Đồng Vọng Vu Lan

16/08/201606:36(Xem: 6913)
Đồng Vọng Vu Lan

Hoa hong
Đồng Vọng Vu Lan

 

Mẹ ơi tháng Bảy về rồi

Là mùa hiếu hạnh tuyệt vời lên ngôi

Nhớ ơn mẹ đã một đời

Tảo tần mưa nắng tô bồi đời con

Quản gì một nắng hai sương

Ngại gì sóng gió dặm trường vợi xa

Lời ru mẹ vẫn thiết tha

Tấm lòng mẹ vẫn mặn mà yêu thương

Con đi khắp mọi nẻo đường

Vẫn đôi mắt ấy mẹ thường dõi theo

Thời gian lưu vết nhăn nheo

Mắt thương mẹ vẫn trong veo tháng ngày

Lời nào nói hết tình này

Trời cao đất rộng sông dài – ơn sâu

Mẹ là những giọt mưa ngâu

Mát lòng con giữa héo rầu đơn côi

Mẹ là ánh sáng mặt trời

Ấm đời con giữa sóng mòi bể dâu

Mẹ là sao giữa trời sâu

Thức cùng con để nỗi sầu vụt tan

Mẹ ơi! Mẹ ánh trăng ngàn

Là tình vĩnh cửu trọn lành sắt son.

 

Tiếng đồng vọng của hàng triệu trái tim những người con hiếu hạnh trên khắp năm châu bốn biển, tiếng đồng vọng của lòng biết ơn sâu sắc nhất trong ân nghĩa sinh thành. Đó chính là Tiếng đồng vọng thiết tha, chân thành, và trong sáng, có sức lan tỏa mãnh liệt đến tận thảy mọi miền núi sông.

Hạnh Hiếu là Hạnh Phật, Tâm Hiếu là Tâm Phật. Tâm đó, Hạnh đó nhất định phải được tôn thờ, được nuôi dưỡng, để rồi chính tâm hạnh đó sẽ là trận mưa cam lồ, là nguồi suối ngọt ngào tưới mát cho những khô cằn khắc khổ giữa chốn hồng trần đầy nhiệt não.

 

Là một người con, sinh ra làm người được là nhờ công ơn sinh thành nuôi nấng, bảo bọc chở che của cha mẹ. Cha mẹ sinh ta là nhân duyên nghĩa cử của Tình Yêu vô bờ bến. Chính tình yêu thương đó nên cha mẹ nào có quản chi những khó khăn cực nhọc mạng nặng đẻ đau, lo lắng trăm bề. Lo cho con từ miếng cơm tấm áo, lo cho con có đức rộng tài cao, lo cho con từ khi mới lọt lòng cho đến ngày nhắm mắt. Nhưng sự lo lắng cực nhọc đó nào sá gì, khi con cái chính là Tình yêu của mẹ, của cha: Bởi lẽ “Luôn luôn vì nghĩ đến một đứa con sung sướng mà cha mẹ quên mình lam lủ đọa đày, vì nghĩ đến một đứa con thông minh nhân đức mà cha mẹ quên mình dốt nát tội lỗi.” Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu tình thương đều dành hết cho con, mà cha mẹ không bao giờ nghĩ đến sự đáp đền. Song nước mắt chưa bao giờ chảy ngược. Mẹ cha chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con cái rồi đây sẽ báo bổ cho mình. Trái lại Người mãi miết lo lắng cho con thậm chí cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay hay phải nhận lấy cái chết, cha mẹ vẫn đau đáu một lòng nghĩ đến những đứa con thân yêu của mình. 

 

Kỳ thật, nỗi niềm “bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn” vẫn hiện thực trọn đời của những bậc làm cha làm mẹ.

 

“Nuôi con chẳng kể chi thân, 

bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn

Biết lấy chi đền nghĩa khó khăn

Lên non xắn đá xây lăng phụng thờ.”

 

Cha mẹ sẵn sàng nhận hết những cay đắng khổ cực cho con được bình yên sung sướng. Con đi đường xa cách lòng cha mẹ vẫn dõi theo con như bóng theo hình, đôi mắt vẫn nhìn về phía con đi, hằng đêm vẫn mỏi mòn trông ngóng tin con. Trải qua năm tháng và những đổi thay của dòng đời khắc nghiệt, đôi mắt mẹ dù có mờ nhòa bởi những dòng lệ đăm chiêu, khóe mắt mẹ có đầy dấu chân chim ngang dọc, vầng trán có nhăn nheo cháy sạm, thì lòng mẹ vẫn sáng tươi, vẫn trong veo vì nỗi nhớ thương con chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí mẹ.

 

Ai rằng công mẹ như non

Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn

 

Ơn nghĩa đó chưa từng có gì lớn lao hơn, nên đức Phật đã dạy, “Cái lớn lao nhất ở trong thế gian chính là công ơn của cha mẹ.”

