Ba

22/08/201807:02(Xem: 6862)
Ba


hoa_hong (4)

BA

Hạnh Thủy

 

Con ngồi nhặt chút hanh hao nắng để kịp sưởi ấm khi đông về. Huế vẫn là những giai điệu trầm buồn, những ngày vào đông mỗi lúc mỗi lạnh hơn.Năm ấy trời cũng lạnh như thế này. Năm ấy - mùa lạnh cuối cùng con được nhìn thấy ba...

Mười sáu mùa xuân rồi ba hè. Mười sáu mùa xuân trên đất xứ Nghệ vắng ba, con buồn ba ạ. Những tháng ngày còn ba, con lại mãi bị cuốn hút với những thú vui của trẻ con, hiếm cái ngày mà quấn quýt bên ba. Con thích ngủ nhà bạn, đứa này tới đứa khác. Cũng thương ba lắm chứ, nhưng cái trò vui bạn bè lại có sức hấp dẫn hơn.Để rồi hôm nay thèm cái cảm giác gọi là "có cha bên đời".Nhớ về ba là cả những rầy la, những hình phạt, những nghiêm nghị...những yêu thương thầm lặng mà con không hề hay biết.Rồi cũng thầm lặng... ba nhắm mắt xa con, mãi mãi xa.Mười ba tuổi, con vội quấn vầng khăn sô, mười ba tuổi - con biết chi mô ba, còn dại lắm.Ba bỏ con ở lại khi con còn quá nhỏ. Để ngày xuân năm đó, xứ Nghệ An như phủ một màu tang tóc trong tiếng pháo giao thừa, tiếng pháo của ngày xuân... Mười ba tuổi, con đâu đã ý thức được sanh ly và tử biệt, hai nỗi buồn đau song song của nhân thế, vậy mà...vô thường dật ba khỏi đời con. Con bơ vơ trong sự ngây ngô đến lạ. Hic.

Ba ơi, thành phố Huế khép mình trong màn sương đêm, cái lạnh len lỏi khắp cùng ngỏ hẹp, cả đến căn phòng nhỏ nơi con ở ba nờ.Lớn lên rồi, đôi khi lại ước có ba dù chỉ một ngày để con tâm sự buồn vui. Con chỉ biết thinh lặng và cũng không có ai để mà kể, mà méc chuyện thoải mái như ba... Để gặp những trắc trở chông gai cũng mình con lặng lẽ, ba có dõi theo bước chân con???

Mười ba tuổi, với con chừ chỉ còn là kỉ niệm, mà kỉ niệm thì có buồn có vui.... Bên ba nhiều tiếng cười mà cũng lắm nước mắt ba nhỉ.Những lời dạy của ba năm nào giờ đã trở thành vùng trời hoài niệm, chắc chiu bao nghị lực cho con. Kỉ niệm bên ba thì đong đầy mà dĩ vãng chỉ làm cho con người ta thêm khắc khoải, tiếc thương. Nhớ ba, không lẽ con gào khóc và nói con nhớ ba. Lớn rồi, con học cách chịu đựng, con học giấu kín nỗi đau. Là một sinh viên của học viện rồi, nhưng bài vô thường con học hoài vẫn chưa thuộc. Tình thương ba chỉ ép vào tim gửi về xứ Nghệ - nơi ba nằm yên giấc.

Con ước gì ngày trở về được gọi "Ba ơi!", được nghe tiếng ba đáp lại, được ba ra sân dắt con vào. Ước gì mỗi bước lớn lên có ba nhìn thấy. Con sẽ trưởng thành, sẽ nên người, ba yên tâm nghe ba. Bởi con đang mang dòng máu của ba, con là hiện hữu của ba.

Đêm nay Huế lại một đêm...buồn, nước mắt con rơi..... Ba!!! Con của ba đây, con đã lớn rồi!

