Vô Thường Là Lẽ Thật

30/03/202607:53(Xem: 465)
Vô Thường Là Lẽ Thật

Phat thich ca (2)


VÔ THƯỜNG LÀ MỘT LẼ THẬT
Bài viết của NS Tâm Vân
do Phật tử Diệu Danh diễn đọc




Buổi sáng yên tĩnh, khi tiếng chuông chùa vang lên trong không gian, ta chợt dừng lại một chút và nhận ra rằng có một bài pháp rất lớn mà ta thường bỏ quên. Bài pháp đó không nằm trong kinh sách hay nơi giảng đường, mà chính là cuộc đời mà ta đang sống mỗi ngày, là từng hơi thở đang diễn ra ngay trong hiện tại.

Đức Phật dạy rằng toàn bộ hành trình sinh tử của con người gắn liền với khổ đau. Không ai trong chúng ta có thể đứng ngoài quy luật đó. Dù cuộc sống có những niềm vui, nhưng niềm vui ấy không kéo dài; những nỗi buồn cũng vậy, đến rồi đi. Những người ta gặp trong đời, dù thân hay sơ, đều mang đến cho ta những bài học. Nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy tất cả đều là “Pháp” – là những điều giúp ta hiểu hơn về chính mình và về cuộc đời.

Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng nhận ra điều đó. Khi tâm còn rối loạn, ta chỉ thấy vui buồn, hơn thua, được mất. Chỉ khi tâm lắng lại, ta mới có thể nhận ra ý nghĩa sâu hơn phía sau mỗi trải nghiệm.

Có thể nói, cuộc đời chính là một bài pháp sống động nhất. Tu không phải là một điều gì tách rời cuộc sống, mà chính là cách ta sống mỗi ngày. Khi sống đúng, sống có chánh niệm, có hiểu biết, thì đó đã là tu. Và khi nhìn cuộc đời bằng con mắt tỉnh thức, ta sẽ thấy rằng cuộc đời chính là một đạo tràng rộng lớn, nơi mỗi hoàn cảnh đều có thể giúp ta trưởng thành.

Có những sự việc xảy ra trong đời khiến ta bừng tỉnh rất mạnh. Ví dụ như một người mẹ nhận tin con mình qua đời vì tai nạn. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như sụp đổ. Người mẹ không còn kiểm soát được cảm xúc của mình, không còn là chính mình nữa. Những biến cố như vậy cho thấy rõ ràng rằng cuộc sống này rất mong manh, không có gì chắc chắn.

Từ đó, ta cần nhìn lại mục đích sống của mình. Nhiều người dành cả đời để theo đuổi danh tiếng, địa vị, tài sản. Những điều đó không sai, nhưng nếu xem đó là mục tiêu chính thì chưa đủ. Điều quan trọng hơn là nội tâm của ta có trưởng thành hay không, có trở nên tốt đẹp hơn hay không. Khi đối diện với cái chết, điều còn lại không phải là những gì ta sở hữu bên ngoài, mà là những gì ta đã nuôi dưỡng trong tâm.

Trong thực tế, ai cũng cần một cuộc sống ổn định, đầy đủ về vật chất. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ tồn tại trong phạm vi của đời này. Dù ta có tích lũy bao nhiêu đi nữa, khi hơi thở dừng lại, ta không thể mang theo bất cứ điều gì. Điều còn lại chính là những giá trị tinh thần, những hành động thiện lành mà ta đã tạo ra.

Cuộc đời con người nhìn thì dài, nhưng thực ra chỉ kéo dài vài chục năm. Tuy vậy, nó không phải là vô nghĩa. Nếu ta biết sống đúng, biết tu dưỡng, thì cuộc đời đó có giá trị rất lớn. Ý nghĩa của cuộc sống không nằm ở việc đạt được bao nhiêu thành tựu bên ngoài, mà là ở việc ta có thể chuyển hóa tâm mình đến mức nào.

Ngay từ nhỏ, chúng ta đã được dạy những điều căn bản như không nói dối, không làm hại người khác, không ích kỷ. Nhưng trong đạo Phật, điều quan trọng không phải là sợ bị quả báo, mà là hiểu rõ nhân quả và chủ động sống đúng. Khi ta sống có đạo đức, có từ bi, thì tự nhiên ta sẽ tạo ra những kết quả tốt đẹp.

Khi những suy nghĩ ích kỷ giảm xuống, ta sẽ thấy khổ đau cũng giảm theo. Nhiều khi cuộc sống không thay đổi nhiều, nhưng cách ta nhìn và phản ứng thay đổi, thì cảm nhận của ta cũng khác đi. Từ đó, cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn, bớt căng thẳng và bớt những xung đột không cần thiết.

Một điểm quan trọng khác là ta cần hiểu rõ về vô thường. Vô thường không phải là một khái niệm xa vời, mà là điều đang diễn ra từng ngày. Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu ta còn thở, còn khỏe mạnh, còn nhìn thấy người thân, thì đó đã là một điều rất đáng quý. Nhưng vì quen thuộc, ta thường xem đó là chuyện đương nhiên.

