Bao La Tình Mẹ

08/05/201907:02(Xem: 8958)
Bao La Tình Mẹ

tinh me 2
Bao La Tình Mẹ

Cứ mỗi năm đến ngày "Vinh Danh Mẹ" tôi lại cảm thấy tâm hồn mình dâng lên một cảm xúc của người làm Mẹ và tôi lại nhớ đến Mạ tôi ở phương xa... Nếu các bạn may mắn được sống gần Mẹ để có thể được thăm viếng, được thương yêu, được chia sẻ với Mẹ vui buồn của cuộc đời, rồi vào dịp này ở phương trời Tây, những người con Việt cùng hòa nhập với văn hoá xứ Úc tổ chức tiệc và tặng quà cho Mẹ thì thật là diễm phúc quá phải không các bạn? 

Tôi chợt nhớ đến câu chuyện xảy ra chỉ cách đây hơn một tháng về một người Mẹ đã khuất mà tôi có duyên quen biết, một người Mẹ cũng bình dị như bao bà mẹ khác nhưng ở em tôi cảm nhận được tấm lòng thương con vô bờ bến và một trái tim rất mạnh mẽ trước cái chết.

Em gái mang tên một loài hoa mà tuổi học trò khi còn ở Việt Nam, thời cắp sách đến trường chúng ta không ai mà không nhớ đến, đặc biệt khi mùa hè đến lại nở rộ đỏ cả một góc sân trường... Hồi nhỏ, tôi có nghe một vài vị lớn tuổi nói chuyện và  bảo nhau là không nên đặt tên con mang tên những loài hoa vì có thể khiến cuộc đời của con cái mình sẽ buồn, sẽ khổ, sẽ long đong… Tôi không biết có đúng không nhưng người em gái tôi mới quen thì quả thật là như vậy, cuộc đời em quá nhiều đau thương và nghiệt ngã như cái tên đã gắn liền với em đến cuối cuộc đời. Em đến Úc với chiếu kháng du lịch, rồi cũng vì lỡ trót yêu một người có gia đình và rồi lại hạ sinh một đứa con gái mà người cha không thể thừa nhận và bỏ rơi em tự nuôi nấng con một thân một mình trôi nổi đó đây…

Những tưởng cuộc đời như vậy là quá phủ phàng đối với em rồi, chỉ có đứa con là niềm vui, niềm an ủi cho em để tiếp tục sống. Nhưng định mệnh thật trớ trêu thay, em mới vừa có công việc làm và cuộc sống ổn định được vài tháng, trong lúc đang làm việc, em ngã bệnh và sau khi kiểm tra sơ khởi, em lại đón nhận cái tin sét đánh, em bị ung thư.

Khi trò chuyện với em, em vẫn không tin hoặc cố không tin rằng căn bệnh quái ác của thời đại lại ập đến với em trong lúc này... Bỏ đi những lời khuyên của các bác sĩ phải cần làm vài xét nghiệm quan trọng để tìm rõ căn bệnh để điều trị, em khăng khăng từ bỏ làm bất cứ xét nghiệm nào với lý do đơn thuần em sợ em có thể chết khi làm xét nghiệm mà chưa sắp xếp người chăm lo cho con. Con em chỉ mới 9 tuổi, em có nhiều phức tạp trong quan hệ với gia đình người thân của mình và rất đơn chiếc. Có những lúc em tâm sự với tôi mà nước mắt chảy dài trên má và có những lúc không nói nên lời…

Dù cơ thể đau đớn cùng cực của người bị ung thư giai đoạn cuối nhưng không một giây phút nào em không nghĩ đến con và lúc nào tỉnh táo em cũng nghĩ cách sắp xếp người để lo cho con. Dù bác sĩ đã khuyên bảo và thuyết phục rất nhiều lần nhưng em vẫn một mực khước từ làm các xét nghiệm cần thiết, em lo sợ mình có thể gặp rủi ro khi làm trong khi em chưa sắp xếp mọi việc cho con xong xuôi. Em bảo tôi em không sợ chết, nếu tìm được người lo cho con sau này thì em mới yên lòng, cho dù đánh đổi sinh mạng của mình.

Tôi đã từng đọc và từng nghe những câu chuyện về tấm lòng của người mẹ hy sinh cho con, sẵn sàng hy sinh thân mình vì con, nhưng câu chuyện mà tôi vừa kể là những gì tôi đã chứng kiến và trải nghiệm. Về phương diện chuyên môn, có lẽ có người sẽ cho là dại dột và thiếu hiểu biết, nhưng xét về mặt khác, đó cũng chính là xuất phát từ tình mẫu tử thiêng liêng mà chỉ có người mẹ trong cuộc mới biết được mình cần phải làm gì và họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để cho con được sống tốt. Chỉ vài tuần sau gặp lại, trông em ốm o, tiều tụy, có những lúc gặp em, em chìm vào giấc ngủ li bì nhờ vào thuốc giảm đau, em không ăn uống gì, tôi biết em đau đớn nhiều lắm, nhưng em vẫn vui vẻ trò chuyện khi gặp tôi. Em và tôi có duyên quen biết nhau trong một thời gian rất ngắn nhưng lại để trong tôi một ấn tượng rất sâu sắc và kính trọng của một tấm lòng người Mẹ thật tuyệt vời.