 

Một người con biết ơn và báo ơn cha mẹ là người con có hạnh phúc. Bởi lẽ đơn giản mà nói người con đó đang ý thức rõ ràng sự nhiệm mầu của tình thương của cha mẹ, được sống trong suối nguồn dịu mát của tình yêu cao quý. Có ý thức có nghĩa là ta không bị lãng quên, không sống trong vô minh u tối để không thấy được hạnh phúc đang có trong tầm tay. Ta sẽ không phải chết khát khi ngồi bên hồ nước thơm trong dịu mát như cam lồ của tình mẹ bao la.

 

Thật tội nghiệp cho những ai còn có mẹ trên đời mà không cảm thấy hạnh phúc, không biết thương yêu mẹ. “Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau.” Ngon biết mấy, ngọt ngào biết mấy! Sao ta lại cứ mãi lãng quên!? Như ai đó từng viết rất hay, rất dễ thương về cái sự ngu dại của người con khi đã quên mình có mẹ trên đời, một dáng hình mẹ luôn tận tụy vì con, để rồi khi bước vào guồng quay của dòng đời nghiệt ngã mới chợt nhận ra mình côi cút cô đơn:

 

Có lúc ta quên màu tóc mẹ
Đã một thời dải nắng dầm mưa
Có lúc ta quên nhìn trán mẹ
Còn bao nghĩ suy dù ta lớn khôn rồi.

Có lúc ta quên nhìn mắt mẹ
Còn chờ ta mỏi ngóng đêm sâu
Có lúc ta quên nhìn dáng mẹ
Chợt quạnh hiu ngày ta bước vào đời.

Có lúc ta quên thời gian qua
Đường ta càng xa vòng tay mẹ ngắn lại
Có lúc ta nghe từng nhịp đời
Mẹ thật gần, sao ta quá xa.

Có lúc ta quên nhìn áo mẹ
Chợt mỏng manh quang gánh chiều đông
Hát khúc hát ai quên mình có mẹ
Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời.

Cánh cò cõng nắng, cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả... bốn mùa gió sương.

 

Vâng, dù chỉ là một chút ngẫm lại, một thoáng chánh niệm vụt qua để biết rằng mình đang lãng quên một điều quan trọng nhất trên thế gian, nhưng như thế cũng đã quý, đã đủ để thức tỉnhnhững tâm hồn quạnh hiu về tình yêu đối với cha mẹ. Để khi bước vào đời không còn có những cô đơn, mà biến tình yêu đó làm vốn liếng yêu thương cho cuộc đời, để biết yêu thương trân trọng cuộc đời.

 

“Trải bao gian khổ không sờn 

Muôn đời con vẫn nhớ ơn mẹ hiền.”

 

Mùa vu lan về là dịp chúng ta thể hiện tấm lòng hiếu thảo của mình đối với đấng sinh thành. Để việc thể hiện tình thương kính và hiếu đạo đối với cha mẹ được nâng lên thành nguồn cảm hứng bất tận, là tiếng đồng vọng của ức triệu trái tim. Tình cảm đó phải được hiện thực một cách sống động và đẹp đẽ trong mỗi cử chỉ, lời nói và hành động tốt lành của chúng ta trong cuộc sống hàng ngày. Để bông hoa trên ngực áo ta cài mãi mãi thơm hương thơm hiếu hạnh dù đó là bông hoa màu hồng đỏ thắm để trân trọng thương yêu cha mẹ hiện còn, hay là bông hoa màu trắng tinh khôi để tưởng nhớ truy niệm báo hiếu đối với Người đã khuất, còn thơm mãi trong tâm thức của mỗi chúng ta.

"Đây một bông hồng cho những ai

Những ai còn mẹ mới được cài

Mẹ còn là cả trời tươi sáng

Mẹ mất đi rồi tay trắng tay."

 

