Tối Thiểu của Lòng Tri Ân

24/08/202517:35(Xem: 2853)
Tối Thiểu của Lòng Tri Ân

hoa sen-qd

TỐI THIỂU
CỦA LÒNG TRI ÂN

Bút ký văn hóa của Hương Trí




Giới thiệu:
Có những ân tình không thể trả bằng tiền bạc, mà chỉ có thể đáp lại bằng sự chân thành, thân thiện và tự nhiên. Câu chuyện nhỏ dưới đây kể về một kỷ niệm với một nhà nghiên cứu trẻ, để lại cho người viết bài học sâu sắc: tri ân không nhất thiết phải là món quà lớn lao, mà có khi chỉ là một cử chỉ giản dị
, như nhặt lấy “vỏ và hạt hoa quả”, nhưng chứa đựng cả tấm lòng tri âm.

Cuộc đời có những món nợ không thể trả bằng tiền tài vật chất, vì nó không thuộc về “cân đo, đong, đếm”. Đó là món nợ ân tình.

Cậu ấy nhớ mãi lần mang bản thảo khá dày đến gặp Đại đức Thích Hải Hạnh- một học giả Hán Nôm, hiện là nghiên cứu sinh tiến sĩ chuyên ngành Hán Nôm và Hán cổ. Trong căn phòng làm việc nhỏ, Thầy tiếp cậu bằng sự niềm nở, chân tình-điều hiếm thấy nơi một học giả trẻ. Từ hôm ấy, Thầy miệt mài gọt giũa từng câu từng chữ, sắp xếp lại và đặt tên cho từng chương tiết, biến bản thảo vụng về thành một tập sách chuẩn chỉnh, hài hòa-như khối đá thô được gọt giũa trở nên bóng láng-cả về nội dung lẫn hình thức.

Một thời gian ngắn sau, cậu nghĩ đến việc phải đền đáp công đức phí, một khoản xứng đáng cho công sức và trí tuệ ấy. Nhưng Thầy chỉ lắc đầu, mỉm cười: “Chính tôi cũng học được nhiều điều từ bản thảo này, thế là đủ rồi.”

Cậu kiên trì nhiều lần, từ phong bì trang trọng đến lời đề nghị cùng gánh chi phí in ấn sách Thầy, thậm chí còn khẩn khoản xin Thầy nhận để chuyển cho các quỹ từ thiện. Nhưng tất cả đều bị từ chối. Cuối cùng, chỉ có một gói quà nhỏ- ít rong biển đã chế biến sẵn-là Thầy hoan hỷ nhận lấy, như để không phụ tấm lòng thành. Điều khiến cậu kính nể là Thầy không từ chối phong bì bằng sự cứng rắn, lạnh lùng, hay bằng ngôn ngữ cơ thể quyết liệt; mà bằng một nụ cười hiền hòa, vài lời nói điềm đạm, chân tình. Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến cậu lặng lẽ gập tay, không còn lời nài nỉ.

Hôm cuối cùng, khi chuẩn bị ra về, ánh mắt cậu chợt dừng lại ở một mảnh vỏ trái cây nằm khiêm tốn trên góc bàn vi tính-dấu vết của bữa ăn tinh gọn, tạm bợ trong giờ làm việc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt hiểu ra: có những điều giá trị hơn cả tiền bạc. Cậu bước đến, khẽ nói: “Để con dọn thay Thầy.”

Thầy thoáng tròn mắt, định ngăn tay cậu lại. Một cử chỉ nhỏ bé mà có lẽ suốt đời Thầy chưa từng trải qua từ người khác. “Không cần đâu…” -Thầy lên tiếng, nhưng cậu đã nhanh nhảu vơ lấy mảnh vỏ ấy trong tay. Lần đầu tiên, cậu thấy nụ cười của Thầy rạng rỡ và hiền từ đến thế.

Trên đường về, cậu lặng lẽ nghĩ: tri ân không phải là sự tính toán cân xứng, mà là biểu hiện của tấm lòng chân thành trong những điều giản dị nhất. Mảnh vỏ trái cây ấy, với người khác chỉ là rác bỏ đi, dính bẩn tay; nhưng với cậu, nó lại trở thành nhịp cầu tri âm.

Người xưa nói: “Hữu ân tất báo.” Nhưng báo đáp bằng cách nào, trong tình huống nào, mới là điều quan trọng. Có khi một nghĩa cử nhỏ lại quý hơn muôn vàng. Có khi sự cung kính đúng mực còn nặng hơn muôn lời cảm tạ khuôn sáo.