Thực tế, không ai có thể chắc chắn rằng mình sẽ còn sống vào ngày mai. Mạng sống rất mong manh. Chỉ cần một sự cố nhỏ, một thay đổi bất ngờ, mọi thứ có thể chấm dứt. Nhìn như vậy không phải để bi quan, mà để ta sống có ý thức hơn.

Khi hiểu được vô thường, ta sẽ không trì hoãn những điều quan trọng. Ta sẽ biết trân trọng những người xung quanh hơn. Ta sẽ dễ dàng tha thứ hơn, vì biết rằng thời gian không chờ đợi. Ta cũng sẽ chú ý hơn đến việc tu tập, vì hiểu rằng cơ hội không phải lúc nào cũng có.

Trong các mối quan hệ, đặc biệt là với người thân, ta thường gặp nhiều khó khăn. Ta dễ giận người nhà hơn người ngoài, vì ta có kỳ vọng. Nhưng nếu nhìn theo nhân quả, ta sẽ thấy những mối quan hệ đó không phải ngẫu nhiên. Có thể đó là những duyên nghiệp từ trước, nay có cơ hội để giải quyết.

Nếu chỉ nhìn vào hành vi hiện tại, ta dễ sinh bực bội. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy mỗi người đều đang mang theo những nghiệp riêng. Khi hiểu như vậy, ta sẽ dễ khởi tâm thông cảm hơn.

Người thân không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui. Có khi họ chính là người khiến ta khó chịu nhất. Nhưng nếu biết nhìn lại, ta sẽ thấy chính những hoàn cảnh đó giúp ta học được sự nhẫn nhịn, sự bao dung và lòng từ bi. Nếu không có những thử thách đó, ta khó có cơ hội để rèn luyện.

Khổ đau trong cuộc sống cũng vậy. Khi gặp khó khăn, phản ứng tự nhiên của ta là muốn tránh né hoặc tìm cách giải quyết nhanh. Nhưng nếu dừng lại và quan sát, ta sẽ thấy mỗi khổ đau đều có nguyên nhân. Nếu không hiểu và không chuyển hóa, thì những vấn đề đó sẽ lặp lại.

Vì vậy, việc quán chiếu vô thường rất quan trọng. Không phải để sợ hãi, mà để tỉnh thức. Khi biết rằng mọi thứ đều thay đổi, ta sẽ bớt bám chấp. Khi bớt bám chấp, ta sẽ bớt khổ.

Đức Phật đã từ bỏ cuộc sống đầy đủ để đi tìm sự thật, bắt đầu từ việc nhìn thẳng vào sinh, già, bệnh, chết. Điều đó cho thấy vô thường là một sự thật mà không ai có thể tránh khỏi, dù là người bình thường hay người có địa vị cao.

Khi ta thực sự thấy rõ vô thường, cách sống của ta sẽ thay đổi. Ta sẽ sống cẩn trọng hơn, chân thành hơn và có trách nhiệm hơn với từng suy nghĩ, lời nói và hành động của mình.

Và khi tâm dần trở nên trong sáng, nhẹ nhàng, thì cuộc sống này, dù vẫn còn những biến động, cũng trở nên an ổn hơn rất nhiều.

