Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Cây cổ Thụ

10/04/201318:44(Xem: 3853)
Cây cổ Thụ

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Cây cổ Thụ

Thích Thiện Lợi

Nguồn: Thích Thiện Lợi

Mẹ ơi, đã nhiều năm rồi mà thi thoảng con vẫn nằm mộng thấy Cha. Mỗi lần như vậy,lòng con thật hạnh phúc. Có lẽ Cha vẫn luôn bên cạnh con khi con một mình nơi chốn cửa Thiền u tịch. Nhưng rồi tỉnh dậy thì con lại nhớ Mẹ làm sao !... quyện vào nỗi nhớ là những âu lo và sợ hãi, sợ rằng tuổi Mẹ lúc già suy, sợ cho tấm thân càng lúc hao gầy. Ước gì Mẹ có thể đi ngược thời gian thêm vài chục năm nữa để con có cơ hội phụng dưỡng Mẹ nhiều hơn cho trọn tình Đạo Hiếu. Cánh cửa duyên phận đã mở ra khi con còn là một chú bé, chọn Thiền môn làm nếp sống của đời mình. Vì lẽ đó, tâm chỉ lo cho Đạo, lòng chỉ nghĩ đến chúng sinh. Còn với Mẹ, con vẫn trọn mang một món nợ những tưởng không bao giờ trả được, chỉ còn nguyện ngàn kiếp sau, mãi mãi xin được làm con của Mẹ vậy thôi.
“Những lúc canh khuya khi Mẹ sốt
Ai người chăm sóc Mẹ chu toàn?
Thân con một đời nương cửa Phật
Bao giờ mới thỏa đạo làm con?”

Trước sân chùa, nơi con đang sống, có một cây cổ thụ thật già nua. Mỗi ngày con đều ra ngắm. Càng ngắm con càng nghỉ về hình ảnh của Mẹ thiêng liêng. Vì Mẹ một đời thân cò bay khắp đó đây để lo cho đàn con lúc còn tấm bé. Thân cây nhiều cành nhiều lá, tàn lộng mênh mông như sẳn sàng chở che cho tất cả mầm non cỏ dại. Bên dưới, chúng cứ lớn dần một cách tự nhiên; dù giông bão ập từ trên cao, hay mưa gió thổi xuôi thổi ngược thì tàn cây vẫn xòe ra như một tình mẫu tử cao cả che hết mọi thử thách cho con. Mẹ cũng vậy, đâu ngại vì nắng mưa, đâu than thân trách phận gì, miễn sao các con ăn no mặc đủ thì Mẹ hạnh phúc rồi. Cành cây có khi ngoái nhìn các chồi non bên dưới như chìa ra đôi tay để vuốt ve và an ủi; thì Mẹ lại dang cánh tay gầy guộc của mình sờ đầu con khi con bị ốm. Rồi đôi mắt cứ rơm rớm chỉ vì con bị một cơn sốt nhẹ trong người. Có lúc sấm sét làm lung chuyển cành cây, mặt đất như bừng lên tiếng khóc,các mầm non run rẩy ngước mặt nhìn lên chỉ để thầm nguyện trong lòng cho thân cây bình yên vô sự. Sự bươn trải của Mẹ nào có khác gì!?nắng cháy da đen không màng lắm, chỉ sợ dòng đời ngược xuôi Mẹ phải gập ghềnh ba chìm bảy nổi thì đời Mẹ lại càng héo hon.
“Cây ơi đứng vững thêm lên nhé
Để đời còn mãi một màu xanh
Mẹ già từng phút giây đứng đợi…!
Phương trời xa, Mẹ mòn mỏi thâu canh.”

