Ước Mơ Xa...

22/08/201807:03(Xem: 5571)
Ước Mơ Xa...

ƯỚC MƠ XA…

Hạnh Thủy

 

Giật mình trước vạt nắng vội đến vội đi của những ngày cuối hạ, con mới nhớ da diết những ngày nắng với bao nhọc nhằn trên vầng trán mạ, rứa mà con thương cái nắng đó biết mấy, bởi đó là khoảng thời gian con tung tăng bên mạ. Tuổi thơ con là những tháng ngày cùng cực bên quang gánh của mạ, và những buổi chiều tà đi gom nhặt từng mảnh vỡ tình thương của ba...

Nhà mình nghèo lắm, nghèo đến nỗi có bữa đói bữa no, có những hôm phải đi mượn gạo, trưa mượn Dì Tâm hai lon, tối mượn Dì Bé hai lon... Cho nên con hiển nhiên không có quyền đòi hỏi bất cứ thứ chi cả, không phải riêng con mà cả mấy chị em như nhau thôi, tụi con chỉ có quyền ngồi mơ ước những giấc mơ thật xa, những hoài vọng thật đẹp. Nói thì xa chơ có chi mô xa, chỉ là chờ tết đến để có tiền lì xì rồi mua bịch Oishi ăn ngon thiệt ngon, ước chi đi học có dép mới, có 200đ mua cà rem, hồi nớ nghèo chi mờ nghèo lạ mạ hỉ...

Con nhớ rõ..rõ như cuốn phim được quay lại rứa, năm con lên lớp 4, cũng là năm nhà mình "đói mòn đói mỏi", mạ lại có lúc phải cấp cứu nửa đêm, con chưa đủ nhận thức để hiểu chuyện gì xảy ra trong gia đình, chỉ ngồi thỏm lỏm trong góc dòm mọi người nhốn nháo dưới ánh đèn leo lét không đủ sáng. Rồi những ngày kế tiếp con phải tự đi nhổ rau cải, phải tự ra chợ bán thay mạ. Với con, ước mơ duy nhất khi đó là trông mong mạ về...

Dép con đứt toe rồi mà không có tiền mua, bán cả buổi chợ được 12 000đ, tiền ăn còn không đủ, rồi cũng đợi tết đến, mạ mua cho con đôi dép nhựa màu vàng, đôi dép mà ngày ngày con mong đợi không phải là "hắn", hắn là dép con trai mà, xấu nữa, con không mang. Mạ không nói năng chi cả, tối lại mạ dặn con đủ thứ: "Lỡ sang năm không có mạ, con nhớ kiệm tiền, dép xấu xấu cũng được con, để tiền còn mua gạo, đóng tiền học...". Rồi mạ phải lên bệnh viện, con tiếp tục những tháng ngày lê bước ngoài vườn nhặt bóng hoàng hôn, nhặt những bông cải loe quoe thiếu bàn tay mạ... Tự nhiên con thương đôi dép vàng chi lạ.

doi dep


Con sợ, sợ không thấy mạ trở về, sợ những ngày đi học về không có mạ trong nhà, sợ thằng út cứ mếu máo đòi mạ mỗi lúc ngủ dậy; với con, chừ chỉ cần thấy mạ, tối mô con cũng khóc "mạ ơi, dép chi cũng được, chỉ cần mạ về thôi ...", con sợ những lúc ba lên cơn lại đánh đập mạ...bao nhiêu vết bầm trên cơ thể mạ là bấy nhiêu vết xước trong tim con mà ba vô tình cất lại trong cái hộp tuổi thơ non nớt. Con ước, ước chi gia đình mình có một ngày gọi là hạnh phúc. Một cái ước mơ dường như vô vọng.

Ngày qua ngày cứ rứa mà trôi đi, con lớn lên, rồi xa mạ, quà mạ gửi cho con luôn là đôi dép vàng, mạ nói dép đó chỉ ở Đăk Lăk mới có... Con mang đi khắp nơi, con cảm thấy hắn đẹp, đẹp thiệt... Ngày thi tuyển sinh vào học viện Huế, con tự hào mang hắn vào trường Hai Bà Trưng, ai cũng dòm chân con, vì hắn quá nổi - vàng chóe. Kệ. Con thấy hắn là đẹp nhất. . . Đến trường học, ai cũng dòm...dòm... Người mô mạnh miệng thì chọc "dép WC". Ơ lạ, cái xứ chi lạ, con mang hăn mấy năm trong tê có ai nói chi mô. Kệ. Con mơ ước hăn đưa con đi, đi qua những chặn đường trên đất Huế bình yên...

Con gửi hắn lại nơi đây mạ nờ, nơi quê mạ... Nơi tình thương được vun đắp đong đầy cho bước chân con đi.