Nam Mô A Di Đà Phật
Viết tại Tu Viện Quảng Đức 30/3/2026
Thích Nữ Tâm Vân


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2020(Xem: 24441)
“Cư Trần Lạc Đạo” của Trần Nhân Tông nhiều vị đã luận bàn, nhân có một chút duyên ý, chúng tôi xin ”lạm bàn” thêm một vài ý-… Nội dung Cư Trần Lạc Đạo “Cư trần lạc đạo thả tùy duyên. Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên. Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch; Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền.” TRẦN NHÂN TÔNG
27/03/2020(Xem: 23174)
Thơ Bùi Giáng - Hồng Vân diễn ngâm
25/03/2020(Xem: 5607)
Người ta nói, đại dịch đã đến rồi. Các công sở sẽ đóng cửa. Các con đường sẽ đóng bớt lại. Nhà hàng, rạp hát, những nơi vui chơi giải trí... tất cả đều phải đóng. Mỗi người hãy tự cách ly, đừng lang thang bên ngoài nữa. Một sẽ hại tất cả, và tất cả chung quanh cũng sẽ hại cho một. Mỗi cá nhân đều có liên hệ hỗ tương với gia đình và xã hội; tuy ly cách nhưng thực ra không ai tách rời khỏi thế giới. Mỗi người hãy tự ý thức vai trò và trách nhiệm của mình trong cuộc đời. Đừng ích kỷ, tham lam, chỉ biết có mình và người thân của mình. Tánh xấu của cá nhân luôn ảnh hưởng đến người khác, vật khác; trong trường hợp của đại dịch là vô tình/gián tiếp giết hại đồng loại, phá hoại môi trường. Hãy ngừng lại cái tâm bé xíu nhỏ mọn; và hãy mở lòng ra, biết yêu thương mình, yêu thương người, yêu thương vật. Tự phòng vệ cũng chính là bảo vệ cho người khác. Ý tưởng này hẳn đã nghe quen trong Phật giáo: một là tất cả, tất cả là một (1). Vậy thì, hãy dừng lại, dừng lại. Trở về với gia đình, trở về với tự
13/03/2020(Xem: 34079)
Nạn dịch Covid-19 là một cuộc khủng hoảng sức khỏe trong cuộc sống của chúng ta và cộng đồng thế giới hiện nay, vì sức khỏe quý báu của số đông và của tập thể, ban tổ chức quyết định hủy bỏ buổi sinh hoạt Có Mặt Cho Nhau 7 tại Orlando, FL và dời ngày sinh hoạt Có Mặt Cho Nhau 8 tại Nam California. Có Mặt Cho Nhau 8 được dời đến ngày thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020 tại phòng hội Viện Việt Học như Thư Mời dưới đây. Chương trình giống nhau, chỉ có khác ngày mà thôi.
15/02/2020(Xem: 13026)
Sau 4 ngày tham dự đại lễ tại chùa Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc, chúng tôi được Thầy Thông Triển đưa ra nhà ga bằng xe ca của chùa để trở về lại trú xứ của mình. Trên xe có một nữ Phật tử chùa Trúc Lâm ở Paris, Pháp Quốc tâm sự. „Bác ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến thăm chùa Viên Giác. Cháu đọc báo thấy có tin về 4 ngày lễ hội 40 năm từ 27 đến 30 tháng 6.2019 về thành lập chùa Viên Giác, thành lập Hội Phật Tử Việt Nam TNCS, thành lập Chi Bộ Chi Bộ Phật Giáo VNTN tại Đức và 40 năm kỷ niệm báo Viên Giác. Ngoài ra còn 3 lễ khác là Khánh thọ 70 tuổi của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác, Đại Giới Đàn Pháp Chuyên và lễ tấn phong lên các hàng giáo phẩm Hòa Thượng, Thượng Tọa, Ni Sư.
13/02/2020(Xem: 6113)
Bạn biết không? Một ngày mới của buổi chiều xuân đẹp trời, nhưng ở đây tối hôm qua cơn gió của những ngày đông vẫn luôn hoành hành làm cho cây cối và mọi thứ rơi rụng tả tơi … Nhưng cơn gió không cuốn đi trong lòng mọi người không khí xuân ngày Tết và nụ cười hiền của những người mang dòng máu con dân Việt ... Dư âm của những nụ cười hạnh phúc vẫn tồn tại quanh tôi. Thế rồi cũng có những tâm hồn khổ đau và những giọt nước mắt đã và đang rơi. Cách đây một ngày tại một nghĩa trang đẹp nhất Trung Tâm Las Vegas. Khi ấy, tôi đã chứng kiến cảnh người cha đau đớn xót xa khi phải nói lời từ biệt với người con gái duy nhất của ông, với cái tuổi 40 vừa qua đời và để lại cho Ông một đứa cháu trai 4 tuổi…
10/02/2020(Xem: 5851)
Có những mùa khô nắng đổ trên thịt da bỏng rát. Đất nứt từng rãnh, chia thành những ô vuông bé nhỏ. Mỗi ô vuông nứt ra một mệnh đời. Mỗi mệnh đời rơi mãi vào trong những cơn mê sảng với cổ họng khô rang khát nước, loắn quắn tìm về suối nguồn tận non cao. Đuôi mắt chân chim dõi theo dấu chân chim trên bầu trời không mây trong vắt. Không có gió nhẹ. Không cả dấu vết ngoằn ngoèo của các loài bọ sát. Nắng quái chiều hôm ngưng đọng mênh mông bãi vàng. Xương rồng xanh, xương thú trắng, lác đác nhô lên giữa trùng trùng đồi cát. Chết đi sống lại bao lần trong cuộc mộng phù hư mà vẫn cứ hăm hở đi tìm, đi tìm...
08/02/2020(Xem: 7075)
Phần này bàn về một số cách dùng liên hệ đến thời tiết như gió nồm, gió nam, gió bắc/gió bớc. Đây là những yếu tố ảnh hưởng quan trọng đến đời sống xã hội/văn hóa dân Việt cũng như để lại dấu ấn trong lịch sử hình thành tiếng Việt hiện đại. Các tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn
05/02/2020(Xem: 8630)
Mới mùng 1... 2... 3 tết… Thoáng cái đã là mùng 10 tháng giêng… Trong mỗi khoảnh khắc cứ vùn vụt trôi qua... Trôi nhanh cho từng kiếp con người… Sự thật cảm nhận niềm vui thì ít, ngậm ngùi thì nhiều… Năm nay tết Canh Tý đến với tất cả chúng ta, người dân việt nam phập phồng, lo sợ đại nạn dịch cúm xảy ra toàn cầu. Nụ cười dường như tắt hẳn trong mỗi khi chúng ta gặp nhau bởi ai cũng đeo khẩu trang phòng chống đại dịch… Còn lại đôi mắt thì cũng toát lên vô vàn sợ sệt mỗi khi tiếp xúc với đám đông người lạ…
02/02/2020(Xem: 22351)
Báo Chánh Báo số 97 (12/2019)