Vô Thường Là Lẽ Thật

30/03/202607:53(Xem: 337)
Vô Thường Là Lẽ Thật

Phat thich ca (2)


VÔ THƯỜNG LÀ MỘT LẼ THẬT
Bài viết của NS Tâm Vân
do Phật tử Diệu Danh diễn đọc




Buổi sáng yên tĩnh, khi tiếng chuông chùa vang lên trong không gian, ta chợt dừng lại một chút và nhận ra rằng có một bài pháp rất lớn mà ta thường bỏ quên. Bài pháp đó không nằm trong kinh sách hay nơi giảng đường, mà chính là cuộc đời mà ta đang sống mỗi ngày, là từng hơi thở đang diễn ra ngay trong hiện tại.

Đức Phật dạy rằng toàn bộ hành trình sinh tử của con người gắn liền với khổ đau. Không ai trong chúng ta có thể đứng ngoài quy luật đó. Dù cuộc sống có những niềm vui, nhưng niềm vui ấy không kéo dài; những nỗi buồn cũng vậy, đến rồi đi. Những người ta gặp trong đời, dù thân hay sơ, đều mang đến cho ta những bài học. Nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy tất cả đều là “Pháp” – là những điều giúp ta hiểu hơn về chính mình và về cuộc đời.

Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng nhận ra điều đó. Khi tâm còn rối loạn, ta chỉ thấy vui buồn, hơn thua, được mất. Chỉ khi tâm lắng lại, ta mới có thể nhận ra ý nghĩa sâu hơn phía sau mỗi trải nghiệm.

Có thể nói, cuộc đời chính là một bài pháp sống động nhất. Tu không phải là một điều gì tách rời cuộc sống, mà chính là cách ta sống mỗi ngày. Khi sống đúng, sống có chánh niệm, có hiểu biết, thì đó đã là tu. Và khi nhìn cuộc đời bằng con mắt tỉnh thức, ta sẽ thấy rằng cuộc đời chính là một đạo tràng rộng lớn, nơi mỗi hoàn cảnh đều có thể giúp ta trưởng thành.

Có những sự việc xảy ra trong đời khiến ta bừng tỉnh rất mạnh. Ví dụ như một người mẹ nhận tin con mình qua đời vì tai nạn. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như sụp đổ. Người mẹ không còn kiểm soát được cảm xúc của mình, không còn là chính mình nữa. Những biến cố như vậy cho thấy rõ ràng rằng cuộc sống này rất mong manh, không có gì chắc chắn.

Từ đó, ta cần nhìn lại mục đích sống của mình. Nhiều người dành cả đời để theo đuổi danh tiếng, địa vị, tài sản. Những điều đó không sai, nhưng nếu xem đó là mục tiêu chính thì chưa đủ. Điều quan trọng hơn là nội tâm của ta có trưởng thành hay không, có trở nên tốt đẹp hơn hay không. Khi đối diện với cái chết, điều còn lại không phải là những gì ta sở hữu bên ngoài, mà là những gì ta đã nuôi dưỡng trong tâm.

Trong thực tế, ai cũng cần một cuộc sống ổn định, đầy đủ về vật chất. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ tồn tại trong phạm vi của đời này. Dù ta có tích lũy bao nhiêu đi nữa, khi hơi thở dừng lại, ta không thể mang theo bất cứ điều gì. Điều còn lại chính là những giá trị tinh thần, những hành động thiện lành mà ta đã tạo ra.

Cuộc đời con người nhìn thì dài, nhưng thực ra chỉ kéo dài vài chục năm. Tuy vậy, nó không phải là vô nghĩa. Nếu ta biết sống đúng, biết tu dưỡng, thì cuộc đời đó có giá trị rất lớn. Ý nghĩa của cuộc sống không nằm ở việc đạt được bao nhiêu thành tựu bên ngoài, mà là ở việc ta có thể chuyển hóa tâm mình đến mức nào.

Ngay từ nhỏ, chúng ta đã được dạy những điều căn bản như không nói dối, không làm hại người khác, không ích kỷ. Nhưng trong đạo Phật, điều quan trọng không phải là sợ bị quả báo, mà là hiểu rõ nhân quả và chủ động sống đúng. Khi ta sống có đạo đức, có từ bi, thì tự nhiên ta sẽ tạo ra những kết quả tốt đẹp.

