Bóng Trùm Đỉnh Non (Thơ)

25/06/201920:56(Xem: 10190)
Bóng Trùm Đỉnh Non (Thơ)
                                                                                       nguoi-cha
                                                          BÓNG TRÙM ĐỈNH NON                       


"Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Đây là bài thơ cảm tác để tri ân và tán tụng công đức của Người Cha trên cõi trần gian mộng mị lao khổ, nhân "The Father Day" vừa qua, và cũng để góp bút với trang mạng Phật giáo nhân dịp đón lễ Vu Lan Rằm Tháng Bảy, vì thường thấy dịp lễ này người đời hay nhắc đến Người Mẹ nhiều hơn.
Hi vọng sẽ có rất nhiều người tìm thấy bóng dáng, hình tượng, ân nghĩa của phụ thân mình sau khi ngâm đọc xong bài thơ song thất lục bát này.
Trân trọng!

 

Đã từng ngày trôi qua tắt nắng

Thật phũ phàng khi vắng vầng dương

Hiểu thông đời vốn vô thường

Mà sao cứ vẫn xót thương đắng lòng!

Người đã khuất hồng trần sông núi

Để lại đời bao nỗi tiếc đau

Gọi thầm mà nghẹn từng câu

Cha ơi… Cha đã đi đâu vắng rồi?

Trầm thơm tỏa, hoa ngời hương sắc

Kính dâng Người bóng khuất kính yêu

Hồi kinh tha thiết cầu siêu

Ngưỡng mong cõi Tịnh sớm chiều nghe kinh…

Cả cuộc đời hi sinh lặng lẽ

Nuốt đắng cay cho lệ ngược dòng

Vượt đường xa giữa bão giông

Nắng chang bạc áo nỗi lòng giấu sâu

Đời dâu bể buồn đau cay đắng

Bóng lặng thầm một nắng hai sương

Lao đao xoay trở lắm đường

Long đong gian khó vẫn luôn vững vàng

Nuôi con lớn muôn ngàn khó nhọc

Rộng vòng tay bảo bọc thương yêu

Khi rộng rãi, lúc chắt chiu

Lo từng năm tháng gánh nhiều ưu tư…

Cả cuộc đời y như chiếc bóng

Bóng bao trùm rừng rộng non cao

Thái Sơn bóng phủ dạt dào

Công Cha đong đếm biết bao cho vừa?

Cha lặng lẽ bốn mùa trăn trở

Giáo dưỡng con từng đứa thành nhân

Đức còn lưu Mỹ Thiện Chân

Đàn con nhận lấy mà xông pha Đời

Đường gian khổ lõm lồi hun hút

Những đêm dài Cha thức héo hon

Chỉ vì lo lắng cho con

Da mồi tóc bạc vẫn còn nghĩ suy…

Rồi ngày đến Cha đi biền biệt

Mất Cha rồi, thương tiếc lắm thay

Nhưng tình Cha vẫn còn đây

Công Cha vẫn đó tràn đầy núi sông!

Tâm hương thắp gửi lòng quý  kính

Cầu hương linh chóng vánh siêu thăng

Thảnh thơi về cõi an lành

Chuông ngân bái lạy

Chân tình nhớ Cha!

 

UẤT KIM HƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 12808)
Chiêm ngưỡng tôn tượng mỗi Chư Phật, Chư Bồ Tát, Phật tử đều có thể thấy phần nào hạnh nguyện của Quý Ngài. Bồ Tát Quán Thế Âm với nhành dương liễu và bình tịnh thủy trên tay, nghe tiếng kêu thương nơi đâu, Ngài liền đến cứu khổ. Nhành dương liễu phẩy sạch bụi uế trược, nước Cam Lộ rưới mát khổ đau:......
10/04/2013(Xem: 7604)
Canh một đại chúng sẵn sàng Vào thiền đường giữ tâm an phút này Ba nghiệp thanh tịnh đẹp thay Dung nhan Phật thánh hiển bày uy nghiêm
10/04/2013(Xem: 15579)
Tôn Giáo đã xuất hiện trên quả địa cầu nầy đã từ rất lâu; nhưng để trở thành văn bản của một Tôn Giáo, có lẽ không quá 3.000 năm lịch sử. Vì trước đó, đa phần loài người trên quả địa cầu nầy chưa có chữ viết. Nếu có, chỉ là những lời nói trao đổi giữa người và người; chứ chưa biến thể thành chữ viết theo mẫu tự La Tinh hay các bộ chữ của Trung Quốc hoặc Ấn Độ.
10/04/2013(Xem: 20955)
Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Ngày đánh dấu ba mươi lăm năm chìm nổi của đời tôi. Ba mươi lăm năm là một quãng đời dài. Thế nhưng, tất cả chi tiết, hình ảnh về ngày bất hạnh đó vẫn còn nguyên vẹn.
10/04/2013(Xem: 7418)
Dù ba là một tăng sĩ, nhưng những lời cuối này con vẫn muốn gọi lại từ “Ba” vì vĩnh viễn con không bao giờ còn được gọi nữa. Con cũng xin lỗi đã tả ba không giống một vị Thánh mà ghi đủ tính tật như bao phàm nhân bình thường, song đây chính là điểm con vui - bởi con nghĩ người ta sẽ chẳng có hy vọng gì khi đọc tiểu sử của những vị vãng sinh có đời sống đầy thiện nghiệp, sạch như vỏ ốc, họ sẽ lý luận: Các vị ấy sinh ra đã là Thánh rồi!...
10/04/2013(Xem: 6319)
Mẹ tôi không muốn di cư sang Mỹ ở tuổi sáu mươi. “Già rồi, sang bên ấy chỉ ăn bám vợ chồng chúng mày!”. Bà nói khăng khăng như thế nhưng con gái xuống nước năn nỉ ỉ ôi, bà lại xiêu lòng. Ờ, nó nói cũng phải, mình qua bên ấy giữ cháu ngoại cũng vui, lại đỡ nhớ, khỏi phải chờ mong. Mình ở đây nó phải gửi tiền về cấp dưỡng, tốn kém lắm chớ chẳng không!” Dì tôi cười, nói như lẩy: “Nợ đòi rồi đấy, cứ sang mà trả cho xong!” ...........
10/04/2013(Xem: 7746)
Kiếp sau xin chớ làm người Làm cây thông đứng giữa trời mà reo Từ trước đến giờ chúng ta thường biết đến hai câu thơ trên với hàm ý chán chê kiếp làm người, bởi kiếp người có muôn ngàn khổ đau, thà rằng làm một cây Thông đứng giữa trời còn hơn. Nhưng hình như ý của Nguyễn Công trứ không dừng ở đó
10/04/2013(Xem: 6592)
Hôm qua xem Những nàng công chúa nổi tiếng, con thốt lên: “Bà mẹ này khổ quá!” Mẹ nói vui: “Bà mẹ nào mà chẳng khổ?” Bất giác con thảng thốt...
10/04/2013(Xem: 8326)
Người có biết, ơn Cha hơn non thái. Đức Mẹ Hiền, hơn biển cả trời xanh. Mang công ơn, dưỡng dục đấng sanh thành. Ta đâu nở, phụ phàng không hiếu đạo. Phận làm con, giữ tròn câu hiếu thảo, Ơn Mẫu từ ví tựa sánh trời cao, Còn phần cha gian khổ cũng như nhau, Cha săn sóc và có ơn bảo bọc.
10/04/2013(Xem: 7549)
Bần thần hương huệ thơm đêm khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn chân nhang lấm láp tro tàn xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào