Một giây phút thôi !

01/11/202511:56(Xem: 1485)
Một giây phút thôi !


anh trang dep-1





MỘT GIÂY PHÚT THÔI !


Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu,   không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn”
Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử :
“Trăng năm sóng soải trên cành liễu,
  Đợi gió đông về để lả lơi
  ...
 Vô tình để gió hôn lên má
 Bẽn lẽn làm sao lúc nửa lúc nửa đêm
 Em sợ lang quân em biết được
 Nghi ngờ tới cái tiết trinh em”
Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi?  Bao giờ, mình  gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em ?
                                *
Tông màu đen đẹp quá
Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn dôi khuôn mặt khả  ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm mở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi... mẫi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này !  Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em, Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má  em khi chúng ta xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! đôi bàn tay trắng nuột nà của em anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em...Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng :
“Ta đặt em lên ngai thờ nữ sắc,
 Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
  ......
 Ôi quyến rũ cả hồn em băng tuyết
 Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân...
                             (Thơ Đinh Hùng)
                                  *
Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc cùng những văn, nhạc và những giọng ca xa xưa ngân nga hát lên lẫn  những giòng thơ  tiền chiến đến hôm nay đã đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền  Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau... Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó xâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người  cũng chung lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyển là sao nhỉ !
                                               *
Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé.
Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa..., Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường , bóng mát  buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hững xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đổ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài nhạc nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”.
                                                     *
Người yêu của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình ngưới con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.
Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau.
                                                 *
“Anh biết em đi chẳng trở về,
 Dặm ngàn liễu rũ với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa.
Anh biết em đi chăng trở về”
 (nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ)
                                                *      
“2 năm tình lận đận
2 đứa cùng xanh xao
Mùa đông 2 đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau”.
Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ?
                                                 *
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ :
“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai”
Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nũa cho thêm đắng lòng.
Mai kia em có đi lấy chồng hay đã có chồng rồi, anh cũng thấy buồn lắm trong lòng !
                                                   *
Em ơi. Em là đóa hoa hồng nở thắm buổi ban mai, anh là cánh bướm vàng kia lờ lững vỗ cánh vây quanh, chưa một lần đáp xuống đậu bên em để hút mật ngọt, dâng cho đời, dâng cho cha mẹ anh, cho cha me em cùng toàn thể toàn dân Việt Nam thân yêu chúng ta trong và ngoài nước cùug chung hưởng một nhà và cho cả đất nước người xa lạ Úc châu bao la Tình Người dã cưu mang và nuôi nấng anh cho đến hôm nay.
Kìa, mái tóc buông lơi của em không dệt được thành võng, đong đưa anh vào một giấc ngủ bên nhau và  nước mắt em không nhỏ  thành từng dòng nồng ấm ướt đẵm trên vai áo anh, mãi mãi xa cánh mà không được gần mhau !
Ngày tháng còn lại đây dài lắm với anh.!
                                    *
- “Làm sao em biết bia đá không đau” !
    (Nhạc Trịnh Công Sơn : Diễm xưa)