Mùa Vu Lan, PL. 2560

Thích Thanh Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2019(Xem: 19780)
Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương, Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải, Ơn dưỡng dục mẹ ôi ! Sao xiết kể, Công sinh thành con nghĩ : quặn lòng đau.
31/07/2019(Xem: 23604)
Trong tiết trời giá lạnh của mùa đông xứ Úc, mùa Vu Lan lại trở về với những người con Phật trên khắp Năm Châu. Mùa Hiếu Hạnh nhắc nhở cho con cháu tưởng nhớ đến công ơn giáo dưỡng của ÔNG-BÀ-CHA-MẸ nên Lễ VU LAN cũng là Mùa BÁO ÂN ĐÁP NGHĨA, giáo dục đạo đức nhân sinh, xây dựng nếp sống THANH LƯƠNG tiến đến CHÂN-THIỆN-MỸ, góp phần tạo sự an lành trong gia đình và xã hội.
30/07/2019(Xem: 15978)
Công cha như núi ngất trời Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông Núi cao biển rộng mênh mông Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi. Hình ảnh của cha mẹ còn sống hay đã qua đời, đều là những ảnh cao cả thiêng liêng bất diệt trong mỗi người con. Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức long trọng tổ chức Ngày Lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 11/8/2019 (nhằm ngày 11 tháng Bảy âm lịch năm Kỷ Hợi ).
30/07/2019(Xem: 7502)
Chúng ta thường nghe 2 câu “An cư lạc nghiệp” và “An cư kiết hạ” hai câu nói ấy ẩn tàng giá trị nhứt định về đời cũng như đạo giáo. An Cư kiết hạ có truyền thống lâu đời hơn 2600 năm, từ thời Đức Phật còn tại thế, mãi tới nay vẫn còn lưu dụng trong chốn thiền gia. An cư Kiết Hạ không ngoài nghĩa báo ân và báo hiếu, mà ân hay hiếu đối với người Phật tử thì vô cùng sâu rộng không thể đền đáp đủ trong đời này nên phải trải qua nhiều đời mới trọn vẹn. Thế nhưng, nếu trong thế kỷ 21, khoa học kỹ thuật tiến tới hai vấn đề mới mẻ: “Công nghệ sinh học và trí thông minh nhân tạo” (AI: Artificial Intelligence) như Yuval Noah Harari nêu lên trong “21 bài học cho thế kỷ 21” gần đây thì, liệu sẽ ảnh hưởng ra sao đến tinh thần hiếu đạo? Đó là hai vấn đề dày cộm thách thức đối với người Phật tử không có gì đáng lo lắng, hốt hoảng, cũng như không phải là việc siêu vượt ngoài trí suy tưởng của con người hiện đại. Nếu là người Phật tử chân chánh có tu tập, học hỏi giáo pháp của Phật Đà, ứng dụng giáo ph
26/07/2019(Xem: 9835)
Mục Liên Thanh Đề là một đại bồ tát thị hiện nơi địa ngục để từ đó Đức Phật từ bi chỉ dạy cho chúng sinh một pháp môn thật vi diệu về KHỔ TREO NGƯỢC ( ULLAMBANA) . Theo kinh Vu Lan, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, để tưởng nhớ và muốn biết mẹ bây giờ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp thế gian.
22/07/2019(Xem: 7464)
Các tự viện khuyến khích các em nhỏ viết bài về “cha mẹ tôi” hoặc bằng tiếng Việt hay Anh. Đây là quà Vu Lan đơn sơ nhưng nặng tình của các cháu tặng cha mẹ trong ngày Lễ. Chúng ta cũng khuyến khích những Phật tử gửi quà Vu Lan cho nhau trong mùa lễ bằng ECard đến với bạn bè, người thân và người Mỹ. Vu lan là một văn hóa đặc thù của Phật giáo và Dân tộc Việt Nam, mùa Lễ về nhớ ơn và đền ơn. Mỗi người con Phật chúng ta nỗ lực phổ biến những ngày lễ Phật giáo cho cộng đồng Việt và Mỹ vì Phật giáo chỉ là một tôn giáo mới và nhỏ nhoi nơi đất nước nầy.
21/07/2019(Xem: 7454)
Thư Mời Tham Dự Lễ Vu Lan PL 2563 tại Thắng Đức Đạo Tràng, London, Anh Quốc (Chủ Nhật 4-8-2019)
27/06/2019(Xem: 15564)
Trăm Câu Hiếu Hạnh (Tặng chị Bùi Thị Đề, ngày chị thọ tang thân phụ.) Rưng rưng nến lệ nhỏ tràn Khói hương quyện mối tâm tang thở dài. Đón cha: gỗ ướp thi hài Phủ thân con: áo sô gai lạnh đời. Mầu liễn đối treo nơi nhà cũ, Vách tường xưa nhớ chủ đeo tang.
25/06/2019(Xem: 8932)
"Công Cha như núi Thái Sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Đây là bài thơ cảm tác để tri ân và tán tụng công đức của Người Cha trên cõi trần gian mộng mị lao khổ, nhân "The Father Day" vừa qua, và cũng để góp bút với trang mạng Phật giáo nhân dịp đón lễ Vu Lan Rằm Tháng Bảy, vì thường thấy dịp lễ này người đời hay nhắc đến Người Mẹ nhiều hơn. Hi vọng sẽ có rất nhiều người tìm thấy bóng dáng, hình tượng, ân nghĩa của phụ thân mình sau khi ngâm đọc xong bài thơ song thất lục bát này. Trân trọng!
26/05/2019(Xem: 10346)
Món Quà Vu Lan (tác giả: Thích Phước Hạnh)