Một giây phút thôi !

01/11/202511:56(Xem: 1479)
Một giây phút thôi !


anh trang dep-1





MỘT GIÂY PHÚT THÔI !


Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu,   không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn”
Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử :
“Trăng năm sóng soải trên cành liễu,
  Đợi gió đông về để lả lơi
  ...
 Vô tình để gió hôn lên má
 Bẽn lẽn làm sao lúc nửa lúc nửa đêm
 Em sợ lang quân em biết được
 Nghi ngờ tới cái tiết trinh em”
Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi?  Bao giờ, mình  gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em ?
                                *
Tông màu đen đẹp quá
Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn dôi khuôn mặt khả  ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm mở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi... mẫi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này !  Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em, Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má  em khi chúng ta xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! đôi bàn tay trắng nuột nà của em anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em...Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng :
“Ta đặt em lên ngai thờ nữ sắc,
 Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
  ......
 Ôi quyến rũ cả hồn em băng tuyết
 Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân...
                             (Thơ Đinh Hùng)
                                  *
Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc cùng những văn, nhạc và những giọng ca xa xưa ngân nga hát lên lẫn  những giòng thơ  tiền chiến đến hôm nay đã đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền  Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau... Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó xâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người  cũng chung lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyển là sao nhỉ !
                                               *
Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé.
Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa..., Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường , bóng mát  buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hững xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đổ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài nhạc nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”.
                                                     *
Người yêu của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình ngưới con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.
Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau.
                                                 *
“Anh biết em đi chẳng trở về,
 Dặm ngàn liễu rũ với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa.
Anh biết em đi chăng trở về”
 (nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ)
                                                *      
“2 năm tình lận đận
2 đứa cùng xanh xao
Mùa đông 2 đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau”.
Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ?
                                                 *
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ :
“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai”
Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nũa cho thêm đắng lòng.
Mai kia em có đi lấy chồng hay đã có chồng rồi, anh cũng thấy buồn lắm trong lòng !
                                                   *
Em ơi. Em là đóa hoa hồng nở thắm buổi ban mai, anh là cánh bướm vàng kia lờ lững vỗ cánh vây quanh, chưa một lần đáp xuống đậu bên em để hút mật ngọt, dâng cho đời, dâng cho cha mẹ anh, cho cha me em cùng toàn thể toàn dân Việt Nam thân yêu chúng ta trong và ngoài nước cùug chung hưởng một nhà và cho cả đất nước người xa lạ Úc châu bao la Tình Người dã cưu mang và nuôi nấng anh cho đến hôm nay.
Kìa, mái tóc buông lơi của em không dệt được thành võng, đong đưa anh vào một giấc ngủ bên nhau và  nước mắt em không nhỏ  thành từng dòng nồng ấm ướt đẵm trên vai áo anh, mãi mãi xa cánh mà không được gần mhau !
Ngày tháng còn lại đây dài lắm với anh.!
                                    *
- “Làm sao em biết bia đá không đau” !
    (Nhạc Trịnh Công Sơn : Diễm xưa)