Úc châu đầu ngày mùa xuân năm Ất Tỵ 2025.
MÙA XUÂN NHƯ Ý
(Viết để riêng tặng một người : Em)
                                      *
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/01/2015(Xem: 6011)
Người ta thường nói đời nhà giáo " Cho rất nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu. " Tôi thì trái lại, tôi cho rằng: " Nhà giáo chúng tôi cho chẳng bao nhiêu mà nhận rất nhiều. " Gần suốt cả cuộc đời, tôi có cho ai bao nhiêu đâu vậy mà đi đến nơi nào, tôi cũng đã được rất nhiều học trò lúc nào cũng dang rộng vòng tay nồng ấm tiếp đón cô giáo cũ của mình.
03/12/2014(Xem: 5182)
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng! Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!
25/11/2014(Xem: 5851)
Có một “truyện cổ Khờ-me”, như sau:“- Ngày xửa, ngày xưa có ông vua, một đấng minh quân, cùng với mấy vị quan trọng thần rong thuyền ngoạn du sông nước. Trời nắng như đổ lửa, dòng nước ngược chảy xiết nên những người phu chèo đầm đìa mồ hôi, mặt mũi đỏ au, ráng tận sức lực để chèo đẩy con thuyền đi.
25/11/2014(Xem: 6076)
Tôi không nhớ đã đọc ở đâu câu nói này: Nếu không có gì quý giá để lại cho đời, thì ít nhất cũng đừng để lại một điều gì tệ hại. Khoảng trống đó cũng có thể gọi là một thứ di sản không tệ. Tôi nhớ đến câu nói đó, chỉ vì chiều nay đọc thấy trên Internet một tin nhỏ mà thú vị: Các nhà khoa học Anh quốc vừa phát minh một kiểu lò hỏa táng, được đặt tên Resomator, không khói, không tạo ra bất cứ khí độc nào có hại cho môi trường thiên nhiên và sức khỏe con người.
23/11/2014(Xem: 13515)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 6056)
Mùa thu dường như chưa qua mà gió đông đã về tới. Mặt trời mọc sớm nhưng ánh nắng vẫn không xuyên qua nổi những tầng mây xám trên cao và sương mù nặng trĩu trên những con đường nườm nượp xe cộ của thành phố. Thời tiết bắt đầu lạnh, hơn cả tuần nay. Người không nhà đứng co ro nơi hiên của một ngân hàng ở góc đường, chờ đợi kẻ từ tâm.
20/11/2014(Xem: 13186)
Tôi đã lớn lên cùng với những dòng Bát Nhã Tâm Kinh. Những lời sắc bất dị không đã nghe âm vang như tiếng mõ ban mai, như tiếng tim đập của những ngày vui và của những đêm buồn, như tiếng mưa rơi mái hiên trong những buổi chiều ngồi đọc thơ Nguyễn Du.
20/11/2014(Xem: 17145)
Vị trí địa lí và các sinh hoạt văn hóa kinh tế giữa Trung Quốc (TQ) và Việt Nam (VN) đã để lại nhiều dấu ấn trong ngôn ngữ theo dòng thời gian, nhất là khi Phật giáo (PG) du nhập vào Đông Nam Á và TQ. Phần này chú trọng vào các cách đọc (âm Hán Việt) của chữ 梵 phạn hay phạm trong các tài liệu cổ TQ và các dữ kiện tương ứng trong tiếng Việt. Các tài liệu viết tắt là TVGT (Thuyết Văn Giải Tự - khoảng 100 SCN), NT (Ngọc Thiên/543), ĐV (Đường Vận/751), NKVT (Ngũ Kinh Văn Tự/776), LKTG (Long Kham Thủ Giám/997), QV (Quảng Vận/1008), Tập Vận (TV/1037/1067), CV (Chính Vận/1375), TVi (Tự Vị/1615), VB (Vận Bổ/1100/1154), VH (Vận Hội/1297), LT (Loại Thiên/1039/1066), CTT (Chính Tự Thông/1670), Tự Vị Bổ (TViB/1666), KH (Khang Hi/1716), HNĐTĐ (Hán Ngữ Đại Tự Điển/1986), Thiết Vận (ThV/601), Vận Kinh (VK/1161), VBL (Dictionarium Annamiticum-Lusitanum-Latinum,
19/11/2014(Xem: 7592)
Có người không hiểu Phật, than Phật giáo tiêu cực, nói toàn chuyện không vui. Từ đó Tăng ni chỉ được nhớ tới trong những ngày buồn như đám tang, cúng thất, cầu an cho người sắp đi. Rồi thì người ta còn đi xa hơn, xuống thấp hơn một tí, là khi nói đến Tăng ni là họ tưởng ngay đến những người mất sạch, một cọng tóc cũng không có. Thậm chí họ cho mình cái quyền châm chọc khiếm nhã khi nhìn thấy Tăng ni đâu đó. Một chuyện mà có uống mật gấu họ cũng không dám làm đối với những người thế tục cạo trọc.
17/11/2014(Xem: 25036)
Trên chuyến bay từ Paris đến Reykjavik, thủ đô Iceland, tôi không khỏi mỉm cười khi thấy trên màn hình giới thiệu du lịch có những từ “mindfulness” (chánh niệm), “meditation” (thiền), “here and now” (bây giờ và ở đây). Hôm trước cũng nghe một thiền sinh ở Làng Mai (LM) chia sẻ rằng cô thích thú khi nghe một nữ tiếp viên hàng không nói với khách: “Please have mindfulness to bring your luggage down…” (xin chánh niệm khi đưa hành lý xuống…). Thiền tập đã đi vào đời sống người châu Âu đến vậy, có phần ảnh hưởng khá lớn của LM.