Mẹ Quán Thế Âm

09/08/201308:07(Xem: 6585)
Mẹ Quán Thế Âm

Bo_Tat_Quan_Am_1


MẸ QUÁN THẾ ÂM

_________

Dưới chân ngọn núi Phổ Đà

Có chàng đồ tể thật là tệ sao

Hung hăng, nóng nảy, hỗn hào

Sống cùng mẹ góa từ bao lâu rồi,

Anh chàng bất hiếu nhất đời

Lúc say đánh mẹ, mặc người cười chê,

Mẹ hiền lành đủ mọi bề

Nghĩ mình nghiệp chướng nặng nề bản thân

Nên bà sám hối thành tâm

Phụng thờ tượng Quán Thế Âm trong nhà

Quỳ xin Bồ Tát giúp bà,

Mong con ngỗ nghịch rồi ra có ngày

Thoát cơn mê, về đường ngay

Sống cho phải đạo, mai này hồi tâm.

*

Anh chàng đồ tể hằng năm

Thấy người lũ lượt từng đoàn phương xa

Nhân vào ngày vía Phật Bà

Kéo nhau lên núi để mà dâng hương

Nói ai đảnh lễ thành tâm

Thấy ngay đức Quán Thế Âm hiện hình,

Ngài nghe thấu mọi âm thanh

Mọi lời khấn bái chân thành cầu xin

Khi hoạn nạn, lúc muộn phiền

Ngài thời cứu giúp khỏi miền khổ đau.

Chàng nghe, suy nghĩ hồi lâu

Và rồi quyết định mai sau theo đường ...

*

Một năm tới dịp hành hương

Mọi người lên núi, anh chàng theo lên

Đến nơi chàng dạo khắp miền

Đng hang chốn nọ, chùa chiền nẻo kia

Nào đâu thấy đấng Từ Bi

Trong lòng thất vọng tính đi về rồi

Chợt chàng thấy mé động ngoài

Có ông hoà thượng râu dài trắng phau

Ngồi thiền định chắc từ lâu

Chàng bèn bước tới, cúi đầu hỏi thăm.

Sư già mở mắt nói rằng:

"Ngươi cần gặp Quán Thế Âm thật à?

Gặp ngài thời dễ lắm mà

Hiện ngài đang đến căn nhà của ngươi

Về ngay sẽ gặp ngài thôi!"

Chàng nghe thắc mắc thốt lời hỏi thêm:

"Quán Thế Âm chẳng dễ tìm

Biết đâu dáng dấp mà nhìn cho ra?"

Thoảng nghe tiếng nói sư già:

"Dễ thôi! Hãy trở lại nhà của ngươi

Khi nào thấy bóng một người

Da mồi, tóc bạc đón ngươi trong nhà

Áo thời mặc trái, lộn ra

Dép thời mang ngược, chính là ngài thôi,

Mau quỳ xuống lạy tức thời

Cúi đầu đảnh lễ, mở lời cầu xin

Quán Thế Âm sẽ giúp liền

Tai ương hóa giải, muộn phiền tiêu tan!"

Chàng nghe, hoan hỉ vô vàn

Chào sư. Xuống núi. Vội vàng ra đi

Trăng soi sáng tỏ đường về

Đưa chàng vào lúc nửa khuya tới nhà.

*

Mẹ hiền tội nghiệp tuổi già

Hằng đêm van vái thật là thành tâm

Cầu xin đức Quán Thế Âm

Giúp bà cảm hóa dần dần chàng con

Hồi tâm, thờ mẹ cho tròn

U mê, tăm tối chẳng còn như xưa.

Đêm nay im lặng như tờ

Mẹ đang yên giấc, mộng mơ chuyện lành

Chợt nghe đập cửa thình lình

Giật mình trở dậy thật tình lo âu

Con về gieo khổ, gieo sầu

Hỗn hào kiếm chuyện thêm đau lòng bà.

