngày Vu Lan không được cài hoa đỏ
Đành nghẹn ngào cài hoa trắng màu tang.

( Thơ Diệu Hanh)

Tôi thấy các văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ thường có những sáng tác về Tình Mẹ nhiều hơn là Tình Cha. Nhưng đối với tôi ơn Cha nghĩa Mẹ có thể so sánh như sông dài biển rộng. Tình thương Cha Mẹ như nước chảy trên dòng sông không bao giờ ngừng. Khi chúng ta lập gia đình, làm Cha, làm Mẹ, chúng ta mới có thể cảm nhận một cách sâu sắc ý nghĩa hai chữ Tình Cha hay Tình Mẹ.
Khi còn nhỏ, tôi đọc được một câu chuyện nói về tình Cha Con.

Người cha ngồi đóng một cái cũi bằng gỗ, người con trai hỏi:
-“Cha ơi cha làm gì vậy?”
-“ Ông Nội con đã già yếu, không còn đủ sứclàm việc nữa, nên Cha đóng chiếc cũi này để đem ông Nội con bỏ trên rừng”
Khi người Cha trở về nhà, ông thấy người con trai của mình cũng đang đi tìm gỗ để đóng một chiếc cũi
- “Con ơi, con đóng chiếc cũi này để làm gì vậy?”
- “Con đóng sẳn chiếc cũi này để khi nào cha già yếu như ông Nội thì con cũng bỏ Cha vào chiếc cũi này và đem Cha bỏ trên rừng”

Người cha hối hận về việc làm của mình. Ông đã lên rừng đón Cha của mình về phụng dưỡng. Tuy nghèo nhưng cả ba người đều sống vui vẻ hạnh phúc.

Tôi cũng có đọc được một câu chuyện đăng trên một tờ báo Việt ngữ. Câu chuyện kể hai cha con đi ăn phở. Người con trai dắt tay Cha là một người mù vào tiệm phở. Anh lại gần người chủ tiệm và khẻ nói: “ Cho tôi hai tô phở, một tô phở có nhiều thịt bò và nhiều bánh phở, một tô phở ít bánh phở và không có thịt”. Hai tô phở được bưng ra để trên bàn. Anh đưa tô phở có thịt về phía nguời Cha và nói: “ Cha ơi, phở ngon lắm, Cha ăn đi”. Người Cha cầm đôi đủa cố gắng gắp miếng thịt bỏ vào tô của người con trai: “ Con ơi, ăn thịt đi, để có sức mà đi học”.Người con nhẹ nhàng gắp miếng thịt bỏ vào tô của người Cha : “ Cha đã già rồi, Cha ăn đi”Người Cha lại cố gắng gắp thịt bỏ vào tô của người con: “Con ơi, con ăn đi thịt bổ lắm”. Người con lại nhẹ nhàng gắp thịt bỏ vào tô của người Cha : “Cha hãy ăn đi, tô phở của con đã có nhiều thịt lắm rồi”
-“ Con ơi, tiệm phở này bán rẻ quá nhỉ, Cha ăn nhiều mà vẫn chưa hết thịt”…

Nhưng tôi cũng có được một niềm an ủi khi tôi tìm đưọc hình ảnh Cha tôi qua người chồng của tôi. Anh cũng tận tụy lo cho gia đình. Niềm vui của những người thân cũng là niềm vui của chính bản thân anh; Hạnh phúc của anh là mỗi buổi sáng vào bếp làm thức ăn sáng cho các con; Hạnh phúc của anh là về hưu sẽ nghiên cứu nhiều món ăn và trở thành “ masterchef” của gia đình; Hạnh phúc của anh là đi một chiếc xe Van đã cũ, có nhiều vết trầy, nhưng sẳn sàng mua cho con một chiếc xe đời mới , sẳn sàng dành tiền để mua nhà cho con; Hạnh phúc của anh là nhiệt tình đón nhận những quần áo của các con bỏ qua một bên vì đã lỗi thời. Thấy anh thương yêu và chăm sóc các con, nhiều khi tôi đã nói đùa: “ Bố của các con là Father of the year”.

Nếu Cha tôi còn sống, chắc Cha sẽ vui mừng khi có một người rễ như chồng tôi. Đây có phải là món quà quý giá nhất mà Cha đã tặng cho tôi? Còn bản thân tôi, tôi chưa bao giờ tặng cho Cha tôi một món quà nào! Tôi chưa bao giờ có dịp hát chúc mừng sinh nhật cho Cha. Tôi cũng chưa bao giờ có dịp mời Cha đi nhà hàng để mừng ngày Father’s Day. Vào ngày lễ Cha, tôi chỉ biết vào tiệm sách tìm mua một tấm card thật đẹp, viết vài hàng tưởng nhớ Cha, rồi tôi đem tấm card này dâng đến Cha đang thờ tại Tu Viện Quảng Đức và nhớ lại những tháng ngày đã sống cùng Cha.

Ngày Vu Lan noi gương Mục Kiền Liên
Vâng lời Phật mong cứu Mẹ như xưa
Cúng dường Tăng nương Pháp mầu vi diệu
Hồi hướng cho Cha ân Phật thượng thừa
( Thơ Diệu Hạnh)
Con ngó bên kia trời quê cũ
Chỉ thấy mây mờ, núi khuất xa
Nghĩa Mẹ, công Cha đền chưa đủ
Mẹ, Cha giờ hạc nội mây ngàn.

