Tay Cừ Khôi

27/07/202505:42(Xem: 3468)
Tay Cừ Khôi

thuan phuc su tu


TAY CỪ KHÔI


 

 Thành đô rực rỡ muôn ánh đèn màu, những con đường nhộn nhịp người qua laị. Nam thanh nữ tú dập dìu dưới những tàng cây hoa vàng hai bên đường, thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thổi qua làm cho những bông hoa rơi xuống như mưa, chẳng mấy chốc là dập nát dưới những bàn chân vô tình. Âm thanh tưng bừng từ những chiếc loa hoà lẫn với tiếng cười đùa, tiếng quảng cáo từ rạp xiếc thú dã chiến dựng ở một góc công viên. Thỉnh thoảng người ta nghe tiếng rống của voi, tiếng gầm của sư tử… nhưng chỉ phút giây là hoà tan vào giữa vô số âm thanh của dòng đời.

 Trong rạp mọi người đang tất bật chuẩn bị cho buổi diễn tối nay. Bầy khỉ vẫn nhảy nhót trong chuồng, bọn gấu nằm vô tư lự trong cũi sắt, mấy chú voi đi tới lui với vài bước chân bị xích, con sư tử hậm hực quần thảo trong lồng, mấy chú heo thì được mặc áo hoa sặc sỡ đang tí tởn nhởn nhơ. Giờ diễn khai mạc, người dẫn chương trình giới thiệu:

 - Đoàn xiếc thú:” Vua Các Loài” chúng tôi trân trọng kính chào quý khán giả. Đêm nay chúng tôi sẽ cống hiến cho quý vị một chương trình đặc sắc với màn trình diễn ngoạn mục của nhà huấn luyện thú tài ba nhất!  Nhà huấn luyện thú hoang của chúng tôi có nghệ danh là: Tâm Vương, anh ta có thể điều khiển tất cả các loại thú nhà hay thú hoang. Anh ta có khả năng buộc chúng phải thuần phục vâng lời anh ta… Đây là một tài năng có một không hai của thế giới chúng ta hiện nay…

 Người dẫn chương trình vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay rào rào, tiếng huýt sáo tán thưởng, tiếng hò reo vang dội cả rạp xiếc. Mở màn là những chú khỉ túa ra, chúng nhảy nhót lung tung nhưng khi nhìn thấy cây roi của người huấn luyện thì lập tức chúng vào hàng ngũ ngay. Bọn chúng đạp xe chạy quanh trên sân khấu, hai con đầu đàn căng tấm băng rôn nho nhỏ, trên ấy ghi: “ Không gì không có thể”. Kế  đến bọn ngựa vằn chạy nhong nhong theo đội hình sắp sẵn trông rất đẹp mắt. Người xem trở nên cười to đầy thích thú khi nhìn thấy những chú heo mặc áo hoa sặc sỡ biểu diễn trò ăn, ngủ và yêu…Những con gấu trông phục phịch và ù lì thế nhưng laị nhảy qua những vòng tròn lửa một cách gọn gàng, không cháy một sợi lông. Những chú voi thì tung bóng và dùng vòi quay những vòng lửa mà không hề hấn gì. Đến đỉnh điểm của chương trình là màn biểu diễn nguy hiểm, gay cấn và hồi hộp nhất. Người huấn luyện thú chui đầu vào miệng sư tử. Cả rạp xiếc im phăng phắc, chỉ vài mươi giây thôi mà tưởng chừng như cả thế kỷ. Moị người nín thở theo dõi vừa thích thú vừa lo lắng cho người biểu diễn. Khi anh ta rút đầu ra khỏi hàm của nó và trở về vị trí an toàn thì mọi người thở phào ra, tiếng vỗ tay như sấm , tiếng hò reo tán thưởng vang dội như nổ tung cả rạp. Người huấn luyện khom mình cảm ơn sự cổ võ nhiệt tình của khán giả.

