Cây cổ Thụ

10/04/201318:44(Xem: 6693)
Cây cổ Thụ

cay co thu


Cây cổ Thụ

 Thích Thiện Lợi

Mẹ ơi, đã nhiều năm rồi mà thi thoảng con vẫn nằm mộng thấy Cha. Mỗi lần như vậy,lòng con thật hạnh phúc. Có lẽ Cha vẫn luôn bên cạnh con khi con một mình nơi chốn cửa Thiền u tịch. Nhưng rồi tỉnh dậy thì con lại nhớ Mẹ làm sao !... quyện vào nỗi nhớ là những âu lo và sợ hãi, sợ rằng tuổi Mẹ lúc già suy, sợ cho tấm thân càng lúc hao gầy. Ước gì Mẹ có thể đi ngược thời gian thêm vài chục năm nữa để con có cơ hội phụng dưỡng Mẹ nhiều hơn cho trọn tình Đạo Hiếu. Cánh cửa duyên phận đã mở ra khi con còn là một chú bé, chọn Thiền môn làm nếp sống của đời mình. Vì lẽ đó, tâm chỉ lo cho Đạo, lòng chỉ nghĩ đến chúng sinh. Còn với Mẹ, con vẫn trọn mang một món nợ những tưởng không bao giờ trả được, chỉ còn nguyện ngàn kiếp sau, mãi mãi xin được làm con của Mẹ vậy thôi.
“Những lúc canh khuya khi Mẹ sốt
Ai người chăm sóc Mẹ chu toàn?
Thân con một đời nương cửa Phật
Bao giờ mới thỏa đạo làm con?”

Trước sân chùa, nơi con đang sống, có một cây cổ thụ thật già nua. Mỗi ngày con đều ra ngắm. Càng ngắm con càng nghỉ về hình ảnh của Mẹ thiêng liêng. Vì Mẹ một đời thân cò bay khắp đó đây để lo cho đàn con lúc còn tấm bé. Thân cây nhiều cành nhiều lá, tàn lộng mênh mông như sẳn sàng chở che cho tất cả mầm non cỏ dại. Bên dưới, chúng cứ lớn dần một cách tự nhiên; dù giông bão ập từ trên cao, hay mưa gió thổi xuôi thổi ngược thì tàn cây vẫn xòe ra như một tình mẫu tử cao cả che hết mọi thử thách cho con. Mẹ cũng vậy, đâu ngại vì nắng mưa, đâu than thân trách phận gì, miễn sao các con ăn no mặc đủ thì Mẹ hạnh phúc rồi. Cành cây có khi ngoái nhìn các chồi non bên dưới như chìa ra đôi tay để vuốt ve và an ủi; thì Mẹ lại dang cánh tay gầy guộc của mình sờ đầu con khi con bị ốm. Rồi đôi mắt cứ rơm rớm chỉ vì con bị một cơn sốt nhẹ trong người. Có lúc sấm sét làm lung chuyển cành cây, mặt đất như bừng lên tiếng khóc,các mầm non run rẩy ngước mặt nhìn lên chỉ để thầm nguyện trong lòng cho thân cây bình yên vô sự. Sự bươn trải của Mẹ nào có khác gì!?nắng cháy da đen không màng lắm, chỉ sợ dòng đời ngược xuôi Mẹ phải gập ghềnh ba chìm bảy nổi thì đời Mẹ lại càng héo hon.
“Cây ơi đứng vững thêm lên nhé
Để đời còn mãi một màu xanh
Mẹ già từng phút giây đứng đợi…!
Phương trời xa, Mẹ mòn mỏi thâu canh.”

Rồi một ngày nọ trời bắt đầu vào Thu, cây cổ thụ toàn thân chuyển lá. Tôi vẫn ngắm mà lòng vẫn nghẹn ngào, thương cho thân cây, thương cho màu lá ngày nào xanh tươi khỏe mạnh. Thế rồi từng chiếc lại rơi, lượn trên không trung một vẽ thê lương vàng úa. Mẹ ơi, con không dám nhìn những đường gân cuộn tròn trên gò má Mẹ xanh xao, con không dám nhìn từng bước đi của Mẹ yếu dần! Con không dám vì con rất sợ, nỗi sợ này thật không nói thành câu…!
“ Hạnh phúc thay vì đời con còn Mẹ
Được Mẹ thương, mẹ dìu dắt nên người
Hạnh phúc thay, được nhìn đôi mắt Mẹ
Thật bao la như biển cả rạng ngời.
Con muốn mình mãi luôn còn trẻ dại
Tắm mỗi ngày trong mắt Mẹ mênh mông
Dù năm tháng qua nhanh như gió thoảng
Tình Mẹ con mãi mãi nguyện ghi lòng.”

