Tịnh Tu Tiệp Yếu

26/01/202520:31(Xem: 2792)
Tịnh Tu Tiệp Yếu

Phật Lịch: 2569 - Tây Lịch: 2025
Việt Lịch: 4904; Nông Lịch: Ất Tỵ

Tinh-tu-tiep-yeu---2025-01

Hạ Liên Cư Cư sĩ trước
Cư sĩ Hạ Liên Cư trước tác
Việt dịch: Thích Thiện Trang

Tu Viện Quảng Đức
Ấn Tống 2025

LỜI NÓI ĐẦU


   Một pháp Tịnh tông dễ hành nhưng khó tin, [nếu] chẳng tìm tòi tra cứu biển giáo pháp, [thì] chẳng thấy được bến bờ. Tuy rằng Kinh Hoa Nghiêm dùng Mười đại Nguyện vương để quy về [Cực Lạc], ngài Thiên Thân dùng Ngũ Niệm pháp làm cửa [vãng sanh Cực Lạc] nhưng người học cạn trong thời Mạt pháp, chưa dễ nhanh chóng vào được. Chắc chắn phải kĩ càng đọc Đại Kinh (Kinh Vô Lượng Thọ) mới có thể đại khái sáng tỏ cương yếu. Song với người tu Tịnh nghiệp thời nay, thường đại khái chỉ trì Tiểu Bổn (Kinh A Mi Đà), đối với Tiểu Bổn, chỉ trì bản dịch thời Tần, còn người có thể trì bản dịch thời Đường mà lại tụng Đại Kinh (Kinh Vô Lượng Thọ) thì cực kỳ không dễ thấy. Điều này bởi vì người hô hào tự nhận tu tập Tịnh Độ thì đông, nhưng người đầy đủ tin sâu nguyện thiết thì ít. Tín nguyện chưa sâu, mà muốn được thọ dụng chân thật, thì không phải cũng là [rất] khó ư? Vào năm Canh Thìn (1940), [tôi] phát nguyện trong lúc bị bệnh, kính cẩn hội tập kinh văn, phù hợp với ý của chư tổ, làm thành một bản thời khoá đơn giản, giúp cho người sơ cơ, rút gọn cảm ứng tự tha (mình và chư Phật Bồ tát …) với trong khoảng ba nghiệp (thân-khẩu-ý), bao gồm tán thán quán tưởng – phát nguyện – hồi hướng với trong khoảng một lễ (một lạy), [nhờ thế mà] Vọng tưởng không dễ gì khởi chen vào được, nên Chánh niệm tự nhiên được hiện tiền, cần thời gian thì ít, nhưng thu được hiệu quả rất nhiều. Vì thế từ khi ấn hành đến nay, đã qua bốn lần xuất bản, [người] tiếp nhận hành trì đạt được lợi ích, trước sau [ai nấy] cùng mong mỏi, ít tốn thời gian đỡ hao sức lực, người thực hành [đều] khen là tiện lợi. Nếu như có thể theo văn mà vận dụng tâm, lâu quen [trở thành] thuần thục, thì đối với lý của Tánh tu bất nhị, cảnh trí nhất như, không cần đợi đến nghiên cứu tìm tòi, [cũng] tự sanh tín giải (lòng tin hiểu). Lại thêm đọc học Đại Kinh (Kinh Vô Lượng Thọ), thì đối với Pháp môn Tịnh Độ, [sẽ] giống như thuyền đi thuận theo dòng nước, căng

buồm thẳng đến bến bờ. Nhưng mỗi điều cũng liên quan đến Kinh văn Pháp ngữ, tuyệt đối chớ có tuỳ tiện nói ra, [để mà] trở thành khinh mạn.
Cốt phải thành kính tôn trọng, như ở bên cạnh quang minh từ bi của chư Phật, thì mới hợp với ý chỉ Tứ tu Ngũ niệm của Bồ-tát Thiên Thân, chính mình có thể đạt được lợi ích âm thầm ở trong sự tự thay đổi sâu kín. Nếu mà không thích sự giản lược [của bản này], thì [cũng] có bản Đại Kinh Ngũ Niệm Nghi, sắp ra bản thảo, để thỉnh [ý kiến] đóng góp các nơi. [Dự định sẽ] phổ biến đúng lúc trùng hợp với thời gian viên mãn của Pháp hội Cầu Nguyện. [Tôi] miễn cưỡng thuận theo sự thỉnh mời của [chư vị] thiện tín đồng tu, mà lược viết vài lời [này], dùng để ghi lại duyên khởi như thế.
     Tịnh tông Học nhân Vận Thành Hạ Liên Cư ghi ở căn phòng của Hoan Hỉ Niệm Phật Trai tại Yên Kinh.