Úc châu đầu ngày mùa xuân năm Ất Tỵ 2025.
MÙA XUÂN NHƯ Ý
(Viết để riêng tặng một người : Em)
                                      *
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/2014(Xem: 5864)
Vẫn biết rằng ai sinh ra cũng có một quê hương để yêu dấu, để gắn bó, để tưởng nhớ khi chia xa. Tuy nhiên tôi luôn luôn có cảm nghĩ là người Huế sống và bộc lộ tình quê hương mãnh liệt hơn bất cứ người dân vùng nào khác chăng?
03/11/2014(Xem: 69571)
Theo truyền thống Tăng Già, hằng năm chư Tăng Ni đều tụ về nhóm họp một nơi kiết giới an cư, hầu thúc liễm thân tâm, trau dồi Giới, Định, Tuệ là ba môn vô lậu học, tăng trưởng đạo lực sau những tháng ngày bận rộn hoằng pháp lợi sanh. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Úc Đại Lợi –Tân Tây Lan được thành lập năm 1999, mỗi năm đều qui tụ tại một trú xứ được chọn trước để an cư tu tập trong mười ngày. Năm nay Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức chúng con được Hội Đồng Điều Hành và Tổng Vụ Tăng Sự giao phó trách nhiệm tổ chức Mùa An Cư lần thứ 15 của Giáo Hội. Đạo Tràng chúng con đã thỉnh ý Chư Tôn Giáo Phẩm trong Giáo Hội và quý Ngài đã đồng thuận tổ chức kỳ An Cư Kiết Đông năm nay tại Tu Viện Quảng Đức theo ngày giờ như sau:
02/11/2014(Xem: 5064)
Thời gian trôi xa nay đã hơn 7 mùa trăng thu lồng lộng duới bao lớp huyền suơng nơi xứ nguời (từ năm 2006-2014) Tuy nhiên, nhìn lại chỉ còn là một thoáng như bóng mây qua cửa, như dòng nuớc có khi thanh thản, có lúc nặng nề vẩn đục lặng lẽ trôi và trôi xa.
01/11/2014(Xem: 29768)
Qua sự nghiệp trước tác và dịch thuật của Hòa Thượng thì phần thơ chiếm một tỷ lệ quá ít đối với các phần dịch thuật và sáng tác khác nhất là về Luật và, còn ít hơn nữa đối với cả một đời Ngài đã bỏ ra phục vụ đạo pháp và dân tộc, qua nhiều chức năng nhiệm vụ khác nhau nhất là giáo dục và văn hóa là chính của Ngài. Tuy chúng nói lên rất ít ỏi, nhưng không vì thế mà chúng không mang lại cho chúng ta một cái nhìn chính xác và rõ ràng hơn về cuộc đời của Ngài và, cũng từ đây chúng ta mới thấy rõ được chân dung của một bậc Thầy vĩ đại qua chí nguyện kiên cường của Ngài trong việc “Thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh.”
30/10/2014(Xem: 5116)
Suốt bao năm dài lưu vong nơi xứ người, tôi đã trăn trở, khắc khoải nhớ thương Huế - nơi tôi đã sống những ngày bình yên và thanh thản với tất cả tấm lòng ngây thơ của người con gái mới lớn. Hình ảnh Huế đẹp và thơ đã hiện về thường xuyên như một nhắc nhở trong tâm tưởng, trí nhớ, giấc ngủ và cơn mơ của đời tôi ! Huế mãi mãi vẫn là một vùng thánh địa thiêng liêng, bất khả xâm phạm trong góc sâu thăm thẳm của trái tim tôi. Kỷ niệm về tuổi trẻ vô tư, người tình đầu đời, bạn bè thân ái, những chốn hẹn hò rong chơi, ngôi nhà cũ, mái trường hồng vôi tím, những con đường đầy bóng mát từng chứng kiến cảnh gặp gỡ đầy yêu thương.
27/10/2014(Xem: 25573)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
09/10/2014(Xem: 21793)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
06/10/2014(Xem: 21013)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
01/10/2014(Xem: 11184)
Nói đến mùa thu, người ta nghĩ ngay đến lá vàng. Trên cây là những tán lá vàng rợp. Dưới đất là những thảm lá vàng, trải lấp cả lối đi. Trời dìu dịu, không có nắng chói chang. Gió se lạnh, lùa qua hàng cây bên đường. Tâm và cảnh dường như có sự giao cảm tương ứng nào đó, gợi lên một nỗi buồn man man, vời vợi. Đẹp, mùa thu thật đẹp. Phân tích chi ly thì cũng khó mà nói được vẻ đẹp của mùa thu nằm ở đâu. Không lẽ chỉ vì lá vàng, lá cam, lá đỏ? Thế thì ở đô thị nhà cửa san sát, xe cộ nườm nượp, lề đường thiếu bóng cây, thì có lá vàng đâu mà mơ mộng, hân thưởng?
25/09/2014(Xem: 9567)
Nói đến mùa thu, người ta nghĩ ngay đến lá vàng. Trên cây là những tán lá vàng rợp. Dưới đất là những thảm lá vàng, trải lấp cả lối đi. Trời dìu dịu, không có nắng chói chang. Gió se lạnh, lùa qua hàng cây bên đường. Tâm và cảnh dường như có sự giao cảm tương ứng nào đó, gợi lên một nỗi buồn man man, vời vợi. Đẹp, mùa thu thật đẹp. Phân tích chi ly thì cũng khó mà nói được vẻ đẹp của mùa thu nằm ở đâu. Không lẽ chỉ vì lá vàng, lá cam, lá đỏ? Thế thì ở đô thị nhà cửa san sát, xe cộ nườm nượp, lề đường thiếu bóng cây, thì có lá vàng đâu mà mơ mộng, hân thưởng?