Mẹ già hấp tấp chạy ra

Áo ngoài mặc trái thật là lẹ tay,

Dép kia xỏ ngược nào hay

Loay hoay mở cửa đón ngay con vào.

Nhưng kìa kỳ lạ làm sao!

Chàng con đồ tể chợt đâu ngẩn người

Nhìn hình dáng mẹ một hồi

Rồi quỳ đảnh lễ, miệng thời lạy luôn:

"Kính chào đức Quán Thế Âm!"

Mẹ nghe kinh ngạc: "Con lầm con ơi!

Mẹ đây chứ phải là ai

Sao con ăn nói lầm sai lạ kỳ!"

Chàng bèn cãi: "Chẳng sai chi!

Chính ông hoà thượng núi kia dạy rồi

Bà già áo trái mặc ngoài

Chân đi dép ngược là ngài hiện thân

Là Bồ Tát Quán Thế Âm

Con đây nào có nhận lầm bà đâu!"

*

Mẹ nghe con tả dứt câu

Hoàn hồn nhìn lại thấy sao lạ kỳ

Dáng hình mình đúng từng ly

Áo thì mặc trái, dép thì ngược bên

Bà thầm nghĩ chính ơn trên

Quán Thế Âm đã giúp liền rồi đây

Nên bà mạnh miệng mắng ngay:

"Con thường ngỗ nghịch, lại hay hung tàn

Phận con bất hiếu vô vàn

Duyên đâu gặp Quán Thế Âm mà cầu

Vị hoà thượng trước động sâu

Chính là Bồ Tát nhiệm mầu hiện thân

Chính là đức Quán Thế Âm

Xót xa thương mẹ, ân cần dạy con

Khuyên con chữ hiếu lo tròn

Không thời quả báo sẽ luôn dữ dằn

Từ đây kính mẹ, ăn năn

Ai hơn mẹ quý, ai bằng tình thâm,

Mới gây công đức vô ngần

Cũng như gặp Quán Thế Âm được rồi!"

