Vu Lan Thương Mẹ

28/08/201718:49(Xem: 6045)
Vu Lan Thương Mẹ

nuoc-mac-me-hien

Vu Lan Thương Mẹ



Tiết tháng bảy lại về, đất trời biến chuyển, những hạt mưa cũng đã dần đều đặn hơn. Mùa thu đến, những chiếc lá vàng cũng lác đác rụng rơi khi cơn gió khẽ lùa qua từng đợt. Trong những khoảnh khắc như thế này quả thật cũng có chút xuyến xao, phần còn lại có lẽ cũng muốn hoà cùng đất trời chung vào trong không gian ấy:

 

                                  Cơn gió lạnh vẫn ôm chặt chiếc lá

                                  Hoà cùng mưa khẽ rơi nhẹ bên thềm

                                  Tháng bảy vọng Vu Lan mùa hiếu hạnh

                                  Mẹ yêu thương lặng lẽ giữa vô thường.

 

Ai cũng có trong mình những xúc cảm khó tả, để rồi khi ta nghĩ suy nỗi nhớ lại thêm đong đầy giống như mỗi lần nghĩ suy về mẹ. Vu Lan về nhặt nhạnh lại chút ít tâm tư, hoài niệm lại những tháng ngày xưa cũ, nâng niu hơn những gì ta đương có. Cuộc sống là vậy, có những thứ chưa bao giờ ta thật sự chú trọng và gìn giữ, đến một lúc nào nó nó mất đi ta mới thấy trống rỗng đến nhường nào.

Xin một lần được nói ra hết những nỗi niềm trong lòng của người con khi nghĩ suy về mẹ. Có những sự hy sinh luôn luôn thầm lặng mà ta đã thật sự vô tâm, không một chút đoái hoài hay tại ta quá nhỏ bé để nhận ra. Mẹ quả thật là một người vĩ đại, suốt cuộc đời chỉ biết nghĩ suy cho những người con của mình mà dần quên đi bản thân. Miễn sao con no ấm, con vui là mẹ hạnh phúc biết nhường nào. Có lẽ những ai làm mẹ cũng đều yêu thương con mình hết mực dầu cho hoàn cảnh có ra sao, cuộc sống như thế nào.

Có những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi được đánh đổi cả một quá trình dài gian khổ nhưng không vì thế mà mẹ chịu thua trước những khó khăn ấy. Chúng ta thật sự không quá lớn để biết hết tất cả mọi thứ mà mẹ đã, đang, và sẽ làm cho mình nhưng chúng ta cũng đủ nhận thức để nhận ra tất một vài điều, cảm nhận được tình thương yêu to lớn đến nhường nào. Lúc nào cũng bảo rằng con đủ lớn để bước đi giữa dòng đời này, nhưng rồi sau những trải nghiệm của bản thân mới chợt nhận ra mình nhỏ bé xiết bao.

Trong thâm tâm của mẹ có lẽ rằng ta dù lớn đến nhường nào cũng chỉ là một đứa con nhỏ bé trong lòng mẹ, cần sự động viên, yêu thương, vỗ về những lúc buồn cũng như vui. Để rồi tôi tự hỏi và tự trả lời cho chính bản thân mình rằng mẹ quan trọng đối với cuộc đời của mình như thế nào, cũng như mình quan trọng đối với mẹ ra sao. Có những lần mẹ đã khóc, khóc vì tôi không vâng lời mẹ, không ngoan ngoãn hay những giọt nước mắt vì sự thống khổ của mưu sinh trong những năm tháng gian lao, giờ đây hoài niệm lại vẫn cảm thấy xót xa nhiều. Con thật sự cám ơn những gì mẹ đã làm cho con, từ hình hài dáng vóc, đã yêu thương chăm sóc, lo lắng, nghĩ suy cho con qua mỗi tháng ngày:

 

                                 Sẽ chẳng ai yêu thương con bằng mẹ

                                 Nhớ nhung hơn những lúc con vắng nhà

                                 Dẫu cách xa trái tim luôn một nhịp

                                 Cùng hoà vào nhịp đập của yêu thương

                                 Tình thương mẹ quả thật rất khác thường

                                 Chẳng giống như mọi người ở ngoài kia

                                 Con cảm nhận được hương vị sâu sắc

                                 Vì mẹ là duy nhất của đời con.

 

Vậy đó, nói về mẹ quả thật chẳng biết dùng ngôn từ như thế nào để diễn tả cho hết mọi tâm tư. Chỉ có chút gọi là tâm sự mỏng để biết quý trọng và yêu hơn những gì mình đang có. Cứ hằng năm khi nghe đất trời biến chuyển, lá thu lại xạc xào, lấm tấm hạt mưa ngâu, trong lòng không khỏi động lòng trắc ẩn để nhớ thương về mẹ, nhớ thương hai đấng sinh thành.