Khi những suy nghĩ ích kỷ giảm xuống, ta sẽ thấy khổ đau cũng giảm theo. Nhiều khi cuộc sống không thay đổi nhiều, nhưng cách ta nhìn và phản ứng thay đổi, thì cảm nhận của ta cũng khác đi. Từ đó, cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn, bớt căng thẳng và bớt những xung đột không cần thiết.

Một điểm quan trọng khác là ta cần hiểu rõ về vô thường. Vô thường không phải là một khái niệm xa vời, mà là điều đang diễn ra từng ngày. Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu ta còn thở, còn khỏe mạnh, còn nhìn thấy người thân, thì đó đã là một điều rất đáng quý. Nhưng vì quen thuộc, ta thường xem đó là chuyện đương nhiên.

Thực tế, không ai có thể chắc chắn rằng mình sẽ còn sống vào ngày mai. Mạng sống rất mong manh. Chỉ cần một sự cố nhỏ, một thay đổi bất ngờ, mọi thứ có thể chấm dứt. Nhìn như vậy không phải để bi quan, mà để ta sống có ý thức hơn.

Khi hiểu được vô thường, ta sẽ không trì hoãn những điều quan trọng. Ta sẽ biết trân trọng những người xung quanh hơn. Ta sẽ dễ dàng tha thứ hơn, vì biết rằng thời gian không chờ đợi. Ta cũng sẽ chú ý hơn đến việc tu tập, vì hiểu rằng cơ hội không phải lúc nào cũng có.

Trong các mối quan hệ, đặc biệt là với người thân, ta thường gặp nhiều khó khăn. Ta dễ giận người nhà hơn người ngoài, vì ta có kỳ vọng. Nhưng nếu nhìn theo nhân quả, ta sẽ thấy những mối quan hệ đó không phải ngẫu nhiên. Có thể đó là những duyên nghiệp từ trước, nay có cơ hội để giải quyết.

Nếu chỉ nhìn vào hành vi hiện tại, ta dễ sinh bực bội. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy mỗi người đều đang mang theo những nghiệp riêng. Khi hiểu như vậy, ta sẽ dễ khởi tâm thông cảm hơn.

Người thân không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui. Có khi họ chính là người khiến ta khó chịu nhất. Nhưng nếu biết nhìn lại, ta sẽ thấy chính những hoàn cảnh đó giúp ta học được sự nhẫn nhịn, sự bao dung và lòng từ bi. Nếu không có những thử thách đó, ta khó có cơ hội để rèn luyện.

Khổ đau trong cuộc sống cũng vậy. Khi gặp khó khăn, phản ứng tự nhiên của ta là muốn tránh né hoặc tìm cách giải quyết nhanh. Nhưng nếu dừng lại và quan sát, ta sẽ thấy mỗi khổ đau đều có nguyên nhân. Nếu không hiểu và không chuyển hóa, thì những vấn đề đó sẽ lặp lại.

Vì vậy, việc quán chiếu vô thường rất quan trọng. Không phải để sợ hãi, mà để tỉnh thức. Khi biết rằng mọi thứ đều thay đổi, ta sẽ bớt bám chấp. Khi bớt bám chấp, ta sẽ bớt khổ.

Đức Phật đã từ bỏ cuộc sống đầy đủ để đi tìm sự thật, bắt đầu từ việc nhìn thẳng vào sinh, già, bệnh, chết. Điều đó cho thấy vô thường là một sự thật mà không ai có thể tránh khỏi, dù là người bình thường hay người có địa vị cao.

Khi ta thực sự thấy rõ vô thường, cách sống của ta sẽ thay đổi. Ta sẽ sống cẩn trọng hơn, chân thành hơn và có trách nhiệm hơn với từng suy nghĩ, lời nói và hành động của mình.

Và khi tâm dần trở nên trong sáng, nhẹ nhàng, thì cuộc sống này, dù vẫn còn những biến động, cũng trở nên an ổn hơn rất nhiều.

