Ngàn năm mây trắng…

10/04/201318:09(Xem: 5937)
Ngàn năm mây trắng…

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Ngàn năm mây trắng…

Trần Ngọc Nguyên Vũ

Nguồn: Trần Ngọc Nguyên Vũ

Ngày xưa dẫu có lần xa cách
Con vẫn còn mong được một ngày
Trở lại nơi này thăm bố mẹ
Bây giờ nhìn chỉ thấy mây bay…
Bố đã ra đi từ năm trước
Năm rồi đến lượt mẹ cao bay
Con cháu một đàn nhưng chẳng đủ
Mọi người nhìn mặt lúc xuôi tay.
Con đã về đây thăm chốn cũ
Phố vắng sương rơi phủ ngập trời
Nhắm mắt tưởng chừng trông Bố Mẹ
Nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Chân bước thẫn thờ theo lối nhỏ
Con đường xưa đó tưởng trong mơ
Cánh cửa nhà ai vừa hé mở
Mà ngỡ là như Bố Mẹ chờ.
Căn nhà vẫn đứng cùng năm tháng
Đón nắng mưa rơi mỗi sáng chiều
Cây bưởi cũng gầy theo tiếc nhớ
Trái còi trái rụng xuống sân rêu.
Ngoài vườn cỏ mọc hoang từng lớp
Lấn cả cây Lan lẫn gốc Nhài
Luống Huệ trông sao còm cõi quá
Thiếu bàn tay xới nhổ cây gai.
Thoang thoảng đâu đây nghe tiếng mõ
Lời kinh trầm mặc dáng xiêu xiêu
Mẹ ngồi tụng niệm trong am vắng
Hư ảnh tan theo với ráng chiều.
Chiều nay nhớ buổi chiều năm ấy
Cũng tại nơi đây lỡ chuyến tàu
Vội vã chạy về thăm bố mẹ
Mẹ mừng Bố nói đợi hôm sau.
Bây giờ có lỡ trăm ngàn chuyến
Có đợi coi như suốt cả đời
Những chuyến bay đi rồi lại đến
Dòng người xuôi ngược vẫn đơn côi.
Tháng Bảy Vu Lan mùa báo hiếu
Lòng con tràn ngập nhớ thương đầy
Thắp nén nhang mà rưng ngấn lệ
Ngoài trời se lạnh lá thu bay.

Trần Ngọc Nguyên Vũ
(Kính dâng hương hồn Bố Mẹ)
http://www.viengiac.de/



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5720)
Một thương Bảo điện đại hùng Rộng dung Phật tử về chung nguyện cầu Hai thương thiền định thẩm sâu Từ bi khắp trải, nhiệm mầu rộng lan..........
10/04/2013(Xem: 5964)
Mẹ ơi, đây một đóa hồng Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành Ghi đêm thức đủ năm canh Khi con trở gió ươn mình không vui....
10/04/2013(Xem: 8694)
Nơi đất khách vẫn an cư cấm túc Thanh nghi xưa gìn giữ đến ngày nay Nhớ cố hương sao ngăn được cảm hoài Thỉnh sư thúc thay Thầy làm Thiền chủ
10/04/2013(Xem: 8234)
Không ai sinh ra đời lại không có mẹ có cha, nhưng trên thực tế cũng có một số ít người bất hạnh vẫn chưa một lần gặp cha thấy mẹ, có thể vì chiến tranh cha mẹ mất sớm, hay một lý do thương tâm nào khác. Nhưng dù gì đi nữa, không một người mẹ người cha nào lại không thương con. Tình cảm đó như thế nào, tôi nghĩ ai đã làm mẹ làm cha hiểu nhiều hơn bất cứ ai hết. Dù chúng ta có thể là kẻ bất hạnh, nhưng ý niệm đẹp về mẹ về cha vẫn còn thì chúng ta vẫn còn mẹ và cha, vẫn hân hạnh được làm người con có hiếu.
10/04/2013(Xem: 5335)
Mẹ Việt Nam Năm ngàn năm tổ quốc oai hùng Năm ngàn năm lịch sử huy hoàng Để muôn đời là núi là sông
10/04/2013(Xem: 15964)
Chỉ có một vài trang tài liệu trong Thư tịch Phật giáo Thái Lan (PGTL) nói về Phật giáo Việt Nam (PGVN), tuy nhiên với sự động viên của chư tôn đức và nhu cầu tìm hiểu về PGVN tại hải ngoại, chúng tôi bước đầu giới thiệu vài nét về những ngôi chùa thuộc Phật giáo Việt Nam hay còn gọi là Việt tông (Annamnikaya) tại xứ sở này.
10/04/2013(Xem: 11593)
Trong thời hồng hoang của lịch sử, con người chỉ biết có mẹ. Khỏi cần tìm hiểu đâu xa, cứ nhìn các con vật thì biết: gần gủi và hiền lành là con chó, con gà, xa xôi và hung bạo như con beo, con cọp. Sinh ra và lớn lên chỉ biết có mẹ, lúc thúc quanh mẹ. Bởi một lẽ đơn giản: khi biết mình mang thai, con cái thường sống cách ly con đực, thậm chí còn cắn đuổi con đực không cho lại gần.
09/04/2013(Xem: 6353)
Trước thời kỳ Phật giáo Tranh đấu cho quyền Tự do và Bình đẳng Tôn giáo năm 1963, tại Huế, có một danh xưng truyền thống phổ biến mà người bình dân cũng như hàng quý tộc Phật tử xứ này luôn dùng xưng hô với quý Thầy cao niên hàng danh tăng, đạo hạnh, đó là tiếng “Ôn”. Trong ngữ âm tiếng Huế, từ “Ôn” được phát âm một cách khiêm cung, trìu mến, trang trọng bằng âm hưởng “ôôn” nằm lưng chừng giữa ngữ âm cuối “ôn” trong tiếng Bắc và “ông” trong tiếng Việt phổ thông.
08/04/2013(Xem: 70980)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.