Vu Lan Thu về với Ai

22/08/201822:10(Xem: 5882)
Vu Lan Thu về với Ai



hoa_hong (11)

Vu Lan Thu về với Ai

Tĩnh lặng tự tâm chốn cửa Thiền

Thời gian lắng đọng cho mình nhớ Ai

Đôi bàn tay chạm vào nhau chắp ngang trước ngực, những nếp nhăn vệt ngắn vệt dài xếp từng hàng ngang dọc trên làn da nhăn nheo theo thời gian, từng đốm đồi mồi nâu đen che phủ màu da ngày nào. Mẹ ngồi lặng lẽ bên những bạn đồng tu, đôi mắt ngước nhìn Đức Phật, xa xăm.

Thu về, mùa Vu Lan tới với ai ai. Mẹ cũng nhớ về một thủa thiếu thời, về một thủa trưởng thành, và về hiện tại mẹ đang dần già đi theo tháng năm. Thời gia đã qua bao nhiêu rồi, mẹ chẳng đếm nữa, giờ mẹ ngại đếm thời gian khi nó cứ qua đi vùn vụt mỗi ngày.

Nhật Bản đón chào mẹ những ngày mái đầu mẹ còn xanh, sóng sánh mướt dài làn tóc. Mẹ cũng từ bỏ quê nhà theo bước tương lai tươi sáng mà mẹ nghĩ sẽ cho tất cả một cuộc đời mới. Mẹ bước đi để lại dòng sông, bờ giếng, lũi tre, cánh đồng và để lại người đã sinh ra mẹ, đấng Sinh thành. Đường mẹ đi dài theo năm tháng, mẹ bị cuốn vào dòng đời nơi đây như một lẽ tự nhiên. Mẹ càng hối hả khi các con của mẹ ra đời, và đấng Sinh thành của mẹ mỗi ngày một xa xôi.

Để cho con một con đường bớt sỏi, mẹ nhặt nhạnh những viên sỏi ngáng chân con, cho con tất cả, mẹ bất giác quên một nơi có người đang chờ mẹ.

Rồi đến lúc nào đó khi mọi việc ổn định, đôi tay mẹ buông xuống, đôi chân mẹ dừng đi, thì cũng là lúc mẹ nhìn lại một khoảng trời. Quê hương, đấng Sinh thành của mẹ đã xa mẹ quá rồi. Mẹ muốn quay lại thủa xa xưa ấy, quay lại như một cánh chim nhỏ bé về với tổ nơi mình sinh ra.

Hoàng hôn xuống chuông chùa buông nhè nhẹ

Kinh Vu lan trầm ấm vọng vang lời

Dù mai này đời chia rẽ đôi nơi

Con mãi nhớ tiếng ru hời của mẹ

Ai ngược xuôi trong cuộc đời dâu bể

Vu lan về lòng nhớ mẹ chẳng an

Giọt nước mắt đùng đục lăn chậm trên đôi má hóp của mẹ. Nước mắt cũng nhọc nhằn rơi, dường như nước mắt cũng không còn nhiều như ngày mái đầu mẹ xanh tóc. Tất cả đối với mẹ giờ đây đều vơi cạn. Mẹ thấy trong mẹ giờ đây là tâm trạng có lẽ cũng giống đấng sinh thành của mẹ khi còn tại thế. Nhân sinh vô thường nhưng tình cảm cha mẹ cho con mãi chẳng đổi thay.

 

Hoàng Trang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/09/2025(Xem: 2189)
Tuyển tập thơ Sâu Lắng Ân Tình_Tâm Chơn_2025
06/09/2025(Xem: 4041)
Đứa con bất hiếu chết về đâu?! Cõi ác ba đường, lắm khổ sầu! Tỉnh ngộ dưỡng nuôi cha mẹ kỹ. Trở thành con Hiếu, nghiệp tiêu mau.
29/08/2025(Xem: 3086)
Có thể nói Việt Nam được coi là nước có nhiều lễ hội truyền thống nhất. Các lễ hội truyền thống tại Việt Nam diễn ra quanh năm, mang nhiều nét văn hóa đặc trưng của địa phương và quốc gia. Từ đó khi ra hải ngoại người Việt Nam đã mang theo những lễ hội truyền thống được gọi là hình ảnh thu nhỏ của nền văn hóa dân gian (từ tôn giáo, tín ngưỡng, phong tục, tập quán dân gian, truyền thuyết).
29/08/2025(Xem: 1731)
Nghe tiếng ve kêu lại nhớ nhà, Đường về phương ấy dặm xa xa. Đôi cánh chim nhỏ bay về tổ, Xin gởi tình con đến Mẹ già.
26/08/2025(Xem: 2699)
Cha như ngọn núi cao, lặng lẽ che chở con qua giông bão! Mẹ như dòng suối mát, tưới tẩm cho con từng ngày Tình cha thường ít lời, không dễ thấy, nhưng là “bức tường vững chãi” dựng xây Khác nhau cách thể hiện, nhưng tạo thành mái ấm trọn vẹn !
26/08/2025(Xem: 5560)
Tháng bảy thiêng liêng đã trở về Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời! Hồng ân Tam bảo sáng soi đường Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý Ân dày đất nước giữ biên cương.