Nam Mô A Di Đà Phật
Viết tại Tu Viện Quảng Đức 30/3/2026
Thích Nữ Tâm Vân


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2015(Xem: 24160)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 5433)
Có một thời dâu bể Nước mắt là huyết lệ Nụ cười chỉ tái tê Đời chìm vào cơn mê... Tôi muốn nói đến cái mốc thời gian cách đây 40 năm chính là tháng tư đen , nhưng lại là dấu ấn thắm màu máu đỏ đóng trên trang sử Việt Nam cũng là lằn ranh phân định hai đoạn đời trước, sau năm 75 của người dân miền Nam nói chung và đời nhà giáo của tôi nói riêng, thật hoàn toàn tương phản!
27/03/2015(Xem: 4881)
Cả thế giới đang nói về một ông già chín mươi mốt tuổi vừa nằm xuống. Nói với tất cả lòng kính phục và ngưỡng mộ: quốc phụ Lý Quang Diệu. Ông là người gốc Quảng đông, đã bốn đời trôi dạt đến hòn đảo bé nhỏ nằm giữa thủy đạo Ấn độ dương và Thái Bình Dương. Tổ phụ của ông, cũng như những người Quảng Đông ở Hội An, Ninh Hòa, Chợ Lớn, vì đất nước Trung Hoa loạn lạc đói nghèo phải bỏ xứ mà đi tìm đất sống. Ta có thể hình dung họ qua hình ảnh những người Tàu bán cóc ổi, mực khô lặng lẽ trước các cổng trường, những người ở dưới mức nghèo khó trong xã hội. Nghèo, nhưng họ là những người rất giàu nghị lực và ý chí. Đó cũng là cội nguồn làm nên ông, một con người có thể gọi là vĩ đại.
25/03/2015(Xem: 21958)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
20/03/2015(Xem: 6467)
Quyển sách thứ 64 nầy tôi bắt đầu viết vào ngày 6 tháng 6 năm 2014 nhằm ngày mồng chín tháng năm năm Giáp Ngọ tại thư phòng chùa Viên Giác Hannover, nhân mùa An Cư Kiết Hạ tại đây. Trong đầu đang dự định là mỗi năm sẽ viết một cuốn về nước Nhật, nước Đức, nước Úc, nước Mỹ v.v… để giới thiệu với quý độc giả xa gần, nhất là những vị nào chưa có cơ duyên đi và đến cũng như ở tại các nơi ấy nhiều năm tháng, thì đây là những quyển sách nhằm giới thiệu một khía cạnh nào đó dưới cái nhìn chủ quan của Tác giả, chưa hẳn đã đúng toàn diện. Tuy nhiên, muốn hoàn thành một việc lớn, không thể thiếu những ý niệm lúc ban đầu, dầu cho việc ấy có nhỏ nhiệm đến đâu đi chăng nữa, nhiều khi cũng là một vấn đề cần thiết.
11/03/2015(Xem: 23653)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.
24/02/2015(Xem: 4821)
Em có thói quen cứ những ngày cuối năm thường thích lật những chồng thư cũ của bạn bè ra đọc lại, thích tìm kiếm dư âm của những chân tình mà các bạn đã ưu ái dành cho em. Lá thư của Chị đã gây cho em nhiều bâng khuâng xúc động và ngậm ngùi vô cùng vì đó là những nét chữ kỷ niệm của Chị còn lưu lại trên cõi đời này! Đúng vậy, Chị đã ra đi, bỏ lại đằng sau tất cả những ưu tư phiền muộn của cuộc đời và em đang đọc những dòng chữ của Chị đây.
12/02/2015(Xem: 23763)
Mơ màng cát bụi từ thuở nào mới mở mắt chào đời bên ghềnh biển Quy Nhơn rờn mộng ấy, thầy Đức Thắng sinh năm 1947, suốt một thời tuổi trẻ hay chạy rong chơi qua cánh đồng lúa xanh Phổ Đồng, bồng tênh mấy nẻo đường quê hương Phước Thắng ngan ngát cỏ hoa và thả diều tung bay trên bầu trời Tuy Phước lồng lộng bát ngát đầy trời trăng sao in bóng mộng sông hồ. Rồi lớn lên, thường trầm tư về lẽ đời vô thường sống chết, nên từ giã quê nhà, thao thức vào Nha Trang đi xuất gia theo truyền thống Thiền tông Phật giáo đại thừa. Sau đó vài năm chuyển vào Sài Gòn, tiếp tục con đường học vấn, tốt nghiệp Cao học Triết Đông phương và Phật khoa Đại học Vạn Hạnh trước năm 1975.
05/02/2015(Xem: 22437)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
04/02/2015(Xem: 56201)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.