( Thơ Trần Huy sao)

Hồn Cha Mẹ có linh thiêng, xin hãy chứng giám cho lòng thành của con. Con xin lạy tạ Cha Mẹ ba lạy, để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục của Cha Mẹ
Trong mùa Vu Lan Báo Hiếu, con tụng kinh Vu Lan và cầu nguyện Ông Bà, Cha Mẹ được thác sanh vào cõi giới an lành.




Melbourne, Mùa Vu Lan 2009

Hồng Hạnh Tú Hoài








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/09/2017(Xem: 9110)
Như một người Việt định cư tại Úc Châu và hành nghề luật sư, cách đây khoảng một thập niên, mỗi lần thăm viếng người thân hay bạn bè có con cháu nhỏ, tại vùng Fairfield- Cabramatta, Sydney, nơi nhiều Việt kiều cư ngụ, tôi thường gặp cảnh các em học tiếng Việt, ê a một bài thơ mà chính cá nhân tôi cũng như anh em trong nhà đều được dạy dỗ. Đó là bài “Công đức sinh thành”: Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
02/09/2017(Xem: 15317)
Không cần diễn giải nhiều từ hoa mỹ, chỉ một vài phiên khúc và điệp khúc nhấn nhá làm chủ đạo, một bài hát của người nhạc sĩ có tâm và tầm kiến thức nhất định, đủ đưa tâm thức người nghe đến bến bờ chủ định. Nhất là những tác phẫm được dựa hoặc phổ từ thơ vốn đã sẵn men đồng cảm, đặc biệt những đề tài nói về lòng hiếu thảo mà đại diện là hình ảnh tần tảo của người mẹ. " Mẹ ơi Con Đã Già Rồi" được dùng làm tựa đề trên, đó không phải là một bài thơ mà là một bài nhạc có chất thơ mang tên Mẹ Tôi của người nhạc sĩ chuyên lấy từ chất liệu sống của gia đình, bạn bè của chính mình để hóa tròn từng nốt nhạc và chưa bao giờ đi phổ từ thơ của bất cứ ai. Đó là nhạc sĩ Trần Tiến.
02/09/2017(Xem: 12645)
Ngồi im giữa những náo động. Nghe tiếng cười giỡn của bầy trẻ hàng xóm. Nghe lá khua xào xạc nơi cây bằng lăng trước sân. Xa hơn, có tiếng xe máy rì rầm đâu đó tựa như những cơn sấm động giữa trưa hè. Chợt liên tưởng những lần trong hầm trú ẩn, nghe tiếng bích-kích-pháo xé toang màn đêm hãi hùng. Đạn bom một thời tuổi thơ trên quê hương, cho đến ngày nay, vẫn còn được thị uy trên những vùng trời và nơi chốn khác. Mãnh liệt, dữ dội hơn.
31/08/2017(Xem: 5633)
Tuổi mình đã sắp sáu mươi Vẫn như con nít bên Người kính yêu Vẳng nghe câu hát ru chiều Vẫn vòng tay Mẹ nâng niu tháng ngày Huyết ngà những giọt còn đây Nhiệm mầu tươm chảy nuôi bầy con thơ Ngày xưa trôi đến bây giờ Vẫn vòng tay Mẹ vô bờ yêu thương
30/08/2017(Xem: 7091)
Thầy Về Tháng Bảy Mùa Thương THÍCH HUYỀN LAN Cung kính thành tâm dâng lên Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh. vừa về tới Việt Nam trong mùa Vu Lan tháng bảy 2017. Thầy về quê mẹ mùa thu Vu Lan Báo Hiếu nghe bùi ngùi thương “Bông Hồng Cài Áo” ngát hương Đoản văn nốt nhạc thắm tươi giữa đời Dáng Thầy tuổi hạc chín mươi Nâu sòng chiếc áo thiền sư đạo tình
29/08/2017(Xem: 5488)
Con là tất cả ngày xưa Bây giờ khôn lớn vẫn chưa phai nhòa Con đò mỗi sáng sang sông Mang về chiều tối tấm lòng mẹ tôi.
29/08/2017(Xem: 6571)
Thật sự mãi tới gần đây, QT mới để ý thấy có một sự trùng hợp rất thú vị là ở Úc những Ngày Nhớ Ơn Mẹ thường rơi vào khoảng thời gian các chùa tổ chức Lễ Phật Đản và Ngày Nhớ Ơn Cha vào dịp Lễ Vu Lan. Năm nay cũng không ngoại lệ, khi Chủ Nhật tuần này 3/9/2017 Ngày Nhớ Ơn Cha cũng trùng với việc Tu Viện Quảng Đức Úc Châu và một số chùa ở khắp nơi cũng trang nghiêm tổ chức Lễ Vu Lan. Ngày Nhớ Ơn Cha hay Ngày Nhớ Ơn Mẹ hoặc Lễ Vu Lan hằng năm kh ông ph ải chỉ đơn giản là những ngày chúng ta tưởng nhớ đến các đấng sinh thành, ông bà tổ tiên mà chính là những dịp để nhắc nhở chúng ta luôn khắc cốt ghi tâm công ơn sinh thành dưỡng dục. Thật vậy, công ơn sanh thành dưỡng dục của các đấng sinh thành bao la như biển, cao như núi, cho dù kiếp này có đền đáp công ơn cha mẹ cũng không thể nào trả hết được. Khi các đấng sanh thành còn hiện hữu hay đã quá vãng, đệ tử Phật luôn cố gắng học và thực hành theo lời Phật dạy chính là món quà đầy ý nghĩa kính dâng Ngài trong Mùa Vu Lan.
29/08/2017(Xem: 7256)
Thông Báo Lễ Vu Lan PL 2561 (2017 tại Trung Tâm VHPG Di Lặc