Thiền Sư và Mẹ

09/08/201308:09(Xem: 6940)
Thiền Sư và Mẹ

hoa_sen (9)


THIỀN SƯ VÀ MẸ

____________

Ngài giờ là một thiền sư,

Cha ngài từ thuở giã từ trần gian

Ngài còn đang ở đạo tràng

Học thiền, tắm gội ánh vàng Thế Tôn,

Mẹ già lâm cảnh cô đơn

Cho nên ngài phải kề luôn bên bà

Luôn trông kỹ, chẳng rời xa

Lúc vào tịnh thất, khi ra thiền đường,

Mẹ con quấn quýt thân thương;

Riêng nơi tu viện chư tăng quây quần

Mẹ ngài không thể ở gần

Nên ngài cất một thảo am cho bà

Ngay trong vùng cũng không xa

Tới lui chăm sóc, vào ra đỡ đần.

Kiếm tiền sinh sống độ thân

Ngài nào quản ngại nhận phần chép thuê

Chép kinh kệ, luyện tay nghề

Lo sao cho mẹ mọi bề được yên.

Ngài thường đi chợ làng bên

Mua cho mẹ cá, đâu phiền hà chi,

Người ta mai mỉa cười chê:

"Ông thầy phá giới, còn gì tu thân!"

Ngài nghe nhưng chẳng quan tâm

Tuy nhiên mẹ lại vô ngần buồn đau

Thấy con mang tiếng biết bao

Vì mình ăn mặn, ai nào cảm thông.

Sau cùng mẹ quyết một lòng

Theo con nương chốn "cửa Không" an lành

Ăn chay, xuống tóc, tu hành

Con tu mẹ cũng trở thành ni cô.

*

Thiền sư thích nhạc vô bờ

Ngón đàn thầy đã dạy cho nhiều người,

Mẹ ngài đàn cũng biết chơi

Nhiều đêm thanh vắng ngoài trời sáng trăng

Mẹ con hứng chí hoà đàn

Tiếng đàn trầm bổng âm vang nhịp nhàng.

Một đêm có khách đi ngang

Dừng chân nghe tiếng nhạc vàng vẳng xa

Lòng cô xúc động chan hoà

Cô mời ngài đến thăm nhà đêm sau

Mong nghe đàn giữa canh thâu,

Nhận lời chơi nhạc ngài đâu ngại ngần.

Ít ngày ngài gặp giữa đường

Cám ơn cô gái chẳng vương ý gì,

Người ta chế nhạo cười chê:

"Sư quen gái đứng đường! Kỳ lạ thay!"

*

Thiền sư rời mẹ một ngày

Đi xa diễn thuyết, đó đây thỉnh mời

Vài tháng sau về tới nơi

Mới hay tin mẹ qua đời vừa đây,

Báo tin ngài rõ khó thay

Xa xôi cách trở ai hay chốn nào

Người quen chẳng biết tính sao,

Đúng ngày tang lễ ngài vào kịp bên

Thiền sư bước đến lặng yên,

Rồi dùng thiền trượng gõ lên quan tài

Người ta nghe tiếng của ngài:

"Mẹ ơi! Con mẹ về nơi đây rồi!"

Thay cho mẹ ngài trả lời:

"Con về mẹ cảm thấy vui vô cùng!"

Tự ngài lại cất tiếng mừng:

"Mẹ ơi! Con cũng vui không kém gì!"

Quay qua người đứng quanh kia

Thiền sư nói: "Chẳng còn chi phải chờ

Lễ tang tốt đẹp vô bờ

Thi hài chôn cất, thế là xong xuôi!"

*

Thiền sư sống đến già đời

Tháng năm chồng chất tuổi trời thật mau

Biết mình chẳng sống thêm lâu

Ngài kêu đệ tử họp vào sáng nay

Nói rằng đến buổi trưa này

Là ngài viên tịch! Từ đây vắng ngài!

Ngài dâng hương, khói chơi vơi!

