Những chiếc áo đẹp dành cho Sơ Học Bồ Tát

9/23/202507:58(View: 1680)
Những chiếc áo đẹp dành cho Sơ Học Bồ Tát
an vi bo tat quan am (2)an vi bo tat quan am (3)

 
Những chiếc áo đẹp
dành cho Sơ Học Bồ Tát

Bài của Thích Thiện Lợi







Có bốn hạnh tướng đẹp dành cho các sơ học Bồ tát.

Đó là hạnh “Tự Chánh”, hạnh “Chánh Tha”, hạnh “Tùy Vấn” và hạch hỏi các “Sự Duyên” (Phẩm tứ tướng Niết Bàn)

……

Có Tỳ kheo bảo, thà ôm đóng lửa mà chết, chứ không dám đứng trước Như Lai mà nói 12 bộ kinh. Chết như vậy thì tâm thể vẹn nguyên, tuyệt không để ma tâm quấy nhiễu, chỉ sinh oán kết, cột thêm dây.

Đại thừa vi diệu là vậy. Ngôn phải châu sa, hạnh phải vi diệu. Tất cả đều là trăng sáng trong lời nói. Thấy hoa nỡ thì để nguyên vậy, không lồng vào hoa những ý chấp, không tung bụi bẩn lên hoa. Thấy trần cảnh là trần cảnh vẹn nguyên. Chỉ lưu lại nơi tâm “đại từ mẫn”.

Nên con ấy vẫn thấy Phật vẹn nguyên; Pháp và Tăng cũng đều vẹn nguyên. Thà đứng xa mà thủ kính, ôm lửa mà tán thân. Đấy gọi là “tự chánh” vậy.

…..

Có người quý nữ từ phố thị chạy đến chỗ Phật mà đảnh lễ, thưa: “Thế tôn, sáng nay con lỡ tay cho đứa con trai ăn nhiều chất bơ quá, con sợ nó đau bụng rồi sinh hoảng loạn. Con phải làm sao?” Thế tôn bảo: “hoàn toàn không sao! Bơ đối với trẻ không tai hại gì.” Cô gái nghe xong lòng rất vui mừng và đáp rằng: “Con tuyệt đối tin lời Thế Tôn”. Đây chỉ là một dẫn dụ.

Pháp Phật là mầu nhiệm. Mầu ở chỗ người nghe, nhiệm ngay kẻ hành. Bưng lời dạy bỏ vào tâm, biến thành cồng kềnh, nặng kệch thì phí đi một kiếp.

Nhìn cảnh cũng là pháp, trong ngoài thảy đều pháp, thân tâm là pháp, thuận nghịch thế gian, tất cả đều là pháp. Nhưng pháp phải thuận lòng người, pháp như thích nghi thời tiết thổ nhưỡng, lạnh cần ấm, nóng cần gió và đói thì cần ăn. Pháp mà! Đó gọi là “chánh tha”.

Thế tôn nói tiếp: “Nếu đem tôi trai tớ gái bố thí cho những bực Sa Môn, Bà la môn đang sống biết đủ, ít muốn, hành trì buông xã; đem người nữ thí cho vị tu phạm hạnh chân chính; đem rượu thịt thí cho người đã dứt rượu thịt; đem thực phẩm phi thời thí cho người không ăn phi thời, thì đều không phải là “chánh tha”.

(Còn tiếp)…..