pdf-download
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 9850)
Vì sao cõi đó tên là Cực Lạc?
09/04/2013(Xem: 18731)
Thiền uyển tập anh, sao dùng nghĩa đó? Xin thưa, dùng sự anh tú của nó làm nghĩa vậy. Sao thế? Người theo Thiền tôn cố nhiên là nhiều, nhưng kẻ biết lẽ huyền thật ra lại hiếm: chính như một con phụng giữa bầy gà, một cây lan trong đám cỏ. Nếu chẳng phải phú bẩm anh dị, tri kiến siêu quần, làm sao thấu được ý chí huyền vi, để có thể làm lãnh tụ cho kẻ hậu học và mô thức cho người đời sau?
09/04/2013(Xem: 12846)
Đạo Phật có một kho tàng kinh-điển phong phú hơn hết thảy các tôn giáo triết học khác. Nội một Đại-Tạng-Kinh gồm gần mười ngàn pho cũng đủ làm cho những học-giả kiên-chí nhất phải lắc đầu e ngại. Huống nữa còn biết bao nhiêu sách vở cận đại trên thế giới, trước tác, giải thích, bình luận về giáo lý đạo Phật!
08/04/2013(Xem: 11701)
Tiếp theo hai tập, Nhận thức và Không tánh (2001) và Tánh khởi và Duyên khởi (2003), sách Nhân quả đồng thời lần này thu góp bài học Phật luận cứu các vấn đề Tồn tại và Thời gian,Ngôn ngữ, Giáo nghĩa,và Giải hành liên qua đến nguyên lý Duyên khởi mà Bồ tát Long Thọ nêu lên trong bài tụng tán khởi của Trung Luận, bản tiếng Phạn.Các vấn đề này được tiếp cận từ hai phía, bản thể luận và triết học ngôn ngữ, và được trình bày trong ba Phần: (1) Vô thường, Duyên khởi, và Không tánh, (2) Phân biệt, Ngôn ngữ, và Tu chứng, (3) Tín, Giải,Hành,Chứng trong Hoa nghiêm.
08/04/2013(Xem: 22598)
Tập sách này in lại những bài viết về Trung Quán Luận, đã đăng trong Nguyệt San Phật Học. Ngài Long Thọ, tác giả Trung Quán Luận và những kinh sách khác, được chư thiền đức xưng tán là Đệ nhị Thích Ca, đã vạch ra thời kỳ chuyển pháp lần thứ hai. Trong những tác phẩm của người, Trung Quán Luận trình bày tánh Không, phần tinh túy của giáo lý đạo Phật.
08/04/2013(Xem: 26256)
Con người là sinh vật quan trọng nhất – Đức Phật từ con người mà thành Phật – vì nó có những đặt tính ưu việt hơn tất cả những loài vật khác; nhưng Phật Giáo lại không cho con người là độc tôn, vì còn có những chúng sanh hữu tình và vô tình khác. Hai loại này ở trong một thể thống nhất giữa thế giới và nhân sinh. Vì thế, không có con người là kẻ thù của con người, cho đến loài vật, cây cỏ cũng vậy.
08/04/2013(Xem: 12110)
Giải thích tổng quát về Kinh Hoa Nghiêm theo hệ Kinh tạng Đại Thừa: Đức Phật ra đời vì “hạnh phúc an lạc của chư Thiên và loài người” như lời Ngài đã từng tuyên bố. Thế nên sự sống mà Đức Phật ra đời thật vô cùng quan trọng, đó là chân lý, là Pháp âm được vang lên khắp vũ trụ sơn hà. “Pháp âm bất tuyệt” tất cả tiếng chim hót, dế ngân, sóng vỗ, thảo mộc, khai hoa, thông reo suối chảy, đến tiếng đá rơi ... đều là pháp, không nơi đâu không phải là pháp.
08/04/2013(Xem: 29472)
Ðể có thể nhận diện được tổng thể hệ thống loại hình sám văn, đó là cách phân loại theo nhóm đề tài và ý nghĩa. Tuy nhiên, vì sám văn có quá nhiều chủ đề, tùy theo lĩnh vực mà sử dụng riêng khác, nên rất phong phú đa dạng. Ðể nắm được tổng thể bố cục của cách phân loại nầy, chúng tôi xin khái lược về các cách phân loại có liên hệ trực tiếp. Qua đó, chúng ta có cơ sở để nhận diện được toàn hệ thống phân loại.
08/04/2013(Xem: 15805)
Xin quí vị bấm vào xem PDF
08/04/2013(Xem: 31126)
Phật Pháp hằng còn mãi ở thế gian là nhờ sự hoằng truyền sâu rộng trong quần chúng. Thiếu sự hoằng truyền, Phật pháp phải bị mờ và có thể đi lần đến chỗ tiêu diệt. Trong công đức hoằng truyền ấy, phiên dịch là một phần rất quan trọng.