Cõng Mẹ tắm biển

26/07/201315:19(Xem: 9361)
Cõng Mẹ tắm biển

bai_bien_nha_trang


CÕNG MẸ TẮM BIỂN

Gần đến mùa Vu Lan. Trận bão gốc ở Phi Luật Tân chỉ gởi về vài đám mây che chân trời buổi sớm. Gió hiu hiu lạnh song nước biển lại có độ ấm đủ cho người tắm thoải mái trong không gian u ám của một sớm mai dự báo có bão ở xa.

Bãi biển Nha Trang hôm nay vắng người. Từ nơi bờ dốc, một chàng trai gầy yếu cõng một bà cụ, đi lần xuống biển. Từ cách ôm chân mẹ lần bước đi cẩn trọng với cánh tay mẹ ôm cứng lấy cổ con ai cũng biết đây là hai mẹ con. Người mẹ dáng người mập mạp, người con vóc ốm song khỏe mạnh. Cõng mẹ đi tắm biển trong buổi mai trời đầy mây, gợi cho tôi hình ảnh của nàng Thoại Khanh cõng mẹ chồng đi tìm con trong tranh chuyện xưa. Cảm động và thân thương biết là ngần nào.

Người con cõng mẹ xuống gần đến bờ nước, để nhẹ mẹ ngồi và lui cui đào cát đắp lên hai chân của mẹ. Công việc thật khoan thai trìu mến. Vốc được nắm cát nào, chờ cho làn sóng nhẹ lan gần đến chân mẹ, người con vội đắp cát lên đôi chân như góp sức cùng nước và cát xây thành một ngọn đồi ôm ấp lấy chân mẹ. Làn sóng nhẹ trìu mến, đùa giởn với những nắm cát dịu dàng ấp ủ tình thương. Người con chăm chú trong công việc: nửa thơ dại, nửa ân tình. Cả không gian như vắng lặng, như không còn một bóng người mà chỉ còn hình ảnh của người con đào cát ủ ấm chân cho mẹ.

Bà cụ năm nay trên 70 tuổi. Trước đây bà là người thích tắm biển. Những ngày hè không khi nào vắng bóng trên bải biển Nha Trang. Vừa rồi sau một cơn bạo bệnh bà bị sưng đôi đầu gối và đôi chân yếu đi, không còn di chuyển một mình. Tuy nhiên lòng vẫn luôn luôn nhớ biển. Nhất là những buổi sáng mùa hè. Người con là một giáo viên tuổi độ năm mươi. Nhân dịp hè nên cõng mẹ đi tắm biển. Không cần đợi đến mùa Vu Lan đây là hình ảnh người con cài hoa hồng lên ngực, hát bài hát nhớ mẹ, thả đóa sen hồng chập chờn ngọn nến trên dòng sông, trên sóng biển. Hình ảnh con cõng mẹ đi tắm biển hôm nay là hình ảnh của tấm lòng Vu lan hiện đại.

Người con sau khi vùi cát thành vồng lên hai chân mẹ, yên lặng xuống nước vùng vẫy như bao chàng trung niên khác. Người mẹ yên lặng ngồi khoanh tay nhìn sóng biển lặng lờ chạy chầm chậm men đến gót chân rồi thấm vào lòng cát. Sự yên lặng và bình thản khiến người đang dạo trên bãi biển không biết rằng đó là một bà cụ có bệnh tật. Nửa giờ sau người con lên dìu mẹ xuống nước. Bà cụ bước từng bước cho đến khi nước ngập đến thắc lưng rồi lên đến ngực. Hai mẹ con cầm tay nhau giởn sóng. Một lát sau người con bơi ra xa và người mẹ vùng vẫy một mình. Sau khi bơi một vòng, người con lại bơi đứng từ xa mắt vẫn nhìn về phía mẹ. Hình ảnh này khiến tôi nhớ đến cảnh mẹ con đàn cá tràu (cá lóc trong Nam, cá quả ngoài Bắc) cùng bầy ròng ròng trong các ao hồ. Đàn con mặc sức đùa giởn trong lúc con cá mẹ bơi vòng xung quang canh giữ an ninh. Tình mẹ con của đàn cá không cảm động bằng cảnh người con bơi quanh mẹ để mẹ yên lòng tắm lội. Không một ai nhớ đến bà cụ đã ngồi vùi chân trong cát ban nãy. Hai mẹ con đã hòa lẫn vào đám người tắm buổi tắm sáng. Chỉ trong vòng 20 phút vui đùa cùng sóng nước, người con lại cõng mẹ lên bờ.

