Giọt sữa ân tình 1

10/04/201317:12(Xem: 6151)
Giọt sữa ân tình 1

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Giọt sữa ân tình 1

Lu Hà

Nguồn: Lu Hà


Kính dâng Mẹ.
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin
Mẹ mừng con mới vừa sinh,
Lọt lòng mất sữa năm canh mẹ buồn.
Đói ăn tôi khóc luôn luôn
Bà thương bà bế ngược xuôi khắp làng.
Xin nhờ giọt sữa thế gian.
Mong tôi chóng lớn qua đò gian nan.
Dân gian lắm kẻ từ nan
Quảng tâm bác ái sớt san ân tình,
Dòng đờì trôi nỗi tử sinh,
Ơn cha, ơn mẹ đâu quên nghĩa làng.
Bao năm xa xứ đa đoan,
Ngày tôi trở lạị khắp làng hỏi thăm.
Ngày xưa giọt sữa từ tâm
Làm tôi nhớ mãi thâm ân tình người.
Trở về lòng bỗng bồi hồi
Bâng khuâng nỗi nhớ một thời hàn cơ.
Nhìn làng nước vẫn xác sơ,
Mà lòng tôi bỗng như tơ rối bời.
Mẹ (1) ơi, con vẫn nhớ đời,
Từng dòng sữa Mẹ một thời đã qua.
Thành tâm dâng nén hương lòng,
Cầu cho Mẹ khỏe an khương tuổi già.

Đức quốc, Mùa Vu Lan 2007
Lu Hà


(1): Người đã cho tôi giọt sữa ân tình.


Giọt sữa ân tình 2


Kính dâng Mẹ.
Mẹ ơi! Con đã sinh thành
Mưa rào đổ xuống năm canh Mẹ buồn
Ơn trên con được vuông tròn
Lọt lòng mất sữa nuôi con bằng gì?
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin
Đời con tăm tối thu tàn
Đông qua xuân lại hoa vườn trổ bông?.....
Khóc cơn đói sữa xé lòng
Bà thương bế cháu khắp làng xin ăn
Bạc đầu chẳng quản gian nan
Cầu cho cháu sống ơn đền thế gian
Dân gian cũng lắm kẻ hiền
Quảng tâm bác ái cho con bú nhờ
Góp cho giọt sữa thơm tho
Mong con chóng lớn qua đò gian nan
Dòng đời bao nỗi gian truân
Ơn Cha, ơn Mẹ đâu quên nghĩa làng
Tình trên xóm dưới mặn nồng
Khi con trở laị khắp làng hỏi thăm
“Kính chào! Có phải Bác Tâm?
Ngày xưa giọt sữa từ tâm cõi lòng”
Có anh tôi nói thật lòng
Chớ đâu nói để kể công làm gì
“Bà anh năn nỉ xin tôi
‘Bác sang cho cháu một hơi bú nhờ’
Thương anh tôi mới lò dò
Nửa đêm trời tối đập vào cây cau
Sáng ra sưng vêu cả đầu
Thương anh đói khóc càu nhàu đòi ăn
Nhà tôi thằng Qúy hết phần
Chỉ còn nước lã sữa con đâu rồi ?”....
“Bác ơi! Lòng cháu bồi hồi
Goị là chút ít một đời nhớ ơn”
Cuộc đời nghĩ thật oái oăm
Tôi thời còn sống, Anh hồn xa chơi...
Viễn phương lòng dạ rối bời
Cùng dòng sữa Mẹ mà tôi nhớ hoài
Thành tâm một nén hương trời
Gửi về Cố Quốc cho người bạn xưa.
Đức quốc, mùa Vu Lan 2007
Lu Hà