Tri ân, đôi khi, không cần phô trương hay những món quà vật chất to tát. Chỉ cần một hành động giản dị, thân thiện, chân thành, đúng lúc và hợp cảnh, cũng đủ để trở thành ngọn gió hiu hiu cuối ngày, đến từ tốn mà thấm sâu vào lòng người. Việc nhặt nhạnh vài mẩu rác nhỏ tưởng như vô nghĩa, lại đủ sức gợi lên đạo lý nhân sinh: tri ân là biết trân trọng và thể hiện từng chút nghĩa tình, cho dù nhỏ nhất. Và chính những điều giản đơn ấy mới làm nên vẻ đẹp lặng lẽ mà bền lâu của cuộc đời. Theo cậu, có thể nói, điều đó ít nhất cũng là thể hiện sự “ tối thiểu của lòng tri ân”.

Qua ân tình và nghĩa cử ứng cơ tiếp vật của Đại đức Thích Hải Hạnh, cậu càng thấm thía sâu sắc lời cổ nhân:“Tiền tài như phấn thổ, nhân nghĩa tợ thiên kim.”

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2020(Xem: 23661)
Thơ Bùi Giáng - Hồng Vân diễn ngâm
25/03/2020(Xem: 5801)
Người ta nói, đại dịch đã đến rồi. Các công sở sẽ đóng cửa. Các con đường sẽ đóng bớt lại. Nhà hàng, rạp hát, những nơi vui chơi giải trí... tất cả đều phải đóng. Mỗi người hãy tự cách ly, đừng lang thang bên ngoài nữa. Một sẽ hại tất cả, và tất cả chung quanh cũng sẽ hại cho một. Mỗi cá nhân đều có liên hệ hỗ tương với gia đình và xã hội; tuy ly cách nhưng thực ra không ai tách rời khỏi thế giới. Mỗi người hãy tự ý thức vai trò và trách nhiệm của mình trong cuộc đời. Đừng ích kỷ, tham lam, chỉ biết có mình và người thân của mình. Tánh xấu của cá nhân luôn ảnh hưởng đến người khác, vật khác; trong trường hợp của đại dịch là vô tình/gián tiếp giết hại đồng loại, phá hoại môi trường. Hãy ngừng lại cái tâm bé xíu nhỏ mọn; và hãy mở lòng ra, biết yêu thương mình, yêu thương người, yêu thương vật. Tự phòng vệ cũng chính là bảo vệ cho người khác. Ý tưởng này hẳn đã nghe quen trong Phật giáo: một là tất cả, tất cả là một (1). Vậy thì, hãy dừng lại, dừng lại. Trở về với gia đình, trở về với tự
13/03/2020(Xem: 34846)
Nạn dịch Covid-19 là một cuộc khủng hoảng sức khỏe trong cuộc sống của chúng ta và cộng đồng thế giới hiện nay, vì sức khỏe quý báu của số đông và của tập thể, ban tổ chức quyết định hủy bỏ buổi sinh hoạt Có Mặt Cho Nhau 7 tại Orlando, FL và dời ngày sinh hoạt Có Mặt Cho Nhau 8 tại Nam California. Có Mặt Cho Nhau 8 được dời đến ngày thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020 tại phòng hội Viện Việt Học như Thư Mời dưới đây. Chương trình giống nhau, chỉ có khác ngày mà thôi.
15/02/2020(Xem: 13300)
Sau 4 ngày tham dự đại lễ tại chùa Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc, chúng tôi được Thầy Thông Triển đưa ra nhà ga bằng xe ca của chùa để trở về lại trú xứ của mình. Trên xe có một nữ Phật tử chùa Trúc Lâm ở Paris, Pháp Quốc tâm sự. „Bác ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến thăm chùa Viên Giác. Cháu đọc báo thấy có tin về 4 ngày lễ hội 40 năm từ 27 đến 30 tháng 6.2019 về thành lập chùa Viên Giác, thành lập Hội Phật Tử Việt Nam TNCS, thành lập Chi Bộ Chi Bộ Phật Giáo VNTN tại Đức và 40 năm kỷ niệm báo Viên Giác. Ngoài ra còn 3 lễ khác là Khánh thọ 70 tuổi của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác, Đại Giới Đàn Pháp Chuyên và lễ tấn phong lên các hàng giáo phẩm Hòa Thượng, Thượng Tọa, Ni Sư.
13/02/2020(Xem: 6254)