Chiều nay, sinh nhật mạ, nắng tháng bảy không gắt cũng chẳng ươm được chút màu mật, cái nắng mà con đã từng bỏ quên trên mảnh đất Cao Nguyên... con ước được ngồi với mạ giờ này, một bữa thôi...chắc cũng khó... Con chúc mừng sinh nhật biết bao nhiêu người, cũng từng thổi bao nhiêu cây nến, để rồi sinh nhật mạ chiều nay, con bâng quơ thổi tắt những sợi nắng cuối ngày...bởi con biết nơi đó, mạ cũng chẳng biết sinh nhật là chi cả. Gửi những yêu thương vào giấc mơ xa ...xa... bay về nơi có mạ...

Tiếng chuông chùa vang vọng chiều nay như nhắc con hoàn thành sứ mệnh khi con đang mang dòng máu của mạ, con sẽ bồi đắp những tinh hoa mà mạ đã từng có, để tình thương được trang trải trong cuộc sống bao la như tình mạ, con sẽ làm được vì trong con có mạ.

Tiếng chuông vẫn đều nhịp ngân vang, vang xa... Con thấy mạ cười...

01.07.2017

Như Yên - Nước

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2020(Xem: 12202)
Vu Lan đến rồi em đừng quên nha Ngày Rằm tháng Bảy đến chùa lễ Phật Mừng chư Tăng Ni Kiết hạ ra Thất Tứ sự cúng dường ba tháng An cư
27/08/2020(Xem: 5463)
Con nhớ chăng? Ngày của Cha năm nay trùng Giỗ Ngoại, Mẹ làm gì đây khi phong tỏa nơi xa . Nghĩa trang Ba ngoài 5 cây số cách nhà . Chỉ tuỳ duyên cữ hành trong đơn độc
23/08/2020(Xem: 10298)
Thời nay mà còn nói đến chữ “hiếu” sẽ có người cho là cổ hủ, lỗi thời. Kỳ thực, đạo hiếu, đạo làm con (1) thời xưa đã bị chê là lỗi thời theo sự xuống trào, mất ảnh hưởng của Việt-Nho từ giữa thế kỷ 19 rồi, không phải đợi đến ngày nay.
23/08/2020(Xem: 12868)
Mấy mùa sương khói mấy mùa tan Đời con phiêu bạt kiếp lầm than Rưng rưng ngấn lệ sầu viễn xứ Một tiếng chuông chùa vọng Vu Lan
21/08/2020(Xem: 13878)
Xem như từ cuối năm 2019, dịch Corona khởi phát từ Vũ Hán đến tháng 3/2020 đã trở thành “đại dịch” Covid-19, đang lan tràn khắp toàn cầu, đến nay đã 215 quốc gia và vùng lãnh thổ bị lây nhiễm với số liệu tính đến ngày 20/8/2020 theo iHS VIET NAM như sau: người mắc: 22.454.505 điều trị khỏi: 15.169.811 người tử vong: 787.385
15/08/2020(Xem: 7009)
Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh đang trở về với mọi người con Phật khắp nơi, trong lúc chúng ta đang đối mặt với đại dịch Covid-19, một cuộc khủng hoảng khốc liệt đang diễn ra trong thời hiện đại. Thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, xin thành tâm chúc mừng khánh tuế Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, vừa được thêm một đạo lạp trên hành trình tu tập giác ngộ và giải thoát. Đồng thời, chúc nguyện quý thiện nam tín nữ Phật tử luôn an lạc, tinh tấn hộ trì và phát triển Chánh Pháp.
14/08/2020(Xem: 5614)
Kính dâng Thầy bài thơ khi nhớ về Vụ Lan năm trước tổ chức thật hoành tráng tại Tu viện Quảng Đức , và kính nguyện khắc ghi Tứ Trọng Ân trong tâm theo suối nguồn Từ Bi mình luôn có . Kính chúc sức khỏe Thầy , HH Phong tỏa giản cách: gợi nhớ về Vu Lan Lễ Hội Long trọng cử hành năm trước ..hiện rõ ai ơi Kìa trống Bát Nhã vang khắp muôn nơi Nửa thúc giục, nửa cảnh tỉnh rời xa bể ái !
05/08/2020(Xem: 16914)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''
25/06/2020(Xem: 5387)
Hạnh phúc thay, lòng người con Phật ở đời luôn có NHỮNG MÙA VUI. Vu Lan là một trong những mùa bội thu hạnh phúc, mùa trao cho, san sẻ niềm hoan hỷ, hân hoan đó. Không riêng gì người con Phật mà cả một số rất nhiều những người không là Phật tử cũng có thể cảm nhận được mùa vui ấy. Cứ mỗi độ Vu Lan về lòng người thanh thản đến chùa với niềm hạnh phúc an vui đầy ắp trong tim : Không ai bảo ai, ai cũng tự biết và cũng có thể nói với nhau rằng hôm nay mình về chùa lễ Phật và cũng là để niệm nhớ công ơn sanh thành dưỡng dục…
22/06/2020(Xem: 5329)
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi. Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.