4. Chuyện kên kên chúa

09/03/201108:46(Xem: 10843)
4. Chuyện kên kên chúa

TRUYỆN TÍCH VU LAN PHẬT GIÁO
Minh Châu sưu tầm, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Chuyện kên kên chúa

Thời quá khứ, Bồ Tát tiền thân của đức Phật Thích-ca sanh làm con kên kên chúa phụng dưỡng cha mẹ già đui mù ở động kên kên. Hằng ngày, kên kên chúa tìm thịt tha về phụng dưỡng cha mẹ.

Một hôm, người thợ săn tên Nilìya đặt bẫy trong nghĩa địa gần thành Bàrànasì, Bồ Tát đi tìm thịt trong nghĩa địa chẳng may bị mắc bẫy. Ngài không hề nghĩ đến mình, mà nằm nghĩ đến cha mẹ già đui mù nên than vãn rằng: “Song thân già đui mù của ta sẽ ra sao? Song thân không biết ta đã bị mắc bẫy, rồi song thân không có nơi nương nhờ, không có vật thực, rồi song thân ta sẽ chết khô trong động mà thôi!”.

Người thợ săn lắng nghe con kên kên than khóc bèn hỏi rằng:

– Này kên kên, người than khóc gì vậy, ta chưa từng thấy, chưa từng nghe loài chim lại nói được tiếng người như vậy?

Kên kên chúa đáp rằng:

– Này người thợ săn, tôi có phận sự lo phụng dưỡng cha mẹ già đui mù ở trong động, bây giờ tôi đã bị mắc bẫy của người rồi, cha mẹ của tôi sẽ ra sao?

Người thợ săn hỏi:

– Này kên kên, người đời thường nói rằng: loài kên kên có khả năng nhìn xa cả 100 do tuần. Vậy tại sao ngươi đến gần rập lưới hoặc gần bẫy mà không hay biết?

Bồ Tát đáp rằng:

– Này người thợ săn, bởi vì chúng sinh đến lúc mạng chung, đến thời tai hoạ thì dù đến gần rập lưới hoặc gần bẫy cũng chẳng hay biết.

Lắng nghe lời giải đáp của Bồ Tát, người thợ săn vô cùng hoan hỉ, nghĩ rằng: “Con kên kên chúa này thật đáng kính phục, khi mắc bẫy không hề nghĩ đến mình, mà chỉ khóc than thương cha mẹ già đui mù không ai phụng dưỡng.”

Người thợ săn vô cùng cảm động, hai tay nhẹ nhàng cẩn thận tháo gỡ bẫy thả Bồ Tát ra với tâm từ bi cứu khổ, rồi nói với Bồ Tát rằng:

– Này kên kên chúa, tôi xin thả người ra rồi người bay trở về lo phụng dưỡng cha mẹ già đui mù. Cầu chúc người được thân tâm an lạc, đoàn tụ với cha mẹ thân quyến.

Do phước đức của việc phụng dưỡng cha mẹ già, nên Bồ Tát kên kên chúa được thoát nạn chết, Ngài vô cùng hoan hỉ và cầu chúc người thợ săn rằng:

– Này người thợ săn, cũng như vậy, cầu chúc ngươi được hạnh phúc an lạc cùng với cha mẹ, thân bằng quyến thuộc của người. Còn tôi, xin từ giã trở về lo phụng dưỡng cha mẹ già đui mù của tôi.

Kên kên chúa mang thịt về phụng dưỡng cha mẹ như trước.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6501)
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.
10/04/2013(Xem: 6084)
Ngày xưa dẫu có lần xa cách Con vẫn còn mong được một ngày Trở lại nơi này thăm bố mẹ Bây giờ nhìn chỉ thấy mây bay…
10/04/2013(Xem: 6255)
Ngoài sân lá nhuốm vàng Báo hiệu Vu-lan sang Gió thì thầm khẻ nói Hạnh Tứ Ân dâng Phật.
10/04/2013(Xem: 6145)
Ngủ đi con, mơ cõi trời hương mật Có trăng xưa về soi lối cúc vàng Cha ra đi theo đồi cao lũng thấp Gieo mầm xanh vào rừng núi thênh thang.
10/04/2013(Xem: 6517)
Áo người hoa đỏ người vui Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con Mẹ ơi ba chục năm hơn Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
10/04/2013(Xem: 8756)
Hội nầy là hội Thiền Hoa Cảnh nầy thắng hội Thiền Trà truyền trao Lần tràng đếm hạt sao rơi Man man cuộc thế vàng phơi nguồn đào
10/04/2013(Xem: 5885)
Mẹ ơi! nắng đã tàn trên lá Chiều xuống nghiêng nghiêng khóm trúc gầy Lạc lõng chim về dăm cánh nhỏ Mẹ còn tựa cửa ngắm mây bay
10/04/2013(Xem: 6335)
Trưa ngồi bên bếp lửa Mẹ tráng bánh nuôi con Chiếc bánh tráng rất tròn Nồng nồng hương bột gạo
10/04/2013(Xem: 5300)
Khi con chưa tròn tháng tuổi Mẹ ngậm ngùi cho một buổi chia ly Lý tưởng nào gọi Ba đi Để Mẹ phải tuổi xuân thì cô lẻ
10/04/2013(Xem: 5868)
Con còn nhỏ chim non vừa đủ cánh Hãy bay đi vào biển rộng sông hồ Gắng lên con vượt rừng núi hư vô Chuyển đôi cánh mỗi ngày thêm cứng cáp