Bước chân lún sâu trong cát theo từng bước con đi, vòng tay ôm lấy đùi chân mẹ là hành động nâng niu thương mến. Tình thương mẹ thật sâu nặng. Tấm lòng của những người con hiếu ngày xưa như quạt nồng ấp lạnh, múa hát cho cha mẹ vui lòng tuy tuổi con đã nhiều, như phảng phất đâu đây. Hình ảnh Mẫn Tử Khiên trong mùa đông giá lạnh đẩy xe cho cha với tấm áo mong manh, dạ dày trống rổng phải “lập cập vấp ngã bị cha quở mắng mà vẫn không nói năng gì” không xúc động lòng ta bằng hình ảnh người con cõng mẹ đi tắm biển vào buổi sáng có dự báo bão ở biển đông.

nha-trang-beach-2

Lòng con ấm áp trong niềm vui cõng mẹ. Mùa Vu Lan như đến gần với tất cả mọi người. Duy những người con sớm mất cha mẹ là ngày lễ duy nhất để nhớ đến công ơn cha mẹ. Hình ảnh con cõng mẹ thật tràn trề đạo hiếu thảo như nước biển khơi. Đã có biết bao cảnh báo hiếu diễn ra trên khắp thế gian này, mà hình ảnh con cõng mẹ đi tắm biển hôm nay sẽ không bao giờ phai nhạt trong lòng tôi.

Đừng đợi đến mùa Vu Lan ta mới nhớ về mẹ mà hãy ghi vào lòng những hình ảnh đơn sơ nhất của một người con biết ơn mẹ trong cử chỉ, hành động nhỏ nhặc nhất hằng ngày. Đừng nên vin cớ là bận trăm công nghìn việc mà quên là mình có hạnh phúc được cha mẹ còn sống trên đời.

Một năm chỉ có một ngày Vu Lan, nếu cha mẹ chúng ta còn sống ta sẽ có 365 ngày hạnh phúc.

Hãy cảm ơn cuộc sống quanh ta, cảm nhận và thực hành những gì đơn sơ nhất đối với mẹ để khỏi buồn lòng khi mùa Vu Lan đến.

Hoa hồng không chỉ cài áo cho mùa Vu Lan mà còn nở thắm thành những hành động biết ơn mẹ trong sinh hoạt hằng ngày.

“Mẹ ơi con thương mẹ lắm” phải là tiếng nói hằng ngày mà tự trái tim ta thốt lên, tự công việc ta làm do tấm lòng ta sai khiến. Đừng đợi đến mùa Vu Lan mới nhớ về mẹ, đừng đợi đến mùa Vu Lan mới cài lên ngực mẹ nụ hoa hồng.

Dưới vòm trời báo bão trên bờ biển Nha Trang hôm nay, một người con đã cài bông hồng trên lưng vững bước đi trên cát làm rung động bao trái tim đang còn hay đã mất mẹ.