Trước di ảnh mẹ và người thầy xưa

Ngài bèn viết một bài thơ

Tâm tư dàn trải trên tờ giấy hoa:

"Trong năm mươi sáu năm qua

Sống cho tốt đẹp đời ta góp phần

Lang thang khắp nẻo dương trần

Tiếng mưa giờ chẳng còn ngân rì rào

Mây đang trôi khuất tầng cao

Trăng tròn xuất hiện trên bầu trời xanh"

*

Các môn đệ đứng vây quanh

Tiễn thầy bằng tiếng tụng kinh nguyện cầu.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo Shoun And His Mother

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6361)
Vu Lan về trên vùng đất lạnh Sương tuyết rơi phủ trắng cả chân đồi Gió chiều nhẹ nâng hồn người lữ thứ Mây lang thang phiêu bạt giữa trời Không.
10/04/2013(Xem: 6847)
Barossa Em ở Đâu? Trở về đây giữa một chiều nắng chói Trời Adelaide trong mây dõi bước chân êm Xa xa, Barossa[1], phủ đầy cát bụi Nắng rớt nhẹ theo những tán thông xanh Đêm buông xuống Barossa u tịch Tìm gặp em, Barossa! Barossa! Ta mãi gọi em giữa đêm thâu lặng lẻ Như vọng về từ địa đàng xa tít Ta thấy em rồi! Vẫn trên môi một nụ cười hoang dại
10/04/2013(Xem: 6180)
Con biết gọi tiếng Ba Từ hồi chưa biết nói Con biết kêu tiếng Mạ Từ thủa mới thôi nôi. Nay con đã lớn rồi Đến phương trời xứ lạ Hai tiếng Ba và Mạ Vẫn ngọt ngào êm ã! Như trưa hè nắng lóa Ngâm mình bên suối sâu, Như mùa đông lạnh giá Đắp chăn phủ kín đầu.
10/04/2013(Xem: 5687)
Truyền thống hiếu đạo lâu đời của đạo Phật và của dân tộc Việt hòa quyện vào nhau thành một thực thể không thể phai mờ trong tâm khảm của người con Phật, dù sống ở bất cứ quốc độ nào trong cõi Ta bà gọi là kham nhẫn này. Theo như Tăng Chi Bộ Kinh, chương ba Pháp có nêu kẻ Hiền trí và bậc Chân nhân hàm dung đủ bố thí, xuất gia và hầu hạ cha mẹ theo như lời đức Phật dạy.
10/04/2013(Xem: 6076)
ưới đây là một bài Pháp ngắn do Ngài Ajahn Chah thuyết giảng cho một cụ bà người Anh vừa trải qua thời gian hai tháng, vào cuối năm 1978 và đầu năm 1979, tu học dưới sự hướng dẫn của Ngài, trước khi cụ bà lên đường về xứ
10/04/2013(Xem: 6147)
Làm Thơ thanh thản mà làm, Nếu như cố sức là ham ngôn từ; Bỏ bớt loạn động tâm tư, Học Phật là chính cầu Sư giải bày.
10/04/2013(Xem: 11132)
Ngày 15-2-1965, tôi và thầy Chơn Thanh cũng như các học Tăng khác từ các nơi tập trung về Phật học viện Huệ Nghiêm dự thi tuyển vào khóa II của Phật học viện. Thầy thì từ Phật học đường Phổ Quang Gia Định đến, tôi thì từ Phật học đường Lưỡng Xuyên- Trà Vinh lên, tất cả cùng một chí hướng, một mục đích và một ước nguyện là thi đậu vào Phật học viện. Kết quả, thầy thi đậu lớp Sơ trung 2, tôi thi đậu vào lớp Sơ trung 1
10/04/2013(Xem: 6765)
Năm lên mười mấy tuổi Tôi đã vội xa nhà Bên hàng cau nhớ mẹ Chiều chiều bỗng xót xa
10/04/2013(Xem: 5867)
Cơn trốt tàn nhẫn quét ngang cánh đồng trống, ngang qua những căn nhà gỗ mong manh, xoáy mạnh và bốc lên cao những người, thú, đất đá và cây cối…, rồi vô tình thả xuống lại trên những đồng cỏ và mặt đất xác xơ. Trốt qua rồi, không gì còn nguyên vẹn. Trên những dặm vuông dài là hoang tàn, đổ nát.
10/04/2013(Xem: 6155)
Mỗi năm đến mùa Vu Lan, trong lòng chúng ta lại rộn lên một niềm hiếu hạnh, nhớ thương cha mẹ nhiều hơn. Đây là dịp làm ấm lại ân tình ân nghĩa sâu đậm của cha mẹ, công ơn sanh thành dưỡng dục nặng tợ cù lao, để rồi trong mỗi thời khắc của cuộc sống, chúng ta không bao giờ quên ơn cha mẹ dù còn sống hay đã khuất. Không phải đợi đến Rằm Tháng Bảy chúng ta mới cảm thấy thương nhớ cha mẹ, mà phải tâm niệm rằng ngày nào, giờ nào, phút nào, tình yêu thương cha mẹ vẫn luôn chứa chan trong lòng mỗi người con hiếu hạnh.