Bạn biết không? Một ngày mới của buổi chiều xuân đẹp trời, nhưng ở đây tối hôm qua cơn gió của những ngày đông vẫn luôn hoành hành làm cho cây cối và mọi thứ rơi rụng tả tơi … Nhưng cơn gió không cuốn đi trong lòng mọi người không khí xuân ngày Tết và nụ cười hiền của những người mang dòng máu con dân Việt ... Dư âm của những nụ cười hạnh phúc vẫn tồn tại quanh tôi. Thế rồi cũng có những tâm hồn khổ đau và những giọt nước mắt đã và đang rơi. Cách đây một ngày tại một nghĩa trang đẹp nhất Trung Tâm Las Vegas. Khi ấy, tôi đã chứng kiến cảnh người cha đau đớn xót xa khi phải nói lời từ biệt với người con gái duy nhất của ông, với cái tuổi 40 vừa qua đời và để lại cho Ông một đứa cháu trai 4 tuổi…
10/02/2020(Xem: 5916)
Có những mùa khô nắng đổ trên thịt da bỏng rát. Đất nứt từng rãnh, chia thành những ô vuông bé nhỏ. Mỗi ô vuông nứt ra một mệnh đời. Mỗi mệnh đời rơi mãi vào trong những cơn mê sảng với cổ họng khô rang khát nước, loắn quắn tìm về suối nguồn tận non cao. Đuôi mắt chân chim dõi theo dấu chân chim trên bầu trời không mây trong vắt. Không có gió nhẹ. Không cả dấu vết ngoằn ngoèo của các loài bọ sát. Nắng quái chiều hôm ngưng đọng mênh mông bãi vàng. Xương rồng xanh, xương thú trắng, lác đác nhô lên giữa trùng trùng đồi cát. Chết đi sống lại bao lần trong cuộc mộng phù hư mà vẫn cứ hăm hở đi tìm, đi tìm...
08/02/2020(Xem: 7147)
Phần này bàn về một số cách dùng liên hệ đến thời tiết như gió nồm, gió nam, gió bắc/gió bớc. Đây là những yếu tố ảnh hưởng quan trọng đến đời sống xã hội/văn hóa dân Việt cũng như để lại dấu ấn trong lịch sử hình thành tiếng Việt hiện đại. Các tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn
05/02/2020(Xem: 8823)
Mới mùng 1... 2... 3 tết… Thoáng cái đã là mùng 10 tháng giêng… Trong mỗi khoảnh khắc cứ vùn vụt trôi qua... Trôi nhanh cho từng kiếp con người… Sự thật cảm nhận niềm vui thì ít, ngậm ngùi thì nhiều… Năm nay tết Canh Tý đến với tất cả chúng ta, người dân việt nam phập phồng, lo sợ đại nạn dịch cúm xảy ra toàn cầu. Nụ cười dường như tắt hẳn trong mỗi khi chúng ta gặp nhau bởi ai cũng đeo khẩu trang phòng chống đại dịch… Còn lại đôi mắt thì cũng toát lên vô vàn sợ sệt mỗi khi tiếp xúc với đám đông người lạ…
02/02/2020(Xem: 23495)
Báo Chánh Báo số 97 (12/2019)
02/02/2020(Xem: 26595)
CHÁNH PHÁP Số 99, tháng 02.2020 Hình bìa của Donvikro (Pixabay.com) NỘI DUNG SỐ NÀY: ¨ THƯ TÒA SOẠN, trang 2 ¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4 ¨ BÁO TIN, CHÚC XUÂN (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 9 ¨ BIỆN TRUNG BIÊN LUẬN TỤNG THÍCH, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 10 ¨ ĐẠO VÀ THƠ, THƠ VÀ XUÂN... (thơ Minh Đạo), trang 12 ¨ THÔNG TƯ: Thông tri các Phật sự quan trọng năm 2020 (GHPGVNTNHK), trang 12 ¨ THƯ MỜI THAM DỰ ĐẠI HỘI KHOÁNG ĐẠI KỲ III NHIỆM KỲ IV (2020-2024) (GHPGVNTNHK), trang 14 ¨ BÓNG ĐỔ MÊNH MANG (thơ TN. Tịnh Quang), trang 16 ¨ THƠ VÀ ĐÁ, THAY LỜI TỰA (Tuệ Sỹ), trang 17 ¨ GIÁO LÝ NGHIỆP (Thích Tâm Thiện), trang 19 ¨ TAM GIỚI BẤT AN DU NHƯ HỎA TRẠCH (thơ Thích Viên Thành), trang 22 ¨ ĐẦU NĂM MỞ CỬA HẠNH PHÚC (TN. Hằng Như), trang 26 ¨ LỜI CHÚC ĐẦU NĂM 2020,... (thơ Tánh Thiện), trang 61 ¨ GIỮ TÂM NHƯ CHĂN TRÂU (Quảng Tánh), trang 31 ¨ PHÚ ÔNG CẤT LẦU – Câu Chuyện Dưới Cờ (Thị Nguyên Nguyễn Đình Khôi), trang 32 ¨ HỘI AN NAM PHẬT HỌC