Mùa Vu Lan năm Phật lịch 2557

QUÁCH GIAO

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 16976)
If you ever going to love me, - Nếu con yêu Mẹ con ơi Love me now while I can know - Hãy yêu khi Mẹ còn nơi cõi trần The sweet and tender feelings - Mẹ còn cảm nhận tình chân Which from true affection flow. - Ngọt ngào, êm dịu con dâng tràn đầy.
11/04/2013(Xem: 23675)
Bồ Tát Hạnh, bài giảng của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng (Giảng tại Khóa An Cư 2011, tổ chức tại Tu Viện Quảng Đức
11/04/2013(Xem: 8847)
Ngưỡng bái bạch……..hôm nay là ngày……..tháng…..năm ……Chùa …… long trọng tổ chức lễ Vu Lan Báo Hiếu, để bày tỏ tấm lòng hiếu kính của những người con Phật. Giờ này đạo tràng chúng con đã trang nghiêm thanh tịnh, chúng con thành tâm cung thỉnh………quang lâm đạo tràng chứng minh và cử hành khóa lễ hôm nay.
11/04/2013(Xem: 5164)
Phải chi ngày ấy mình biết chuyện ấy? Tại sao chị không nói cho em biết chứ? Tại sao mẹ lại bỏ rơi con?Phải chi ngày ấy mình đừng… Chúng ta đôi lúc vẫn sống với những câu hỏi mà không có câu trả lời, vẫn ôm ấy thay vì là những kỷ niệm đẹp lại là những hờn giận, oán trách với những nỗi buồn, nỗi đau, trằn trọc, những câu hỏi không được lý giải… để rồi có lúc lại ân hận vì sao ngày ấy mình lại hành xử như vậy, tại sao mình không cho người ta cơ hội giải thích, v.v…
11/04/2013(Xem: 45508)
Mùa an cư năm nay hai chú Sa Di Viên Từ và Minh Hạnh được phân công cúang cháo thí thực buổi chiều; nhiều Phật tử thắc mắc tại sao phải cúng cháo mà không cúng cơm hay cúng món gì khác; nên bài viết ngắn này hy vọng sẽ giải thích đôi điều về lễ nghi đặc biệt này.
11/04/2013(Xem: 5416)
Hundreds of stars in the pretty sky, - Hàng trăm sao chiếu sáng ngời Hundreds of shells on the shore together, - Điểm tô rực rỡ bầu trời trên cao, Hundreds of birds that go singing by, - Hàng trăm vỏ ốc dạt dào Hundreds of birds in the sunny weather, - Cùng theo sóng biển trôi vào bờ xa,
11/04/2013(Xem: 29047)
Cúng Quá Đường là một nghi thức quan trọng không thể thiếu trong mùa an cư kiết hạ hay kiết đông của hàng đệ tử xuất gia. Năm nay, Canh Dần 2010, mùa An Cư Kiết Đông kỳ thứ 11 của Giáo Hội Úc Châu được tổ chức từ ngày 6 đến 16-7 năm 2010 tại Thiền Viện Minh Quang, ở thành phố Canley Vale, cách trung tâm thành phố Sydney 30 phút lái xe, người viết xin ghi lại đôi nét về lễ nghi quan trọng này để giúp quý Phật tử mới vào đạo hiểu thêm về nghi thức này.
11/04/2013(Xem: 7369)
On the day - Một ngày nào đó con ơi when you see us - Cả hai cha mẹ con thời già đi old, weak and weary… - Chán chường, yếu đuối còn chi… Have patience - Mong con kiên nhẫn nghĩ suy tỏ tường. Để rồi bộc lộ tình thương and try to understand us… - Cảm thông cha mẹ nay đương nhọc nhằn…
11/04/2013(Xem: 7295)
Khi người bạn thân của tôi đột ngột qua đời, để lại trần gian người vợ trẻ và một đứa con gái chưa dứt sữa. Người đàn bà này vẫn ở vậy nuôi con, dành hết mọi nguồn yêu thương cho đứa con gái duy nhất của hai người, như thể để bù đắp cho nó sự thiếu vắng người cha trên bước đường đời sắp tới.
11/04/2013(Xem: 12626)
Trước đây, khi viết bài này, trong tay tôi chưa có các phương tiện nghe nhìn tối thiểu , để có thể hỗ trợ mình hoàn thành mong ước, chuyển tải một cách nhanh nhất những điều mình cảm nhận hầu chia sẻ với mọi người. Vì vậy khi ấy tôi không biết bài thơ này nằm trong tập thơ “SÁU-TÁM” của nhà thơ Nguyễn Duy.