 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
5/28/2017(View: 15232)
Giáo lý đạo Phật là gì? Giáo lý đạo Phật là phương tiện để điều trị thân bệnh và tâm bệnh, là dược liệu của sự chân thật giúp cho người bệnh hiểu rõ bản chất của sự thật, của chân tâm để đạt đến sự giác ngộ rốt ráo. Chúng sinh do tâm bệnh nên có thân bệnh phát tác và mãi trong chuỗi dài sinh tử luân hồi, con người phải trải qua bốn giai đoạn là sinh, già, bệnh, chết; là quy luật tất yếu của thế giới sinh – diệt, chúng sinh nào muốn liễu sinh thoát tử, phải điều trị bệnh bằng các bài thuốc mà đức Phật đã chỉ dạy.
7/28/2016(View: 5513)
Ở Việt Nam khi nói đến mùa mưa bão, người ta thường nghĩ đến khúc ruột miền Trung thường nhiều hơn. Thế nhưng, từ khi thành phố Đà Nẵng dựng tôn tượng lớn Bồ Tát Quán Thế Âm thì những cơn bảo lớn nguy hiểm ít đi vào vùng đất nầy, có khi đi gần vào đến bờ thì chuyển hướng ra Bắc hoặc vào Nam rồi bão tan. Không p
6/7/2016(View: 10501)
Nam Mô Bồ Tát Thường Lắng Nghe, Quán Thế Âm có nghĩa là lắng nghe một cách sâu sắc, trọn vẹn những âm thanh, tiếng nói của cuộc sống, cuộc đời. Chữ Quán ở đây hàm nghĩa lắng nghe trong sự hiểu biết cộng với sự quan sát sâu sắc của lòng yêu thương từ ái. Bồ Tát Quan Thế Âm là vị Bồ Tát đã được người đời nghĩ tới và niệm danh hiệu của Ngài vì Ngài đã nguyện luôn lắng nghe tiếng kêu thương của cuộc đời. Không chỉ
4/9/2016(View: 18642)
Đôi lời về Xá Lợi Phật_Lạt Ma Zopa Rinpoche_Hồng Như dịch, Bảo Tháp thờ Xá Phật còn sót lại ở Thành Tỳ Xá Ly, Ấn Độ (hình phái đoàn hành hương Phật tích Ấn Độ của Tu Viện Quảng Đức tháng 11-2006)
3/21/2016(View: 5717)
Ở đây chúng ta cũng nên định nghĩa về hai chữ "tình yêu" (Liebe) và "tình thương" (Barmherzigkeit) nó khác nhau hay giống nhau ở điểm nào? Khi người ta nói đến tình yêu, tức giới hạn giữa con người và con người như nam và nữ yêu nhau hay giữa con người và động vật cũng như cảnh vật chung quanh mình. Tình yêu luôn có sự chấp ngã và hay bi lụy về đối tượng mình đang yêu, nhưng khi không được yêu và tự ngã của người nam hay người nữ bị tổn thương thì tình yêu ấy không còn là tình yêu nữa, mà đôi khi còn trở nên thù hận với nhau. Khi người nam yêu người nữ có nghĩa là người đàn ông ấy muốn chiếm hữu riêng người đàn bà kia về cho mình, còn khuynh hướng của người nữ là khuynh hướng nương tựa, nếu đối tượng là người nam mà giới nữ không còn nương tựa được nữa thì tình yêu ấy trở nên xa cách và nguội lạnh dần, không mặn nồng như thuở ban đầu nữa.
9/20/2015(View: 4942)
Lễ Hội Quan Âm 2015 tại Tu Viện Viên Đức
9/9/2015(View: 9956)
Như cố thi hào Nguyễn Du đã nói: “Đã mang lấy nghiệp vào thân, Đừng nên trách lẫn trời gần, trời xa”. Nghiệp như cái bóng theo hình, một ngày chưa chứng thánh quả A La Hán thì cho dù trên trời, dưới đất, trong hư không nó đều bám theo. Nghiệp quả thật ghê gớm. Mỗi người mỗi nghiệp khác nhau, muôn hình vạn trạng, có nặng có nhẹ mà chỉ chư Phật mới thấu rõ hết về chúng. Nếu quý vị muốn biết thì nên đọc qua Thủy Sám Pháp Văn hay Kinh Địa Tạng… thì cũng sẽ thấu hiểu được phần nào.
7/12/2015(View: 11434)
Quan Thế Âm Bồ Tát Tầm Thinh Cứu Khổ Phổ Môn Thị Hiện Đồ. Bản dịch của Viên Huệ Dương Chiêu Anh
4/3/2015(View: 16507)
Phổ Hiền thập đại nguyện hạnh là nội dung hạt nhân trong việc tin ngưỡng và tu trì của Bồ Tát Phổ Hiền, xuất phát từ Phẩm Phổ Hiền Bồ Tát Hạnh Nguyện trong Kinh Hoa Nghiêm. Phật Giáo Hán truyền coi Bồ Tát Phổ Hiền là biểu tượng cho đại hạnh thực tiễn, cùng với Bồ Tát Quán Âm (biểu tượng cho Từ Bi), Bồ Tát Văn Thù (biểu tượng cho trí tuệ), Bồ Tát Địa Tạng (biểu tượng cho thệ nguyện); cùng hình thành nên nội hàm tín ngưỡng và tinh thần tiêu biểu của bốn tâm hạnh Bi-Trí-Nguyện-Hạnh của Phật Giáo Đại Thừa.
1/21/2015(View: 8758)
Phía Tây của Long thành, phía Nam của Tản sơn, thẳng ra ngoài cõi Ai Lao, Xiêm La, có một nơi gọi là Hương Tích Sơn, nằm giữa Bắc kỳ, Nam hải, nơi ấy là động thiên bậc nhất vậy. Núi thì đặc thù, nước thì tú lệ, cảnh trần tịch tĩnh, nơi cầu tự cầu tài, chốn chữa bệnh trừ tai. Mỗi năm Xuân về, không dưới ba vạn người, có người ở gần về dự, có người ở xa ngàn muôn dặm cũng đến. Tiếng linh diệu lớn lao, rung động mắt tai người, rõ ràng là “thần quyền thời đại”, thật lạ thường thay. Ngoài núi non và con người, Hương sơn mà xa cách một ngày như ép buộc đi đến trần cương; ba mươi năm qua trọn chẳng đến một lần, nỗi buồn nào như đây; ngày nay năm mươi sáu tuổi vẫn còn viện cớ. Sức thuyền từ một phen đưa chuyển, kết quả có thể xuyên qua, đến nước lên non, niềm vui có thể nhận biết.