*

Mẹ già vừa nói dứt lời

Chàng con đồ tể tức thời ngộ ra

Lương tâm bỗng chốc thăng hoa

Bừng soi ánh đạo, chan hoà lòng nhân

Và rồi thay đổi bội phần

Cuộc đời từ đó tu tâm nhiệt tình

Nổi danh hiếu với mẹ mình

Bỏ nghề đồ tể, chuyển ngành tiểu thương

Tính tình hòa dịu dễ thương

Bà con làng xóm trăm đường ngợi khen.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/09/2017(Xem: 9110)
Như một người Việt định cư tại Úc Châu và hành nghề luật sư, cách đây khoảng một thập niên, mỗi lần thăm viếng người thân hay bạn bè có con cháu nhỏ, tại vùng Fairfield- Cabramatta, Sydney, nơi nhiều Việt kiều cư ngụ, tôi thường gặp cảnh các em học tiếng Việt, ê a một bài thơ mà chính cá nhân tôi cũng như anh em trong nhà đều được dạy dỗ. Đó là bài “Công đức sinh thành”: Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
02/09/2017(Xem: 15324)
Không cần diễn giải nhiều từ hoa mỹ, chỉ một vài phiên khúc và điệp khúc nhấn nhá làm chủ đạo, một bài hát của người nhạc sĩ có tâm và tầm kiến thức nhất định, đủ đưa tâm thức người nghe đến bến bờ chủ định. Nhất là những tác phẫm được dựa hoặc phổ từ thơ vốn đã sẵn men đồng cảm, đặc biệt những đề tài nói về lòng hiếu thảo mà đại diện là hình ảnh tần tảo của người mẹ. " Mẹ ơi Con Đã Già Rồi" được dùng làm tựa đề trên, đó không phải là một bài thơ mà là một bài nhạc có chất thơ mang tên Mẹ Tôi của người nhạc sĩ chuyên lấy từ chất liệu sống của gia đình, bạn bè của chính mình để hóa tròn từng nốt nhạc và chưa bao giờ đi phổ từ thơ của bất cứ ai. Đó là nhạc sĩ Trần Tiến.
02/09/2017(Xem: 12645)
Ngồi im giữa những náo động. Nghe tiếng cười giỡn của bầy trẻ hàng xóm. Nghe lá khua xào xạc nơi cây bằng lăng trước sân. Xa hơn, có tiếng xe máy rì rầm đâu đó tựa như những cơn sấm động giữa trưa hè. Chợt liên tưởng những lần trong hầm trú ẩn, nghe tiếng bích-kích-pháo xé toang màn đêm hãi hùng. Đạn bom một thời tuổi thơ trên quê hương, cho đến ngày nay, vẫn còn được thị uy trên những vùng trời và nơi chốn khác. Mãnh liệt, dữ dội hơn.
31/08/2017(Xem: 5653)
Tuổi mình đã sắp sáu mươi Vẫn như con nít bên Người kính yêu Vẳng nghe câu hát ru chiều Vẫn vòng tay Mẹ nâng niu tháng ngày Huyết ngà những giọt còn đây Nhiệm mầu tươm chảy nuôi bầy con thơ Ngày xưa trôi đến bây giờ Vẫn vòng tay Mẹ vô bờ yêu thương
30/08/2017(Xem: 7102)
Thầy Về Tháng Bảy Mùa Thương THÍCH HUYỀN LAN Cung kính thành tâm dâng lên Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh. vừa về tới Việt Nam trong mùa Vu Lan tháng bảy 2017. Thầy về quê mẹ mùa thu Vu Lan Báo Hiếu nghe bùi ngùi thương “Bông Hồng Cài Áo” ngát hương Đoản văn nốt nhạc thắm tươi giữa đời Dáng Thầy tuổi hạc chín mươi Nâu sòng chiếc áo thiền sư đạo tình
29/08/2017(Xem: 5489)
Con là tất cả ngày xưa Bây giờ khôn lớn vẫn chưa phai nhòa Con đò mỗi sáng sang sông Mang về chiều tối tấm lòng mẹ tôi.
29/08/2017(Xem: 6630)
Thật sự mãi tới gần đây, QT mới để ý thấy có một sự trùng hợp rất thú vị là ở Úc những Ngày Nhớ Ơn Mẹ thường rơi vào khoảng thời gian các chùa tổ chức Lễ Phật Đản và Ngày Nhớ Ơn Cha vào dịp Lễ Vu Lan. Năm nay cũng không ngoại lệ, khi Chủ Nhật tuần này 3/9/2017 Ngày Nhớ Ơn Cha cũng trùng với việc Tu Viện Quảng Đức Úc Châu và một số chùa ở khắp nơi cũng trang nghiêm tổ chức Lễ Vu Lan. Ngày Nhớ Ơn Cha hay Ngày Nhớ Ơn Mẹ hoặc Lễ Vu Lan hằng năm kh ông ph ải chỉ đơn giản là những ngày chúng ta tưởng nhớ đến các đấng sinh thành, ông bà tổ tiên mà chính là những dịp để nhắc nhở chúng ta luôn khắc cốt ghi tâm công ơn sinh thành dưỡng dục. Thật vậy, công ơn sanh thành dưỡng dục của các đấng sinh thành bao la như biển, cao như núi, cho dù kiếp này có đền đáp công ơn cha mẹ cũng không thể nào trả hết được. Khi các đấng sanh thành còn hiện hữu hay đã quá vãng, đệ tử Phật luôn cố gắng học và thực hành theo lời Phật dạy chính là món quà đầy ý nghĩa kính dâng Ngài trong Mùa Vu Lan.
29/08/2017(Xem: 7257)
Thông Báo Lễ Vu Lan PL 2561 (2017 tại Trung Tâm VHPG Di Lặc