Mẹ và con gái

10/04/201317:22(Xem: 5631)
Mẹ và con gái

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Mẹ và con gái

Nhị Tường dịch

Nguồn: Patricia Bunin

"Mẹ sẽ không quên mang theo cái cối xay khoai chứ mẹ?" Tôi hỏi qua điện thoại sau khi thông báo với mẹ tôi phải chuẩn bị đi mổ vú. Ngay ở cái tuổi tám mươi hai và một khoảng cách xa ba ngàn dặm, mẹ vẫn biết tôi muốn nói gì: món xúp khoai tây nghiền.
Đó là món mẹ từng làm mỗi khi tôi đau ốm hoặc gặp chuyện rủi ro khi tôi còn thơ bé_ món này được dọn trong một cái chén với một cái muỗng tròn trịa xinh xắn. Nhưng thuở đó tôi luôn là một đứa trẻ may mắn và ít khi đau ốm. Hầu như tôi hiếm khi phải dùng đến món khoai tây nhuyễn hoặc thuốc men. Lần này tôi ốm nghiêm trọng.
Đáp chuyến bay nửa đêm từ Virginia, Mẹ trông vẫn tươi vui như mọi ngày khi bà bước vào cửa chính nhà tôi ở California vào ngày sau khi tôi từ bệnh viện trở về. Tôi gần như không thể nhướng mắt lên nỗi, nhưng điều cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi rơi vào giấc ngủ đó là mẹ mở những gói hành lý và và lấy ra cái cối xay khoai tây đã 60 tuổi. Một món quà kỷ niệm mẹ nhận trong ngày cưới, cái tay cầm bằng gỗ đã sứt mẻ và có nhiều kỷ niệm gắn bó trong những năm ròng.
Mẹ đã nghiền khoai tây căn bếp nhà tôi vào cái ngày mắt tôi đẫm lệ nói cho bà biết tôi phải trải qua xạ trị. Mẹ đã đặt chiếc cối xay xuống và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Bất cứ lúc nào mẹ cũng sẽ ở cạnh con”. Mẹ nói. “Không có gì quan trọng hơn trong đời mẹ là phải làm cho con khỏe mạnh”. Tôi luôn nghĩ rằng mình là người bướng bỉnh trong gia đình nhưng năm tháng sau đó tôi mình trở nên chân thành.
Mẹ khẳng định rằng tôi không thể chết trước mẹ. Mẹ dìu tôi đi bộ trong nhà thậm chí cả khi tôi không thể đi xa hơn mươi bước. Mẹ nghiền nát những viên thuốc và bỏ vào trong mứt, bởi vì cho dù là đã ở tuổi trung niên, đã có một đứa con gái cũng đã trưởng thành, tôi vẫn không thể nào nuốt được viên thuốc khá hơn ngày tôi còn là một đứa trẻ.
Khi tóc tôi bắt đầu rụng, mẹ mua cho tôi những chiếc mũ rất ngộ nghĩnh xinh xắn. Mẹ ướp gừng để tôi được ấm bụng và ngồi bên cạnh tôi những đêm tôi không ngủ được. Mẹ bón cho tôi từng thìa trà.
Khi tôi nằm xuống, mẹ vẫn ngồi cạnh. Khi mẹ nằm xuống thì tôi ắt hẳn đã ngủ. Mẹ không bao giờ để tôi trông thấy điều đó. Và cuối cùng, tôi bình phục. Tôi trở lại với trang viết của mình.
Tôi đã khám phá ra rằng Ngày lễ Mẹ không chỉ là ngày chủ nhật nào đó của tháng Năm, mà là mọi ngày trong cuộc đời khi ta có một người mẹ yêu thương bên cạnh mình
Nhị Tường dịch
Từ http://www.chickensoup.com/books/



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6270)
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.
10/04/2013(Xem: 5877)
Ngày xưa dẫu có lần xa cách Con vẫn còn mong được một ngày Trở lại nơi này thăm bố mẹ Bây giờ nhìn chỉ thấy mây bay…
10/04/2013(Xem: 5871)
Ngoài sân lá nhuốm vàng Báo hiệu Vu-lan sang Gió thì thầm khẻ nói Hạnh Tứ Ân dâng Phật.
10/04/2013(Xem: 5912)
Ngủ đi con, mơ cõi trời hương mật Có trăng xưa về soi lối cúc vàng Cha ra đi theo đồi cao lũng thấp Gieo mầm xanh vào rừng núi thênh thang.
10/04/2013(Xem: 6341)
Áo người hoa đỏ người vui Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con Mẹ ơi ba chục năm hơn Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
10/04/2013(Xem: 8465)
Hội nầy là hội Thiền Hoa Cảnh nầy thắng hội Thiền Trà truyền trao Lần tràng đếm hạt sao rơi Man man cuộc thế vàng phơi nguồn đào
10/04/2013(Xem: 5670)
Mẹ ơi! nắng đã tàn trên lá Chiều xuống nghiêng nghiêng khóm trúc gầy Lạc lõng chim về dăm cánh nhỏ Mẹ còn tựa cửa ngắm mây bay
10/04/2013(Xem: 6130)
Trưa ngồi bên bếp lửa Mẹ tráng bánh nuôi con Chiếc bánh tráng rất tròn Nồng nồng hương bột gạo
10/04/2013(Xem: 5052)
Khi con chưa tròn tháng tuổi Mẹ ngậm ngùi cho một buổi chia ly Lý tưởng nào gọi Ba đi Để Mẹ phải tuổi xuân thì cô lẻ
10/04/2013(Xem: 5619)
Con còn nhỏ chim non vừa đủ cánh Hãy bay đi vào biển rộng sông hồ Gắng lên con vượt rừng núi hư vô Chuyển đôi cánh mỗi ngày thêm cứng cáp