Trăm Câu Hiếu Hạnh (Thơ)

27/06/201921:56(Xem: 17071)
Trăm Câu Hiếu Hạnh (Thơ)
white_lotus_10
Trăm Câu Hiếu Hạnh
(Tặng chị Bùi Thị Đề, ngày chị thọ tang thân phụ.) 
Rưng rưng nến lệ nhỏ tràn
Khói hương quyện mối tâm tang thở dài.
Đón cha: gỗ ướp thi hài
Phủ thân con: áo sô gai lạnh đời.
Mầu liễn đối treo nơi nhà cũ,
Vách tường xưa nhớ chủ đeo tang.
Bi thương không có ai đàn,
Nhạc sầu như tỏa âm tang khắp nhà.
Nhìn kiểng trước lá hoa ủ rũ,
Ngắm hiên sau ghế cũ cha ngồi,
Chén trà đậm nước lên hơi,
Ấm thơm thuốc lá, miệng tươi miếng trầu.
Lời nghiêm ái ngàn câu gia huấn,
Thuở hoa niên con vững tinh thần.
Phước tròn nép bóng hai thân,
Chị em, em chị, đầy sân vui vầy.
Nếm vị thế, muôn cay ngàn đắng
Bán mồ hôi mua chén cơm ngon
Áo lành miếng ngọt cho con
Cha sương nhuộm tóc, mẹ mòn hình mai.
Mẹ thao thức canh dài không ngủ,
Cha thẩn thờ bữa lú quên ăn:
Bịnh con khi giảm khi tăng,
Ngày chăm thuốc sắc, đêm chăn cháo hầm.
Lời nghiêm huấn cha thầm truyền Đức,
Gieo cho con trí thức chen đời;
Mẹ trao tiết giá làm người,
Công, Dung, Ngôn, Hạnh, khuyên lời thanh cao.
Ngày gả cưới, xôn xao nghi lễ
Mẹ sau màn mắt lệ tràn thương,
Thúc con điểm phấn thoa hương,
Mà lòng cha thắt nỗi buồn xa con.
May con đẹp tình son duyên thắm,
Mắt mẹ cha ngời ấm niềm vui.
Rủi con phận ẩm duyên ôi,
Thương lo, cha mẹ ngậm ngùi xót đau.
Chăm con tới đẹp màu lông cánh,
Mỗi cuộc đời mỗi gánh gia nương.
Chị em tản mác đôi phương,
Mẹ cha với tháng năm trường quạnh hiu.
Trăm ngàn bữa nâng niu giấc ngủ,
Ngàn vạn lần mớm bú cơm nhai.
Nuôi con đẹp vóc xinh vai,
Mẹ cha bóng xế, nào ai hầu gần?
Vin gậy trúc cha lần bước yếu,
Bám vách tường mẹ níu tay run.
Ôi, đem lộc cả vàng muôn
Khó ngăn tóc bạc, da dùn, mắt nhem!
Rồi bóng xế, sương đêm, ngày nắng
Gió thời gian tới, chắn làm sao?!
Năm tàn tuổi hạc thêm cao,
Cõi trần tâm thức thay màu Sắc Thân…
Bóng từ mẫu xa vân cỡi hạc,
Khóc chia ly chưa nhạt niềm tang:
Bảy năm cha mất bạn vàng,
Con ngơ ngác thấy trần gian thiếu tình.
Nay tới lúc hồn linh của mẹ
Đón cha lìa cõi thế nghiệp căn.
Đêm qua một ánh sao băng,
Bình minh cha vượt siêu thăng linh hồn.
May con học chơn ngôn Phật dạy:
''Chữ Sắc Không, Sắc ấy là Không.''
Vô thường tan giữa vô cùng,
''Tiếc chi cát bụi đóng khung hình hài.''
Nhưng sanh dưỡng hoài thai bảy kiếp,
Thân máu xương nặng nghiệp tiền ân.
Một đời người, có song thân
Lâm chung, khó nén tim bầm thương đau. 