Mẹ ơi, Mẹ có nghe thấy gì không? Tiếng chuông Vu Lan bắt đầu trỗi nhịp rồi đó, lòng con sung sướng lắm. Ở nửa vòng trái đất, con gọi về để chúc phúc cho Mẹ nhân mùa Vu Lan, nghe Mẹ cười thật vui, trái tim con như co bóp mạnh hơn vì xúc động. Mẹ nói mấy ngày trước Mẹ cứ trông con đã hơn 10 ngày. Mẹ đếm từng ngày một, trời ơi! Con thương Mẹ biết bao. Mẹ tiếp:” Chỉ cần nghe giọng nói của con thì Mẹ tự nhiên mạnh khỏe liền, Mẹ ăn ngon hơn và ngủ cũng thật ngon nữa.”
Các bạn ơi! Trên đời này chỉ có Mẹ và Cha là tất cả, không gì đánh đổi được, dù có sang giàu đến đâu, dù công danh có rạng rở thì cũng không gì thiêng liêng cao quý bằng tình Mẹ Cha. Kính chúc tất cả mọi người mãi mãi đừng quên Mẹ và Cha thì Vu Lan mới tràn đầy ý nghĩa.
Thích Thiện Lợi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6153)
Mỗi năm đến mùa Vu Lan, trong lòng chúng ta lại rộn lên một niềm hiếu hạnh, nhớ thương cha mẹ nhiều hơn. Đây là dịp làm ấm lại ân tình ân nghĩa sâu đậm của cha mẹ, công ơn sanh thành dưỡng dục nặng tợ cù lao, để rồi trong mỗi thời khắc của cuộc sống, chúng ta không bao giờ quên ơn cha mẹ dù còn sống hay đã khuất. Không phải đợi đến Rằm Tháng Bảy chúng ta mới cảm thấy thương nhớ cha mẹ, mà phải tâm niệm rằng ngày nào, giờ nào, phút nào, tình yêu thương cha mẹ vẫn luôn chứa chan trong lòng mỗi người con hiếu hạnh.
10/04/2013(Xem: 6705)
Tin từ Dharamsala: Ngài được xem là hiện thân Đạt lai Lạt ma thứ 14 khi vừa mới tròn 2 tuổi, năm nay Ngài đã 75. Nhân ngày sinh nhật thứ 75 này, cả hằng triệu tín đồ trên toàn cầu tưởng nghĩ đến Ngài trong ngày trọng đại đó. Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết có thể vị kế thừa Ngài sẽ không tái sanh, mà là một người được trao trọng trách kế thừa ngay khi Ngài còn sinh tiền.
10/04/2013(Xem: 5450)
Pháp vũ đồng lưu, lưu bất đoạn Phật đăng phổ chiếu, chiếu vô cùng Mưa pháp tràn lan, lan chẳng dứt Ðèn từ rạng chiếu, chiếu không cùng.
10/04/2013(Xem: 4973)
Chỉ hai tuần, sau khi dọn tới căn nhà mới, tôi đã biến đổi hoàn toàn mảnh vườn, khi được người chủ nhà bảo: “Muốn trồng gì, làm gì, xin tùy ý!” Đó là một căn nhà nhỏ hai phòng, rất cũ kỹ, ước chừng cũng phải bốn, năm chục tuổi. Nhưng mới xem qua, tôi đã biết mình sẽ mướn nơi này, vì có sân cỏ phía trước và nhất là khu vườn sau, rộng mênh mông.
10/04/2013(Xem: 5714)
Mùa Vu Lan lại về! Cái lạnh buốt giá của mùa đông như se sắt thêm nỗi lòng của những người con đang tưởng nhớ đến Cha, đến Mẹ đã qua đời; Bếp lửa hồng như ươm nồng thêm hơi ấm hạnh phúc của đàn con đang quây quần chuyện trò cùng Cha Mẹ, với ánh mắt thương yêu của Cha, nụ cười hiền hoà của Mẹ; Và đồng thời cũng có những bà Mẹ nước mắt lưng tròng ngồi lắng nghe những câu văn, lời thơ thiết tha
10/04/2013(Xem: 6011)
Cảm thụ bài thơ Mẹ của nhà thơ Doãn Lê Là vầng trăng mát, là vòm trời xanh, là cam lồ ngọt mật; Doãn Lê đã khéo khái quát hóa hình ảnh mẹ vào những đường nét lớn lao tổng hòa thành vũ trụ. Khái quát ấy khiến người đọc liên tưởng đến một nhân cách kỳ vĩ, lớn lao của hình ảnh mẹ.
10/04/2013(Xem: 5937)
Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Câu ca dao được trao truyền từ hàng ngàn năm ấy, cho chúng ta thấy một nền tảng văn hóa tâm linh của dân tộc Việt Nam. Tình nghĩa hiếu trung được đặt tuyệt đối lên hàng đầu trong tư tưởng và giữa trái tim.
10/04/2013(Xem: 8245)
Mẹ là trăng nên trần gian chỉ một Là bầu trời nên vũ trụ không hai Mẹ huyền nhiệm như ngày đầu sáng thế Như Cam Lồ dòng ngọt thuở xuân khai
10/04/2013(Xem: 6790)
Vu Lan quán niệm nghĩa tình Vườn tâm, hạnh hiếu chúng mình đơm hoa Không gần bạn ác, gian tà Sớm hôm thân cận gần xa bạn hiền
10/04/2013(Xem: 5345)
Đêm bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng, Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương, Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường, Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.