Giống mẹ như đúc

10/04/201317:20(Xem: 5599)
Giống mẹ như đúc

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Giống mẹ như đúc

Nhị Tường dịch

Nguồn: Linda Coleman-Willis


Gần như suốt đời, ai cũng nói tôi “giống mẹ như đúc”. Khi còn nhỏ, tôi chẳng hề bận tâm chút nào đến điều này bởi chỉ một điều đơn giản là tôi chẳng tin. Khi tôi đến tuổi trăng rằm, khi nghe những lời “con bé này giống mẹ như đúc”, tôi sẽ đáp liền: “Không đâu, mẹ là người lớn, còn cháu thì còn nhỏ mà”. Xét cho cùng, một thiếu nữ có muốn người ta nói mình giống mẹ chăng? Thế rồi, tôi sẽ chạy đến nhìn vào trong gương để chắn chắn rằng tôi không thay đổi kể từ lúc soi gương lần trước. Bớt căng thẳng khi thấy mình vẫn là mình trong gương, tôi cong môi: “Xùy, chỉ dọa thôi”
Khi điều đó xảy ra vào tuổi 25, tôi sẽ nói: “Không đâu. Mẹ cháu già rồi, còn cháu thì còn trẻ mà” và một lần nữa tôi lại đến trước gương để xác minh lại mọi điều. Khi bớt lo lắng, tôi lại khẽ càu nhàu: “Mình chẳng biết mắt mọi người có vấn đề hay sao đó. Mình đâu có giống mẹ chút xíu xiu nào”
Vào tuổi 35, khi đã chín chắn, tôi đã không còn phản ứng với tất cả những gì tôi được gán cho mình: “Chị giống y như mẹ chị”, nhưng tâm tư tôi thì nghĩ rằng: Ồ, không, mọi người chẳng thấy được tóc của mẹ đã hoa râm và rụng đi nhiều, vòng eo thì phình ra, bước đi thì chậm chạp. Đó đâu phải là tôi. Tôi có thể đi bộ mười lăm phút cả cây số, tôi làm việc suốt ngày, và bước chân của tôi nhanh hơn cái thời tuổi hai lăm nữa kia. Không, dứt khoát là tôi chẳng giống mẹ chút nào. Tôi vẫn còn lén đi đến trước gương chỉ để chắc chắn điều đó.
Vào ngày tôi chuẩn bị cho sinh nhật thứ 50 của mình, tôi hăng hái thức dậy và hạnh phúc ngập tràn. Khi đi ngang qua chiếc gương dài trong góc phòng ngủ tôi giật mình bắt gặp thấy một dáng dấp thật đáng ngạc nhiên. Tôi dừng lại và nhìn kỹ hồi lâu. Tôi không thể tin vào mắt mình. Đó là mẹ -- đang đứng nhìn tôi chăm chú. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Khi tôi nhìn trong gương, thay vì khó chịu và phủ nhận những nét giống nhau thật đặc biệt mà vì lý do nào đó tôi đã cố tình lảng tránh trong những năm qua, thì giờ đây tôi lại cảm thấy một sự an ủi lạ lùng khi nhìn thấy mẹ và chân dung tôi hòa quyện nhau trong gương.
Bỗng nhiên, tôi thấy ngoài sự giống nhau về hình dáng cái gì đó còn hơn thế nữa. Tôi thấy đằng sau mái tóc lơ thơ và vóc dáng đẫy đà là một sức mạnh và lòng can đảm mà mẹ luôn có khi phải đương đầu với thảm kịch - mẹ đã truyền cho tôi sức mạnh và lòng can đảm đó. Tôi thấy một tính quả quyết mà nhờ đó đã giải thoát mẹ khỏi đau khổ và nghèo túng– và mẹ đã trao cho tôi tính quả quyết đó. Tôi thấy sự tận tụy của mẹ với những công việc khó khăn - sự tận tụy mà mẹ đã dạy cho tôi để tôi có thể đạt được những mục tiêu của mình. Tôi thấy tình yêu và lòng tự hào mà mẹ đã giữ gìn cho gia đình để rồi mẹ truyền sang tôi, để tôi có thể nâng niu và hạnh phúc với gia đình riêng của mình. Vâng, khi tôi nhìn trong gương, tôi nhận ra đó chính là tình yêu và niềm lạc quan trong cuộc sống luôn có nơi mẹ, và mẹ đã dạy cho tôi để biết sống cuộc sống của mình một cách trọn vẹn và biết tri ân cuộc sống mỗi ngày.
Hôm nay, khi tôi nhìn mẹ, tôi sững người khi thấy mẹ thật giống bà ngoại làm sao, và tôi cũng thật giống mẹ làm sao.
Giờ đây, khi ai nói rằng tôi giống mẹ, một cảm giác ấm áp lan truyền trong tôi và tôi chỉ cười nhẹ nhàng, gật đầu và nói một cách tự hào: “Xin cảm ơn”
Từ http://www.beliefnet.com/chickensoup