Bơ phờ trước ân sâu nghĩa rộng,
Nhớ dắt Tâm tìm bóng, tìm hình.
Tìm trong ánh nến lung linh,
Tìm trong hương khói sắc thanh bay tàn. 
***
Rằm tháng bảy, Vu Lan Đại Lễ
Sửa vành khăn, lau lệ, im sầu.
Thân cha an dưới cỏ khâu,
Hồn cha chưa tịnh, con cầu Bổn Sư:
Cầu xin Đấng Đại Từ Đại Hiếu
Mục-Kiền-Liên di chiếu Vu-Lan
Hiếu tâm đuốc tuệ soi đàng,
Hào quang tiếp dẫn muôn ngàn hóa sinh.
Tâm đệ tử chí thành cung kỉnh,
Dâng Đạo Tràng thanh tịnh trang nghi êm.
Nhuần ân Phật-lực vô biên,
Pháp luân chuyển hướng thiện duyên con nhờ.
(Vườn trần thế như tơ vướng trí,
Hương trần ai như vị mê tâm.
Tránh sao thoát phút Si, Sân
Cành Từ quả Đức có lần chua cay!)
Thương cha mẹ, sợ dây nhân quả
Vương chân người sa đọa nơi đâu.
Gởi theo mõ vọng chuông hầu,
Hội Vu Lan họp kinh cầu mười phương.
Nép dưới bóng cành Dương phật-pháp,
Hồn mẹ cha cực lạc siêu sinh
Bao nhiêu nhân sự vô minh,
Bao nhiêu nghiệp báo vô tình gây nên
Của cha mẹ, con xin chịu thế
Nhờ Vu Lan Đại Lễ chuyển di… 
Tiếng chuông mầu nhiệm huyền vi,
Cảm nghe như bước chân đi cõi nhàn. 
TÂM TẤN
Nha Trang, 1956 

 
NS_Tamtan
 
Thương Gần Nhớ Xa
(Tặng các bạn Nha Trang xa xứ)  
Nhân tình tợ điểu đồng lâm túc,
Đại hạn lai thời các tự phi 
Ôi, bạt ngàn cánh chim bóng hạc,
Cả đại bàng, chim sẻ cũng xa bay!
Một niệm thương, trăm niệm nhớ, hao gầy
Xâu chuỗi hạt đứt tung tràng kỷ niệm.
Đất mẹ ấm … khép hờ khung cửa huyển,
Nấm mồ ôm … tái diễn chuyện ngàn thu.
Ta đi sau để nhận chút đền bù
Món gia bảo: Vườn thơ Đông-chí lạnh.
Ta ươm mãi xuân thu lời mật hạnh:
Nắng hạ bung hương, vận hội chân tài.
Cơn bão qua chỉ sụp đổ đền đài,
Non gấm vóc vẫn ngàn chim hội tụ
Xin xóa cho ai mối sầu xa xứ… 
Tâm Tấn
Trong Đặc san Khánh Hòa - Nha Trang
Xuân Quý Mùi 2003  
 
Nu Si Tam Tan1 (1)
Lời Quả Phụ 
Trăng hiền đi, sao dời trên khoảng rộng,
Đây Phật thuyền vượt lướt sóng kim quang,
Trầm pha hương Phật-giới với trần-gian,
Ngày đại lễ cầu siêu hồn vạn hướng.
Em quỳ trước hình anh, trầm mặc tưởng,
Ngoài trời sương thu khóc lá thu rơi
Trong gió thu muôn lá khẽ vang lời,
Có phải chăng hồn anh về thăm gọi?
Đây giấc ngủ đôi trẻ thơ ngây dại
Mà hương đời đã mất hẳn hơi cha.
Mộng thấy gì, mơ hoảng gọi: ''Ba! Ba!''
Ôi tội nghiệp, mầm non đang thiếu nhựa.
Em còn nhớ năm kia, tin tợ lửa
Đốt cuồng tâm: Anh chết giữa đường xa.