Chiều nay đag ngồi uống trà, con bỗng giật mình, cái thói quen thích uống trà, ngồi trầm ngâm này không biết con có từ khi nào, cũg không ý thức là mìh đã có thói quen đó. Ngày xưa ba cũg thường như vậy, có phải là ba đang sống ở trong con không! Con thích thầm lặng làm những gì mìh có thể cho gia đình, thấy hoan hỷ khi mình làm được chút việc nhỏ giúp người khác, những phẩm chất này, ngẫm lại, con thấy ba đã trao truyền nó cho con. Mỗi lần nghe quý thầy giảng con đều nguyện là con nghe cho ba, con mời ba nghe pháp thoại với con, con biết là ba sẽ vui lắm. Ba ơi, con tu cho ba, ba nhé!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2020(Xem: 12189)
Vu Lan đến rồi em đừng quên nha Ngày Rằm tháng Bảy đến chùa lễ Phật Mừng chư Tăng Ni Kiết hạ ra Thất Tứ sự cúng dường ba tháng An cư
27/08/2020(Xem: 5462)
Con nhớ chăng? Ngày của Cha năm nay trùng Giỗ Ngoại, Mẹ làm gì đây khi phong tỏa nơi xa . Nghĩa trang Ba ngoài 5 cây số cách nhà . Chỉ tuỳ duyên cữ hành trong đơn độc
23/08/2020(Xem: 10289)
Thời nay mà còn nói đến chữ “hiếu” sẽ có người cho là cổ hủ, lỗi thời. Kỳ thực, đạo hiếu, đạo làm con (1) thời xưa đã bị chê là lỗi thời theo sự xuống trào, mất ảnh hưởng của Việt-Nho từ giữa thế kỷ 19 rồi, không phải đợi đến ngày nay.
23/08/2020(Xem: 12868)
Mấy mùa sương khói mấy mùa tan Đời con phiêu bạt kiếp lầm than Rưng rưng ngấn lệ sầu viễn xứ Một tiếng chuông chùa vọng Vu Lan
21/08/2020(Xem: 13877)
Xem như từ cuối năm 2019, dịch Corona khởi phát từ Vũ Hán đến tháng 3/2020 đã trở thành “đại dịch” Covid-19, đang lan tràn khắp toàn cầu, đến nay đã 215 quốc gia và vùng lãnh thổ bị lây nhiễm với số liệu tính đến ngày 20/8/2020 theo iHS VIET NAM như sau: người mắc: 22.454.505 điều trị khỏi: 15.169.811 người tử vong: 787.385
15/08/2020(Xem: 7009)
Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh đang trở về với mọi người con Phật khắp nơi, trong lúc chúng ta đang đối mặt với đại dịch Covid-19, một cuộc khủng hoảng khốc liệt đang diễn ra trong thời hiện đại. Thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, xin thành tâm chúc mừng khánh tuế Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, vừa được thêm một đạo lạp trên hành trình tu tập giác ngộ và giải thoát. Đồng thời, chúc nguyện quý thiện nam tín nữ Phật tử luôn an lạc, tinh tấn hộ trì và phát triển Chánh Pháp.
14/08/2020(Xem: 5614)
Kính dâng Thầy bài thơ khi nhớ về Vụ Lan năm trước tổ chức thật hoành tráng tại Tu viện Quảng Đức , và kính nguyện khắc ghi Tứ Trọng Ân trong tâm theo suối nguồn Từ Bi mình luôn có . Kính chúc sức khỏe Thầy , HH Phong tỏa giản cách: gợi nhớ về Vu Lan Lễ Hội Long trọng cử hành năm trước ..hiện rõ ai ơi Kìa trống Bát Nhã vang khắp muôn nơi Nửa thúc giục, nửa cảnh tỉnh rời xa bể ái !
05/08/2020(Xem: 16914)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''
25/06/2020(Xem: 5387)
Hạnh phúc thay, lòng người con Phật ở đời luôn có NHỮNG MÙA VUI. Vu Lan là một trong những mùa bội thu hạnh phúc, mùa trao cho, san sẻ niềm hoan hỷ, hân hoan đó. Không riêng gì người con Phật mà cả một số rất nhiều những người không là Phật tử cũng có thể cảm nhận được mùa vui ấy. Cứ mỗi độ Vu Lan về lòng người thanh thản đến chùa với niềm hạnh phúc an vui đầy ắp trong tim : Không ai bảo ai, ai cũng tự biết và cũng có thể nói với nhau rằng hôm nay mình về chùa lễ Phật và cũng là để niệm nhớ công ơn sanh thành dưỡng dục…
22/06/2020(Xem: 5323)
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi. Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.