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2013(Xem: 6000)
Cứ mỗi độ Vu lan về lòng tôi lại trào dâng một nỗi buồn vô hạn, không diễn tả được. Mẹ tôi qua đời khi tôi vừa đúng 20 tuổi và cũng là lúc tôi là một Sa di ni. Vừa thọ giới chưa được bao lâu thì thân mẫu của tôi bệnh. Giới pháp chưa vững mà buộc lòng đảnh lễ xin phép Sư phụ và Đại chúng để về săn sóc Mẹ. Về đến quê thì Mẹ đã nằm điều trị tại bệnh viện Huế trước đó cả tuần. Tôi chưa kịp gặp các chị của mình, vội vả lo thu xếp lên bệnh viện để biết bệnh tình của Mẹ ra sao. Vừa vào giường bệnh thì Mẹ mở mắt ra nhìn và hai hàng nước mắt của mẹ tuôn trào làm cho tôi không tài nào ngăn được giòng nước mắt của mình và cứ để nó chảy tự nhiên.
13/12/2012(Xem: 7947)
Chúng ta có thể hiểu rằng chữ “THỌ” là chỉ cho những người có tuổi tác cao (tức là cao niên, sống lâu) nên con cháu trong gia đình hoặc là thân tộc làm lễ mừng thọ các Cụ. Đó là tấm lòng hiếu thảo của con người đối với Ông Bà Cha Mẹ. Ngày nay, trong nhà Đạo cũng có những đệ tử vì niềm hiếu đạo đối với các bậc Thầy Tổ, quí vị đệ tử thể hiện “Tâm Trung, Nghĩa Đạo” chân thành mà thỉnh thoảng có tổ chức mừng Thọ cho Thầy mình, đây là điều không bắt buộc. Lại cũng có những bậc thầy không muốn cho đệ tử tổ chức lễ mừng thọ, mà cốt mong sao đệ tử giữ đúng giới hạnh tu hành tinh tấn, dõng mãnh và giữ nguyện hy sinh đời mình, đem thân tâm phụng sự chánh Pháp, phụng sự chúng sanh, ấy là báo đáp công sanh thành dưỡng dục của Cha Mẹ, Ông bà và Thầy Tổ rồi vậy.
11/11/2012(Xem: 19454)
Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung, Mục-liên mới đặng lục-thông, Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân.
26/10/2012(Xem: 13779)
Lễ Vu Lan là một ngày lễ đặc biệt quan trọng để tưởng nhớ tới công lao của đấng sinh thành. Hãy dành những lời chúc ý nghĩa nhất tặng cha mẹ nhé. 1. Con nhớ những ngày bé thơ rong ruổi cùng mẹ trên những chặng đường dài. Nhớ chiếc bánh mẹ nhịn ăn phần con ngày mưa bão. Nhớ những đêm đông mẹ thức trắng đêm đan áo len cho con... Con nhớ tất cả và càng kính trọng, thương mẹ hơn. Mẹ ơi, con kính chúc mẹ không chỉ ngày Lễ Vu Lan mà tất cả 365 ngày đều vui vẻ, hạnh phúc! Để cho con luôn được nhìn thấy nụ cười, ánh mắt, cho con được cảm nhận tình yêu thương của mẹ suốt cuộc đời... Và nhiều hơn thế nữa. 2. Ngày Lễ Vu Lan, ngày của mẹ mà con không thể ở gần để trực tiếp tặng hoa, quà cho mẹ hay đơn giản là dọn dẹp giúp mẹ căn nhà nhỏ thân yêu. Con xin lỗi mẹ! Con rất nhớ mẹ, mẹ là nguồn sống của con. Mẹ luôn theo sát những bước đi của con. Cảm ơn mẹ và chúc mẹ luôn khỏe mạnh.
12/10/2012(Xem: 8043)
Chữ hiếu trong đạo Phật mang tính toàn diện và siêu việt hơn những quan niệm hiếu thảo thông thường. Hiếu thảo là một truyền thống đạo đức quý báu của người Việt Nam nói riêng và người Á Đông nói chung.
11/10/2012(Xem: 6142)
À ơi con ngủ cho tròn Mẹ ru.. bể cạn non mòn vẫn ru Ơi à.. giấc ngủ mùa thu Mẹ đưa qua những sương mù tháng năm. Bàn tay lót chỗ con nằm Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya Lời ru thắm đượm tình quê Ầu ơ.. lặng cả tiếng ve muộn phiền.
14/09/2012(Xem: 7755)
Tình cảm giữa con cái với cha mẹ luôn là tình cảm ấm áp thiêng liêng nhất trong tất cả những tình cảm của con người. Những ngày còn cắp sách đến trường, học trò tuổi ấu thơ đã ra rã thuộc lòng
30/08/2012(Xem: 12362)
Vu Lan của người xuất thế ngoài lắng sâu trong tiềm thức tưởng nhớ mẹ cha, hiếu nghĩa ông bà còn phải làm những việc hiếu mà người ngoài thế khó có thể đảm đương nổi...
28/08/2012(Xem: 7393)
Hôm nay là mùa Vu lan báo hiếu, chúng ta dành thì giờ nghĩ đến Phật, Bồ-tát, Hiền Thánh Tăng và tất cả những người thân của chúng ta, ông bà, cha mẹ, anh em… Sanh ta ra là cha mẹ và chúng ta lớn lên, trưởng thành nhờ thầy bạn. Vì vậy, chúng ta tưởng niệm họ và gần chúng ta nhất, thân thương nhất là người mẹ.
27/08/2012(Xem: 8205)
Đây là mùa Vu Lan đầu tiên trong đời mẹ tôi không còn. Cảm giác này chỉ khi nào tự thân mình trải nghiệm thật sự thì mới cảm nhận được trọn vẹn ra sao. Bao nhiêu năm, tôi chỉ vay mượn cảm giác của người khác về trạng huống tâm thức của người con mất mẹ làm cảm thức cho mình. Đôi khi tôi bị lôi cuốn vào