Giữa đường đời em không thấy bông hoa
Vùng sa mạc đâu tìm ra bóng dịu.
Đàn ân ái tơ chùng dây lạc điệu,
Rượu tình duyên khô cạn chén tim đau.
Muốn theo anh nhưng sông lớn không cầu,
Hai biên giới âm dương chia cách hẳn.
Cho nhả bớt vị cay hòa lẫn đắng
Nhuần trang kinh thoa dịu vết thương lòng
Em tìm hiểu câu: ''sắc tức thị không'',
''Không tức thị sắc'' thoát vòng giải nghiệp!
Niềm oan khổ dần khuây sầu gối chiếc.
Đấng đại-từ-phụ đã dạy lời thiêng:
''Thân người làm bằng một khối nhân duyên,
Gió, đất, nước, lửa tạo thành nghiệp lực
Đã hết, để đổi mầu cho tâm thức,
Thì sắc thân giả tạm phải tàn đi.''
Hiểu vô thường mà vẫn khóc chia ly,
Là ray rứt cho chậm hồn siêu thoát. 
Vu Lan năm nay, nhuần ân Phật pháp
Khói trầm xin thay dòng lệ năm xưa
Tưởng niệm hồn: xe gió đón sao đưa
Quà trí tuệ anh về ban pháp-bảo.
Cho em vững giữa sóng đời điên đảo,
Tay yếu gầy chống vượt khỏi phong ba
Cành Từ Bi tâm thơm ngát hương hoa,
Đường chân lý trí êm hiền bóng dịu.
Hai đứa con thơ đường đời vạn nẻo,
Xin hãy soi chính đạo sáng trên đường.
Để mai sau dù khổ nắng đau sương
Kho nhân ái vẫn giàu như ánh sáng.
Hỡi quả phụ cô nhi đang khổ nạn,
Liềm chiến tranh hái mất những tình thương,
Đêm trầm hoa bát ngát kính dâng hương,
Thành tâm hướng đấng Như Lai tự tại.
Cầu siêu thoát những linh hồn thân ái,
Cầu vạn hồn chiến sĩ được siêu thăng
Theo thuyền mây về thế giới [siêu linh] vĩnh hằng,
Cầu non nước thanh bình tươi thắm sắc
Cho bể khổ bớt tràn vì nước mắt,
Và hờn đau thôi ngút đến tầng mây. 
Trong gió thu, lời quả phụ đêm nay
Theo chuông vọng không gian đầy âm hưởng.
Muôn lòng như một: xây về phật-hướng
Tin tưởng dâng, tìm an ủi vô biên
Kinh cầu dâng, tam bảo ngát hương thiêng
Bao quả phụ cô nhi khuây thống khổ. 
Tâm Tấn
Huế 1953

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/05/2013(Xem: 10218)
Con thương yêu Khi gần đến lần sinh nhật thứ 18 và con đã sắp tốt nghiệp trung học, mẹ bỗng thấy lòng mình ngập tràn những tình cảm vui buồn lẫn lộn. Mẹ sung sướng vì con đã trưởng thành nhưng mẹ cũng lo âu vì chưa làm được gì nhiều cho con mà thời gian trôi nhanh quá.
09/05/2013(Xem: 5773)
Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ để trên đùi như sợ gió ào ào thổi đến sẽ cuốn giỏ đi mất. Bà không quen với cái tốc độ quá nhanh như bay thế này. Với hai bàn tay run run bà siết lại chiếc dây an toàn quấn ngang người cho chặt hơn, nhưng bà vẫn cẩn thận không để các ngón tay chai sần của bà chạm vào đệm xe bọc da. Đệm quý giá lắm đấy! Con gái bà luôn miệng dặn bà đừng làm bẩn ghế: “Dấu tay sẽ lộ rất rõ ra trên đệm xe màu trắng đấy Mẹ à!”