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2011(Xem: 6834)
LTS: Thời gian trước, một số vị phật tử lớn tuổi, am hiểu cổ học, đưa ra ý kiến nói rằng, người xuất gia không hoặc khó làm đầy đủ câu hiếu để đối với song đường (bố mẹ). Vậy điều đó đúng không? Nếu đúng, thì hàng đệ tử xuất gia của đức Phật có đủ tư cách làm người hướng đạo cho cư sỹ tại gia cũng như mọi giới chăng? Nếu nhận thức trên của các phật tử là chưa thấu đáo, nguyên nhân do đâu?
11/08/2011(Xem: 7147)
Vu lan, tiếng Phạn gọi là Ullambana, còn được biết đến như là ngày lễ “Xá tội vong nhân” hay là ngày “Báo hiếu”, là một trong những lễ hội Phật giáo quan trọng của tín đồ theo đạo Phật ở Á châu. Theo truyền thống Phật giáo Đại thừa, lễ Vu lan được tổ chức vào ngày rằm tháng Bảy âm lịch. Ngày lễ Vu lan bắt nguồn từ sự tích ngài Mục Kiền Liên, một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca, nhờ vào phước đức cúng dường phẩm vật lên chư Tăng trong ngày Tự tứ và sức chú nguyện của Tam bảo mà mẹ của ngài thoát được kiếp khổ ngạ quỷ, sinh về thiên giới.
11/08/2011(Xem: 6098)
T rước 1975, nơi thị xã Nguyên ở, hằng năm cứ vào đầu tháng 7 âm lịch, trên các góc đường của ngã tư lại thấy xuất hiện các anh chị trong Gia Đình Phật Tử làm công tác cài hoa lên áo cho dân phố, nhân mùa Vu Lan về.
11/08/2011(Xem: 10296)
Mùa Vu lan lại trở về, gợi nhắc chúng ta nhớ đến tình thương vô bờ bến của cha mẹ đã dành cho mình. Và đối với người Việt Nam, hiếu thảo là truyền thống quý báu được đặt lên hàng đầu. Tất cả chúng ta đều nhớ như in bài học vỡ lòng đã được dạy dỗ từ tấm bé: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
10/08/2011(Xem: 12691)
Hiếu thảo với cha mẹ là một đức tính tốt đẹp được mọi người ca tụng, đức tính ấy được coi như một nền tảng cho mọi đức hạnh, là nhân tố quan trọng để xây dựng đời sống hạnh phúc cho cá nhân, gia đình và xã hội. Đối với đạo Phật, thực hành hiếu thảo là con đường giải thoát của chánh pháp, là con đường của người Phật tử. Không hiếu thảo với cha mẹ thì không thể gọi là một người Phật tử chân chính được. Bởi vì người Phật tử thì phải thực hành các thiện pháp mà trong kinh "Nhẫn nhục" nói rằng: "Điều thiện tối cao là chí hiếu, điều ác cực ác là bất hiếu". Vì vậy, báo hiếu là bản chất của người Phật tử và đã trở thành truyền thống tốt đẹp của người Phật tử Việt Nam nói riêng, Á Đông nói chung. Quan niệm về hiếu đạo của đạo Phật được thể hiện rõ nét qua hai cuốn kinh phổ biến là Kinh Vu Lan và Kinh Báo Ân Cha Mẹ, kinh mà không người Phật tử nào không biết, thường được đọc tụng vào dịp tháng bảy, lễ Vu Lan.
10/08/2011(Xem: 7843)
Chứng được sáu phép thần thông, nhớ mẹ Mục Liên Tôn Giả xuống A Tỳ tìm cứu mẫu thân. Phật dạy nương oai thần Tự Tứ, thiết trai cúng dường, đảo huyền thọ khổ chúng sanh được siêu thoát. Lại một lần nữa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lại trở về với người con Phật trên khắp năm châu bốn bể, tâm hiếu nguyện cầu lan tỏa bao trùm cả đại địa thời không.
09/08/2011(Xem: 7953)
Rằm tháng Bảy theo tục lệ nhân gian Việt Nam gọi là ngày xá tội vong nhân. Ngày rằm tháng Bảy có nhiều ý nghĩa: Thứ nhất, ngày Phật hoan hỷ. Ngày rằm tháng bảy gọi là ngày đức Phật hoan hỷ, bởi lẽ trong thất chúng đệ tử của Phật, chúng Tỷ-kheo là chúng đệ tử gần gũi nhất, chúng thừa đương Phật pháp để truyền bá giáo hóa cho chúng sinh, chúng mang hình dáng của Phật làm gương mẫu ở thế gian, chúng mà trong ba tháng an cư kiết hạ đã viên măn và kết thúc vào ngày rằm tháng bảy âm lịch. Thông thường, khi chư Tăng thọ giới pháp xong là tu niệm
09/08/2011(Xem: 12098)
Về phương diện đền ơn cha mẹ, Đức Phật có dạy: "Dù là tại gia hay xuất gia, dù là Thanh Văn hay chư Phật đều có bổn phận đền ơn cha mẹ. Vì tâm hiếu là tâm Phật".
09/08/2011(Xem: 10367)
Tôn giả Xá Lợi Phất xuất thân từ giai cấp Bà la môn, nổi tiếng thông tuệ từ khi còn thơ ấu. Ngài là niềm tự hào, là hy vọng của gia đình, dòng tộc và nhất là mẹ ngài, bà Xá Lợi...
09/08/2011(Xem: 13580)
“Ầu ơ…….. Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi, Khó đi Mẹ dắt con đi Con đi trường học, Mẹ đi trường đời” Đó là lời hát ru con mà tôi thường hò để dỗ con vào giấc ngủ trong những ngày tháng khi chúng còn trẻ thơ và rồi ngày mỗi ngày lời ru ấy thấm dần, thấm dần đến tận tâm can của tôi! Tôi thật sự đã ngỡ ngàng và bàng hoàng khi phát hiện ra sự khác biệt qúa chênh lệch giữa “Trường học” và “Trường đời”. Có lẽ chỉ những người có thiên chức làm mẹ mới hiểu được rạch ròi về vạn lần đắng cay của “trường đời”.