Cao cả tình cha già

10/04/201317:11(Xem: 7525)
Cao cả tình cha già

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Cao cả tình cha già

Quảng Thanh

Nguồn: Quảng Thanh

Ngày tôi biết gọi “ba”
Nước nhà tôi yên hòa,
Cha ngừng thôi chiến trận,
Đi cải tạo miền xa.
Mẹ vất vả quê nhà,
Thay mặt cha nuôi dạy,
Bầy con dại lớn khôn.
Nhìn trẻ thơ xóm thôn,
Bên mẹ cha vui nhộn,
Âm thầm tôi khóc tủi,
Lần đầu tôi nhận biết,
Tuổi thơ thiếu bóng cha.
Ngày tôi sắp mười ba,
Cha được lệnh thả ra,
Từ rừng sâu núi thẳm,
Đoàn tụ cùng toàn gia.
Mừng vui trong xót xa,
Nghẹn ngào tôi bật khóc,
Lần đầu tiên tôi được
Tận mắt thấy mặt cha.
Cha tôi khác người xa,
Sớm hôm thường tĩnh tọa,
Nhìn hơi thở vào ra.
Người thường hay tầm sách,
Ngẫm giáo lý Phật Đà.
Tôi tò mò thường ra
Gần cha ngồi tĩnh tọa.
Tập thấy hơi vào ra.
Bình yên trong tĩnh lặng
Phút giây chẳng đảo điên,
Lần đầu tiên tôi biết,
Hành lý thuyết Phật Đà.
Ngày tôi chừng đôi mươi,
Tâm đạo như chín muồi,
Tôi càng ham học đạo,
Làm Phật sự nơi xa,
Càng hay vắng xa nhà,
Cha càng thêm phiền muộn,
Chẳng muốn tôi tham gia
Làm Phật sự vắng nhà.
Cứ tưởng cha khác ta,
Tôi càng thêm bướng bĩnh,
Chẳng nghe lời cha già.
Ngày ngày thêm lầm lũi,
Cha lại càng ưu tư.
Tình ôi sao cách xa !
Thời gian chóng phôi pha,
Tôi bỗng lâm trọng bệnh,
Tử sanh có nào xa.
Cha chẳng quản nề hà,
Sớm hôm kinh tụng niệm,
Ngày đêm cha khấn nguyện
Cho tôi sớm bệnh lành,
Hiểu sâu nghĩa “tu hành”,
Mau thoát khỏi tử sanh.
Tưởng hai lòng hai nguyện,
Nào ngờ một ước mơ,
Giờ đây tôi thấu hiểu
Cao cả tình cha già.
Sụp quỳ dưới chân cha,
Nức nở xin thứ tha,
Lần đầu tiên tôi ngộ,
Cầu Bụt có đâu xa,
Cha chính Bụt tại gia.

Kính dâng cha,
Vu Lan 2007
Houston, 26-07-2007
Nguyệt Nguyễn QT



Quay lại trang trước
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 12635)
Trước đây, khi viết bài này, trong tay tôi chưa có các phương tiện nghe nhìn tối thiểu , để có thể hỗ trợ mình hoàn thành mong ước, chuyển tải một cách nhanh nhất những điều mình cảm nhận hầu chia sẻ với mọi người. Vì vậy khi ấy tôi không biết bài thơ này nằm trong tập thơ “SÁU-TÁM” của nhà thơ Nguyễn Duy.
11/04/2013(Xem: 6245)
"Khúc ngâm cùa người con đi xa" - Sợi chỉ trong tay của người Mẹ hiền. Nay đang ở trong chiếc áo người con đi xa mặc trên người. Lúc mới lên đường, Mẹ khâu từng mũi chỉ kỹ càng dày dặn hơn. Có ý sợ con đi lâu mới trở về. Ai dám bảo rằng tấm lòng của của tấc cỏ, Lại có thể báo đáp được ánh nắng cảu ba tháng trời xuân?
11/04/2013(Xem: 9275)
Trên thế gian nầy có nhiều kỳ quan, Có thật nhiều kỳ quan, Nhưng kỳ quan đẹp vẫn là Mẹ của ta, Mẹ của ta là kỳ quan đẹp nhất, ....
11/04/2013(Xem: 8782)
Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu, Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng, Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay, Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
11/04/2013(Xem: 6888)
Mới cuối Hè, đầu Thu mà Bắc Kinh đã lụt bão. Chúng tôi vội vã rời Bắc Kinh về Tô Châu để đến viếng Hàn Sơn Tự chứ không phải để “mua lụa Tô Châu biếu em” như một nhạc sĩ nào đó lãng mạn dàng trời đã từng mơ mộng. Một nhà sư trong chùa Hàn Sơn nói: “Bài thơ mới giữ được ngôi chùa, chớ không phải ngôi chùa giữ được bài thơ”.
11/04/2013(Xem: 7101)
Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời...
11/04/2013(Xem: 5147)
Nói đến lễ Vu Lan là nói đến Hiếu hạnh; nói đến Hiếu hạnh, chúng ta nghĩ ngay đến ân nghĩa Cha Mẹ. Không người con nào trên đời mà không được sinh ra bởi cha mẹ. Bởi vậy, từ ngàn xưa đến nay, từ đông sang tây, bất luận ở nền văn hóa nào, quốc gia nào, dân tộc nào, con người đều thương yêu, tôn quí và báo ân cha mẹ. Thương yêu cha mẹ là tình cảm tự nhiên, còn sự tôn quí và báo ân thì cũng tùy theo hoàn cảnh và nền văn hóa mỗi nơi mà có sự ứng dụng đậm hay nhạt; có khi phải có sự kêu gọi, nhắc nhở. Nhưng tựu trung, con cái lúc nào cũng cần ý thức về nguồn cội của mình.
11/04/2013(Xem: 7019)
Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa. Bản chất của người Việt Nam là yêu chuộng hiếu đạo, mà giáo lý của Phật giáo là giải thoát, vì vậy hai luồng tư tưởng gặp nhau đã làm thăng hoa giá trị văn hóa tinh thần của người dân Việt. Làm người ai cũng có cha và mẹ, hai đấng sinh thành dưỡng dục ta nên người, cho ta thân thể hình hài này, cho ta đạo đức làm người, cho ta biết yêu thương và chia sẻ.
11/04/2013(Xem: 6790)
Truyền thống Vu Lan không còn xa lạ với quần chúng Phật giáo thuộc các quốc gia Á Châu, nhất là Trung Hoa và Việt Nam. Truyền tích về Vu Lan, mùa Báo hiếu, mùa xá tội vong nhân, mùa cúng cô hồn đã thấm sâu vào huyết quản dân tộc, cho dù không là Phật tử.
11/04/2013(Xem: 7895)
Đức Phật hỏi các vị Sa Môn (śramaṇa): “Cha mẹ sinh con thì người mẹ mang thai mười tháng, thân bị bệnh nặng. Đến ngày sinh thì người mẹ gặp nguy cấp, người cha sợ hãi, tình cảnh ấy thật khó nói. Sau khi sinh xong thì mẹ nằm chỗ ẩm ướt nhường lại chỗ khô ráo cho con, tinh thành cho đến máu huyết hoá làm sữa. Ngày ngày lau xoa tắm gội, chuẩn bị quần áo, dạy bảo con trẻ, tặng lễ vật cho thầy bạn, dâng cống quân vương với bậc trưởng thượng…