Và rồi xin được gói ghém lại những kỉ niệm ấy, những xúc cảm của bản thân, cất vào ngăn kéo đặc biệt của tâm hồn để một lúc nào đấy thật sự yếu đuối lại đem ra như một liều thuốc tinh thần giúp ta vượt qua mọi gian lao khó khăn. Thế cuộc nỗi trôi, cuộc sống vô thường, vạn vật đều hữu hạn, có ai tiên lượng trước mọi thứ sẽ xảy ra trong tương lai ra sao, bởi thế hãy biết quý trọng những gì mình đang có.

Mùa Vu Lan cũng chính là mùa hiếu hạnh để con trẻ biết nhìn nhận lại chính mình, biết nghĩ suy về cha mẹ của mình và ngoài ra còn biết đem tình thương đó đến với mọi người. Tôi vẫn mãi tâm đắc câu nói "khoảng cách ngắn nhất là từ trái tim đến trái tim mà không cắt nghĩa gì thêm", đó chính là cuộc sống, đó chính là vẻ đẹp của mỗi con người chúng ta. Để rồi một ngày nào đó ta thật sự mệt mỏi, chán chường thì vẫn còn lại đó lắm điều thân thương đến nhường nào. Nói vậy để chúng ta hiểu tại sao tôi lại nói trái tim mẹ và mỗi một chúng ta cùng chung một nhịp đập, hiểu nhau nhiều hơn.

Trong mùa Vu Lan tôi vẫn thường để ý đến những niềm hạnh phúc của mọi người khi được cài lên ngực đoá hoa hồng đỏ thắm, để biết rằng ta vẫn còn có mẹ ở bên, vẫn còn hiện hữu trên cuộc đời này, để ta nhận ra vẫn còn chưa quá muộn để thể hiện bản thân mình với mẹ, để được nói lời yêu thương nhiều hơn, để được nói câu cám ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con và được mỉm cười hạnh phúc khi con là con của mẹ.

Tuy nhiên bên cạnh những niềm vui thì vẫn còn xen kẻ những nỗi buồn man mác, vẫn có những giọt nước mắt lăn lài trên má, thẩn thờ khi biết rằng cuộc đời mình sẽ chẳng bao giờ được bên mẹ những lúc vui cũng như buồn nữa, được mẹ sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống này một lần nào nữa, dầu chỉ là một lần sau cuối. Được sà vào lòng mẹ sau những tháng ngày mệt nhọc ở ngoài kia và nói với mẹ rằng con thật sự quá mệt mỏi rồi, chỉ muốn là đứa con nhỏ bé của mẹ mãi thôi.

Xin được một lần thôi, một lần được trở về những tháng ngày xưa để cảm nhận được sự ngập tràn của hạnh phúc khi đang còn mẹ, nhưng thật sự không thể nữa rồi. Cuộc sống là vậy và luôn luôn là như thế, có những thứ mất đi mà ta không tài nào có được nữa mặc cho những sự đánh đổi. Đoá hồng trắng trinh nguyên tượng trưng cho sự nhớ thương vô hạn đối với mẹ, qua đó ta cũng thấy được hình bóng của mẹ mĩm cười. Những giọt nước mắt buồn thương, bùi ngùi khi nhớ về nhưng tôi thật sự tin rằng đó cũng là những giọt nước mắt hạnh phúc khi chúng ta nhận ra được những giá trị lớn lao hơn cả một cuộc đời, hơn một lần nhớ thương và khắc ghi mãi mãi.

                                   Rồi một mai tôi chợt nhận ra

                                   Khi bên ta không còn mẹ nữa

                                   Nhưng tình yêu vẫn còn nồng đượm

                                   Mẹ đi xa hình bóng không nhoà.

 

Là một người con hiếu hạnh, luôn biết sống cho thật an yên, biết nghĩ suy về mẹ cha qua những tháng ngày. Để dẫu cha mẹ có xa ta đi nữa thì ta vẫn cảm nhận được sự thảnh thơi, được ngắm nhìn nụ cười của mẹ một lần sau cuối, trước khi mẹ về với cảnh giới an lành.

Mùa Vu Lan, lại về thêm một lần nữa xin được chúc cho hết thảy tất cả mọi người được sống an vui, yêu thương cha mẹ, người thân của mình nhiều hơn, được sống an lành dưới ánh hào quang của chư Phật.

                                       Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát.

 