22/04/2013(Xem: 11169)
Pháp môn niệm Phật, câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” họăc ngắn gọn hơn “A Di Đà Phật” đã hiện hữu với dân tộc Việt Nam hơn ngàn năm nay. Lúc tôi lên tám tuổi (1950), sống ở Hải Phòng, bà nội thường kể cho nghe Hội Chảy Chùa Hương lúc bà nội còn trẻ (thập niên 1920&1930). Lúc này đường đi còn khó khăn, đường lên Chùa núi dốc quanh co. Thế nhưng các cụ cứ chống gậy trúc mà miệng thì niệm “Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát”.
11/04/2013(Xem: 13272)
Thuở Đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt ra một giới luật cho hàng Tăng ni là mỗi năm phải An cư Kiết hạ vào mùa mưa [1]. Vì mùa mưa ở Ấn Độ, các loại côn trùng sinh sôi nảy nở rất nhiều, mà chúng Tăng đi khất thực sẽ dẫm đạp lên chúng, giết hại nhiều chúng sanh nhỏ nhoi, làm tổn thương đến lòng từ bi tế vật của hàng Phật tử, nên chư Tăng ni không được phép du hành ra ngoài, mà phải ở yên một chỗ trong thời gian ba tháng để nỗ lực tu tập thiền định, trau dồi giới định tuệ, cùng nhau sống trong hoà hợp thanh tịnh.
11/04/2013(Xem: 10137)
Ba ơi, con nhớ Ba, nhớ Ba nhiều lắm, ở xứ lạ quê người này con rất nhớ về Ba. Năm trước khi Ba chưa đi xa, cứ mỗi khi nhớ về Ba con chỉ cần nhất điện thoại là đã nghe được giọng nói của Ba, được ba động viên cổ vũ, kể cả khi Ba nằm viện, lúc mà cái đau thân xác đang không ngừng hành hạ Ba, Ba vẫn cố gắng nén nỗi đau để gượng cười với con và động viên con qua điện thoại, con đã cố rất nhiều ở xứ người để Ba mãn nguyện về con.
11/04/2013(Xem: 9719)
Con vẫn nhớ như in những ngày sau khi tháo bột và con bắt đầu đứng trước những thử thách khi tập vật lý trị liệu. Ba đã lặn lội đi tìm mua những cây tre thật chắc mà lại phải vừa tầm tay nắm của con để con tập đi. Sau những bước đi đầu tiên con đã khóc thét lên: “Đau quá, con không đi nữa!”, và mẹ đã nói những lời như cầu xin: “Mẹ xin con, con thương mẹ thì con phải cố, cố cho mẹ còn có nơi nương tựa nữa chứ con! Đừng phụ lòng mẹ!...”. Và con lại cắn răng tập từng bước đi...
11/04/2013(Xem: 7512)
Hàng năm, cứ mỗi độ Thu sang—Rằm Tháng Bảy, dân tộc Việt Nam nói riêng, các quốc gia Á đông nói chung, đều trang trọng hướng về Mùa Lễ Hội vừa có tính truyền thống thiêng liêng, vừa mang nét đặc thù hiếu ân, nghĩa đạo, mà ai ai cũng cưu mang, thừa hưởng, đón nhận, đáp đền. Đức Phật từng dạy : Không hạnh nào cao cả cho bằng hạnh hiếu, không tội nào nặng hơn cho bằng tội bất hiếu, lại còn giảng giải, chỉ dạy tường tận thâm sâu trong Vu Lan Bồn Kinh và Báo Hiếu Phụ Mẫu Trọng Ân Kinh.
11/04/2013(Xem: 8920)
Trong các sinh hoạt nhân gian của truyền thống ta, tháng bảy là tháng đượm nhiều sắc thái văn chương nhất. Tháng bảy, mưa ngâu, nhịp cầu ô thước bắc qua giải Ngân-hà; hai tâm hồn lẻ loi cô độc, hằng đêm tư lự trong nỗi sầu ly biệt thiên thu giữa bầu trời cao rộng, chọn mùa mưa sụt sùi để gặp nhau, chỉ trong một thoáng chốc, rồi đời cũng như con nước trôi xuôi…