Rồi một ngày nọ trời bắt đầu vào Thu, cây cổ thụ toàn thân chuyển lá. Tôi vẫn ngắm mà lòng vẫn nghẹn ngào, thương cho thân cây, thương cho màu lá ngày nào xanh tươi khỏe mạnh. Thế rồi từng chiếc lại rơi, lượn trên không trung một vẽ thê lương vàng úa. Mẹ ơi, con không dám nhìn những đường gân cuộn tròn trên gò má Mẹ xanh xao, con không dám nhìn từng bước đi của Mẹ yếu dần! Con không dám vì con rất sợ, nỗi sợ này thật không nói thành câu…!
“ Hạnh phúc thay vì đời con còn Mẹ
Được Mẹ thương, mẹ dìu dắt nên người
Hạnh phúc thay, được nhìn đôi mắt Mẹ
Thật bao la như biển cả rạng ngời.
Con muốn mình mãi luôn còn trẻ dại
Tắm mỗi ngày trong mắt Mẹ mênh mông
Dù năm tháng qua nhanh như gió thoảng
Tình Mẹ con mãi mãi nguyện ghi lòng.”

Mẹ ơi, Mẹ có nghe thấy gì không? Tiếng chuông Vu Lan bắt đầu trỗi nhịp rồi đó, lòng con sung sướng lắm. Ở nửa vòng trái đất, con gọi về để chúc phúc cho Mẹ nhân mùa Vu Lan, nghe Mẹ cười thật vui, trái tim con như co bóp mạnh hơn vì xúc động. Mẹ nói mấy ngày trước Mẹ cứ trông con đã hơn 10 ngày. Mẹ đếm từng ngày một, trời ơi! Con thương Mẹ biết bao. Mẹ tiếp:” Chỉ cần nghe giọng nói của con thì Mẹ tự nhiên mạnh khỏe liền, Mẹ ăn ngon hơn và ngủ cũng thật ngon nữa.”
Các bạn ơi! Trên đời này chỉ có Mẹ và Cha là tất cả, không gì đánh đổi được, dù có sang giàu đến đâu, dù công danh có rạng rở thì cũng không gì thiêng liêng cao quý bằng tình Mẹ Cha. Kính chúc tất cả mọi người mãi mãi đừng quên Mẹ và Cha thì Vu Lan mới tràn đầy ý nghĩa.
Thích Thiện Lợi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 3802)
Sau ngày cha mất, lũ con chợt khám phá ra tình mẹ dành cho cha quá đậm. Như cây cổ thụ xum xuê một ngày bật gốc, để lại người nép bóng phận đời chới với. Ngày ngày đưa tay quơ tìm giữa khoảng không còn lại. "Má bầy trẻ" và "ba thằng Đ" là cách xưng hô hàng ngày. Có lần giữa bữa ăn, em gái út tinh nghịch hỏi: Hồi mới gặp, ba má gọi nhau bằng gì?
10/04/2013(Xem: 4193)
Người đàn ông lạ ở tuổi trung niên có chiếc hoa trắng cài trên áo nhìn Lam chăm chú và khó hiểu. Lam rụt rè nhìn lại cười xã giao rồi quay đi, thầm nghĩ: "Lạ lắm, người này ta đã gặp ở đâu rồi ?”.Cố moi ký ức nhưng Lam không nhớ nổi, lúc này đây, dường như Lam chỉ còn nhớ đến sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” trong tâm tưởng thôi...........
10/04/2013(Xem: 4028)
Tuntu mỉm cười một mình với đôi mắt rực sáng. Sau đêm nay, nó sẽ được chấp thuận trở thành một chiến binh. Ngồi dựa lưng phía sau lều, nó nhìn bao quát về cánh phụ nữ của bộ tộc đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn chiều. Vài cô gái già vừa làm, vừa hát vừa tám chuyện. Mùi hương dễ chịu của đất và củi đốt tràn ngập không gian. Tuntu thấy hạnh phúc và hoàn toàn mãn nguyện.
10/04/2013(Xem: 3282)