                                                                                          Thích Thanh Viên

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/06/2020(Xem: 12026)
Vu Lan nhớ mẹ Cô bé mồ côi sống ở chùa Lâu nay xả bỏ những hơn thua Nợ duyên còn vướng duyên tơ thắm[1] Nghiệp chướng riêng mang chướng gió lùa[2] Nương Phật cần tu từ thuở nhỏ Kỉnh Tăng siêng học đến già nua Ly hương sum họp cùng con cháu Vui cảnh đoàn viên suốt bốn mùa
10/05/2020(Xem: 6938)
Sáng nay, sau giờ công phu thật sớm và nghe được trực tuyến buổi trà đạo của Sư Giới Đức( Mình Đức Triều Tâm Ảnh) tại Ngoạ Tùng Am( Huyền Không Sơn Thương/ Huế / VN ) về Tam đồ Bát nạn mà thế kỷ này lại thêm một nạn thứ chín là Đại dịch Corona đã làm thay đổi và xáo trộn mọi sinh hoạt từ chùa chiền đến sinh hoạt mọi người dân . Tự nhiên tôi liên tưởng đến Ngày của Mẹ năm nay đang xảy ra thật khác thường . Hơn mấy chục năm nay từ ngày tha phương nơi xứ người, Ngày của Mẹ tại Úc là một ngày lễ thật quan trọng để con cái tụ họp tri ân người mẹ, thế mà giờ đây những đứa con phương xa vẫn không thể thực hiện được vì phương tiện giao thông và luật cách giản xã hội. Thôi thì tự chuẩn bị cho mình một tách trà nóng và món điểm tâm nhẹ
06/12/2019(Xem: 15691)
Tuổi thơ được cha mẹ cận kề, chăm bẵm, chỉ bảo là điều hạnh phúc nhất của mỗi đứa trẻ. Nhưng xã hội ngày nay, vì nhiều lý do, tỷ lệ ly hôn tăng lên đáng kể, khiến nhiều em phải đối diện với cảnh gia đình ly tán. Những tổn thương tâm lý, khát khao được gần mẹ, gặp cha của các em như em bé trong bài viết dưới đây khiến người lớn chúng ta phải thực sự suy ngẫm.
25/09/2019(Xem: 7624)
Cuối cùng mùa Vu Lan tại Âu Châu cũng kết thúc vào ngày 22.9.2019 tại tu viện Viên Đức, Đức quốc. Sự trễ nải cũng có lý do chính đáng: Thứ nhất Phật tử miền Nam nước Đức vào tháng 8 còn nghỉ hè. Thứ hai, đúng rằm tháng bảy, lễ chính thức đã tổ chức tại tổ đình Viên Giác, nơi Hòa Thượng Thích Như Điển là Phương Trượng, ngoài ra, những ngày tháng khác, Hòa Thượng còn phải tham dự Vu Lan cho nhiều chùa tại Đức, đôi khi còn đi xa tận Nhật Bản, Mỹ quốc khi có nhân duyên.
18/09/2019(Xem: 7997)
Trung thu năm nay tôi về quê cũ, nông thôn bây giờ cũng đường nhựa, bê tông, đèn điện sáng trưng nhưng mới 10 giờ đêm mà nhà nhà đóng cửa im ngủ. Tôi lặng lẽ mở cửa cổng đi thơ thẩn ra bờ sông, ngồi ngắm trăng trung thu tròn vành vạnh thật bình yên thanh tịnh.
17/09/2019(Xem: 6527)
Lễ Vu Lan 2019 tại Đạo tràng Phước Huệ, Heilbronn, Đức Quốc, ngày 15-9-2019
14/09/2019(Xem: 7333)
Mưa … Mưa cho đời thêm những màu xanh. Mưa … Mưa ly hương nức nở, da diết gợi lòng người day dứt nỗi nhớ quê nao nao. Mưa… Mưa quê hương nơi miền Hà Nội từng hạt phất phơ như sương sa vướng trên mái tóc cô gái Hà Thành thật mộng mơ, diễm kiều. Mưa trên đất Cố Đô dai dẳng buồn tê tái như dáng đứng Tử Cấm Thành trầm mặc mà chỉ có Huế mới có. Mưa Đà Lạt lất phất, lành lạnh quấn quýt lấy bước chân đôi tình nhân dạo quanh hồ Xuân Hương, đã đi vào nhạc: “ Cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ…” Bấy nhiêu mưa vừa kể cũng đủ làm suốt cuộc đời ta nhớ mãi không quên, chứ đừng nói tới những cơn mưa đầy ấp kỷ niệm vui buồn như Minh Kỳ mỗi lần nhớ đến là mềm cả lòng hoài niệm: “ Chiều nay mưa trên phố Huế - Biết ai đã quên ai rồi – Hạt mưa rơi vẫn rơi rơi đều, cho lòng u hoài - Ngày xưa mưa rơi thì sao - Bây chừ nghe mưa lại buồn – Vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn…”.
13/09/2019(Xem: 7658)
Hòa Thượng Phương Trượng Tổ Đình chùa Viên Giác Hannover Đức Quốc. Chứng Minh Đại Lễ Vu Lan 2019 tại chùa Bảo Thành Koblen Đức Quốc ngày 08.09.2019. Do NS Thích Nữ Minh Hiếu Trụ Trì. Hình Ảnh Tụng trọn Bộ Kinh Địa Tạng, Kinh Lăng Nghiêm, Lễ Phóng Sanh, và Đại Lễ Vu Lan.
04/09/2019(Xem: 6280)
Xối gội luân hồi chuyện đã qua Cho lòng thanh thản và an hòa Đời trần luôn gặp nhiều phiền não Lắm cảnh thương sầu lắm xót xa!
03/09/2019(Xem: 5948)
Hôm nay con xin kính tặng Mẹ hiền Đóa hoa hồng màu đỏ thật thắm tươi Để tỏ lòng hiếu thảo biết ơn Người Không ngại vất vả nuôi con khôn lớn