 

Vào một ngày không lâu sau, tôi nghe tin em đã ra đi. Em ra đi vào một đêm mùa Thu, khi những chiếc lá đỏ, lá vàng trổ màu sắc rực rỡ khoe sắc nhưng cũng không ít chiếc lá vàng úa rơi rụng dưới những con đường tôi đi qua… Em ra đi khi tâm nguyện vẫn chưa trọn vẹn, để lại sau lưng đứa con bơ vơ và nhiều nan giải vẫn còn đó…Tôi thầm mừng là em cũng còn có chút ấm áp cuối cuộc đời đó là tấm lòng của những người bạn đạo đã an ủi, thăm viếng, cầu nguyện cho em những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Cầu chúc em sẽ được vãng sanh về thế giới an lành. Tôi vẫn hy vọng rằng con của em sẽ được Chư Phật gia hộ và tôi cũng hy vọng sẽ có nhân duyên gặp lại cô bé để kể cho cháu nghe về người Mẹ tuyệt vời của mình. Em hãy ngủ yên, em nhé!

 

Mùa Thu Melbourne, 2019
Quảng Tịnh Kim Phương








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6531)
Vu Lan về trên vùng đất lạnh Sương tuyết rơi phủ trắng cả chân đồi Gió chiều nhẹ nâng hồn người lữ thứ Mây lang thang phiêu bạt giữa trời Không.
10/04/2013(Xem: 7040)
Barossa Em ở Đâu? Trở về đây giữa một chiều nắng chói Trời Adelaide trong mây dõi bước chân êm Xa xa, Barossa[1], phủ đầy cát bụi Nắng rớt nhẹ theo những tán thông xanh Đêm buông xuống Barossa u tịch Tìm gặp em, Barossa! Barossa! Ta mãi gọi em giữa đêm thâu lặng lẻ Như vọng về từ địa đàng xa tít Ta thấy em rồi! Vẫn trên môi một nụ cười hoang dại
10/04/2013(Xem: 6494)
Con biết gọi tiếng Ba Từ hồi chưa biết nói Con biết kêu tiếng Mạ Từ thủa mới thôi nôi. Nay con đã lớn rồi Đến phương trời xứ lạ Hai tiếng Ba và Mạ Vẫn ngọt ngào êm ã! Như trưa hè nắng lóa Ngâm mình bên suối sâu, Như mùa đông lạnh giá Đắp chăn phủ kín đầu.
10/04/2013(Xem: 5705)
Truyền thống hiếu đạo lâu đời của đạo Phật và của dân tộc Việt hòa quyện vào nhau thành một thực thể không thể phai mờ trong tâm khảm của người con Phật, dù sống ở bất cứ quốc độ nào trong cõi Ta bà gọi là kham nhẫn này. Theo như Tăng Chi Bộ Kinh, chương ba Pháp có nêu kẻ Hiền trí và bậc Chân nhân hàm dung đủ bố thí, xuất gia và hầu hạ cha mẹ theo như lời đức Phật dạy.
10/04/2013(Xem: 6155)
ưới đây là một bài Pháp ngắn do Ngài Ajahn Chah thuyết giảng cho một cụ bà người Anh vừa trải qua thời gian hai tháng, vào cuối năm 1978 và đầu năm 1979, tu học dưới sự hướng dẫn của Ngài, trước khi cụ bà lên đường về xứ
10/04/2013(Xem: 6447)
Làm Thơ thanh thản mà làm, Nếu như cố sức là ham ngôn từ; Bỏ bớt loạn động tâm tư, Học Phật là chính cầu Sư giải bày.
10/04/2013(Xem: 11277)
Ngày 15-2-1965, tôi và thầy Chơn Thanh cũng như các học Tăng khác từ các nơi tập trung về Phật học viện Huệ Nghiêm dự thi tuyển vào khóa II của Phật học viện. Thầy thì từ Phật học đường Phổ Quang Gia Định đến, tôi thì từ Phật học đường Lưỡng Xuyên- Trà Vinh lên, tất cả cùng một chí hướng, một mục đích và một ước nguyện là thi đậu vào Phật học viện. Kết quả, thầy thi đậu lớp Sơ trung 2, tôi thi đậu vào lớp Sơ trung 1
10/04/2013(Xem: 6834)
Năm lên mười mấy tuổi Tôi đã vội xa nhà Bên hàng cau nhớ mẹ Chiều chiều bỗng xót xa
10/04/2013(Xem: 5928)
Cơn trốt tàn nhẫn quét ngang cánh đồng trống, ngang qua những căn nhà gỗ mong manh, xoáy mạnh và bốc lên cao những người, thú, đất đá và cây cối…, rồi vô tình thả xuống lại trên những đồng cỏ và mặt đất xác xơ. Trốt qua rồi, không gì còn nguyên vẹn. Trên những dặm vuông dài là hoang tàn, đổ nát.
10/04/2013(Xem: 6180)
Mỗi năm đến mùa Vu Lan, trong lòng chúng ta lại rộn lên một niềm hiếu hạnh, nhớ thương cha mẹ nhiều hơn. Đây là dịp làm ấm lại ân tình ân nghĩa sâu đậm của cha mẹ, công ơn sanh thành dưỡng dục nặng tợ cù lao, để rồi trong mỗi thời khắc của cuộc sống, chúng ta không bao giờ quên ơn cha mẹ dù còn sống hay đã khuất. Không phải đợi đến Rằm Tháng Bảy chúng ta mới cảm thấy thương nhớ cha mẹ, mà phải tâm niệm rằng ngày nào, giờ nào, phút nào, tình yêu thương cha mẹ vẫn luôn chứa chan trong lòng mỗi người con hiếu hạnh.