"Mẹ sẽ không quên mang theo cái cối xay khoai chứ mẹ?" Tôi hỏi qua điện thoại sau khi thông báo với mẹ tôi phải chuẩn bị đi mổ vú. Ngay ở cái tuổi tám mươi hai và một khoảng cách xa ba ngàn dặm, mẹ vẫn biết tôi muốn nói gì: món xúp khoai tây nghiền.
10/04/2013(Xem: 3648)
Sau khi mẹ tôi qua đời, bố tôi đã rất cố gắng để chứng tỏ mình vẫn mạnh khỏe và năng nổ. Khi thời tiết chưa chuyển sang lạnh giá, mỗi buổi sáng, ông bơi một mạch quanh hồ. Mỗi ngày - bất kể ông cảm thấy cơ thể như thế nào- ông bơi nhiều hơn ngày hôm trước một vòng, chỉ để chứng tỏ rằng mình luôn luôn có khả năng tiến tới. Cứ mỗi vài ngày ông lại báo cáo một kỷ lục bơi mới cho tôi với giọng đầy tự hào. Tôi sẽ thiệt thà trả lời "Chao ôi, Bố, con không biết là con có thể bơi nhiều như vậy không nữa!"
10/04/2013(Xem: 3583)
“Mẹ kể cho con nghe về mẹ khi mẹ bằng tuổi con đi” Tôi nài mẹ một buổi chiều sau khi từ trường trở về nhà. Mẹ ngừng khâu ngước lên nhìn, chừng như ngạc nhiên vì câu hỏi của tôi. Một lúc khá lâu, bà trả lời. “Mẹ không bao giờ giống như con. Mẹ không bao giờ mơ trở thành luật sư, giáo sư hay bất cứ một thứ gì khác hơn là một người vợ, một người mẹ, một người bà. Mẹ là đứa con lớn nhất trong mười hai đứa, và mỗi một giây phút thức giấc là đầy ắp công việc với trách nhiệm để duy trì cho gia đình có cái ăn cái mặc. .......
10/04/2013(Xem: 3449)
Gần như suốt đời, ai cũng nói tôi “giống mẹ như đúc”. Khi còn nhỏ, tôi chẳng hề bận tâm chút nào đến điều này bởi chỉ một điều đơn giản là tôi chẳng tin. Khi tôi đến tuổi trăng rằm, khi nghe những lời “con bé này giống mẹ như đúc”, tôi sẽ đáp liền: “Không đâu, mẹ là người lớn, còn cháu thì còn nhỏ mà”. Xét cho cùng, một thiếu nữ có muốn người ta nói mình giống mẹ chăng?
10/04/2013(Xem: 3794)
Ba tháng trước khi sinh con, mẹ bị tai nạn nặng khi đang trên đường về quê. Mẹ bị gãy xương đòn, phải bó bột, lại bị giập hàm không nói, không ăn gì được. Ai hỏi mẹ cũng chỉ biết khóc. Mẹ nằm mãi ở bệnh viện Phủ Lý, ở nhà chẳng ai biết tin. May là người nhà các bệnh nhân khác trong phòng đút sữa cho mẹ ăn. Chắc là mẹ đau lắm, nhưng mẹ vẫn lén bác sĩ, không uống thuốc kháng sinh vì sợ ảnh hưởng đến con.
10/04/2013(Xem: 3506)
Ngày tròn 6 tuổi, cũng là ngày tôi mất đi tình thương và sự dạy dỗ của cha. Còn bé, chưa hiểu biết nhiều, nhưng thấy mẹ đau buồn, tôi biết rằng mình không còn được ba đưa đón đi học. Chị em tôi được nghe mẹ kể về ba. Ở vùng đất mới Tây Nguyên năm xưa, người ta tìm đến công việc “đãi cát tìm vàng” với hy vọng mong manh sẽ thay đổi cuộc sống. Với ba, lần đi ấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng với bao ấp ủ: “có chút tiền mua quần áo mới cho các con ngày khai trường”...
10/04/2013(Xem: 3732)
Một người phụ nữ bước đến với túi ổi trên tay. “Anh mua giúp mấy trái ổi này, 2 cân chỉ tám ngàn đồng thôi”.Tôi ngẩng lên và bắt gặp ở người phụ nữ ấy một hình ảnh thật quen thuộc: những chiếc móng tay màu đen...
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
110,220,567