 Đêm dần về sáng, Tâm Vương vẫn nằm thao thức trên giường, dư âm phấn khích của buổi diễn hình như chưa tan, mặc dù đây không phải là buổi diễn đầu tiên nhưng đêm nay cái cảm giác xao động trong tâm anh rất mạnh. Qua hơn hai mươi năm vừa học vừa diễn, để có được ngày hôm nay anh đã trải qua biết bao khổ nhọc, cay đắng; thậm chí có lúc tưởng chừng như bỏ cuộc. Vinh quang và hạnh phúc hôm nay là phần thưởng xứng đáng cho những tháng ngày khổ luyện ấy! Tâm Vương thiếp đi, anh nhớ laị thuở ban đầu khi mới vào nghề. Sư phụ cho anh chăm sóc và huấn luyện mấy chú heo, bọn chúng tuy hiền nhưng quá ngu si và lười biếng. Chúng chỉ thích ăn và ngủ… Anh cũng khá vất vả để dạy cho chúng biểu diễn những tiết mục đơn giản. Kế đó sư phụ giao cho anh huấn luyện bầy khỉ, thôi thì khỏi phải nói, chúng lanh chanh lóc chóc, chạy nhảy không ngừng nghỉ. Anh phải dùng roi phạt, dùng chuối và hạt dẻ chiêu dụ, đổ bao mồ hôi anh mới khép chúng vào khuôn phép được. Có lần chúng ăn cắp thức ăn, phá phách đồ của mọi người và cắn anh chảy cả máu tay! Kế đó sư phụ chỉ dạy cho anh cách điều khiển bọn ngựa vằn, bọn chúng cũng khá giống loài khỉ, chẳng chút nào chịu yên, có lẽ quen thói ngông cuồng rong ruổi trên thảo nguyên. Ban đầu tập cho chúng dừng laị nhưng chúng cứ lồng lên, phải cả mấy tháng sau mới chịu yên. Anh tròng dây cương và buộc hai mảnh da che mắt chúng, từ đấy chúng dần dần chịu sự điều khiển của anh. Sư phụ anh khuyên:

 - Không cứ gì ngựa, tất cả bọn thú hoang cho dù có thuần phục cỡ nào đi nữa cũng cần có dây cương để dẫn dắt và điều khiển,  ngoaì dây cương còn phải luôn luôn giữ cây gậy điều khiển trong tay, cần có qui tắc để buộc chúng tuân thủ. Hễ con thú nào có dấu hiệu phá lệ là lập tức điều phục chúng vào khuôn phép!

 Anh nhớ lời sư phụ, lấy đó làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động và huấn luyện thú. Năm năm sau, sư phụ cho anh trực tiếp huấn luyện voi, gấu, sư tử. lần đầu giáp mặt chúng anh thấy rờn rợn, thầm nghĩ:” Chắc mình không thể, không kham nổi…” sư phụ biết ý nên trấn an và động viên:

 - Cố lên, cố lên, phải cứng rắn hơn chúng thì bọn chúng sẽ khuất phục, không có gì là không thể cả! 

 Anh lấy can đảm đối đầu với những chú voi to đùng, mặc dù trong lòng vẫn còn sợ nhưng bề ngoài rất rắn,  sau những lần thất baị cuối cùng anh cũng cỡi được voi. Anh cảm thấy sung sướng ngất trời, ngồi trên mình voi anh vung tay và hét to:” Ta đã thành công! Con voi to đùng đã chịu sự sai xử của ta!” ấy thế mà có lần nó nổi khùng, tung vòi và đứng thẳng bằng hai chân sau. Nó hất anh rơi xuống đất, bận ấy anh nằm nhà thương cả tháng trời luôn. Sau khi bình phục, anh laị tiếp tục lăn xả vào thuần hoá lũ thú hoang. Một hôm sơ xuất, anh bị con gấu vả một phát, mặc dù đã mặc áo giáp phòng hộ nhưng móng của con thú cũng làm rách thịt chảy máu ròng ròng, cơn đau thấu trời và anh đã khóc. Sư phụ lạ xuất hiện, an ủi và chăm sóc anh như một người con. Sư phụ sách tấn anh:

 - Chúng ta như những dũng sĩ thầm lặng ra trận, phải tiến chứ không thể lùi! những con thú hoang ấy phải bị thuần phục!”

 Những lúc căng thẳng nhất, sư phụ luôn kề cận bên anh, kềm cặp, chỉ dẫn kể cả lo lắng những việc sinh hoạt nhỏ nhặt hàng ngày. Anh thầm cảm ơn sư phụ nhiều lắm, anh thường tự nhủ:” Không có sư phụ thì chắc chắn anh chẳng bao giờ thuần hoá được những con thú hoang nàý”

 Mười lăm năm trôi qua, gần như tất cả bọn thú đều vâng lời anh. Sư phụ quyết định cho anh tiếp nhận màn tuyệt đỉnh công phu của nghề. Hôm ấy sư phụ và các huynh đệ, người giám hộ, các phương tiện bảo hộ… đều sẵn sàng. Sư phụ bảo:

 - Hãy dũng mãnh vào lãnh địa thần chết lấy bảo vật rồi đi ra, việc này tự thân con phải làm, không có ai làm thay cho con được! phút giây sanh- tử này quyết định một đời sự nghiệp của con!

 Anh hít ba hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, mắt nhìn thẳng vào con dã thú, từng bước hiên ngang tiến tới. Con sư tử chạm phải cái nhìn của anh, nó cụp mắt xuống, quay mặt đi, rõ ràng nó chịu hkông nổi cái nhìn của anh. Anh giơ cây gậy điều khiển lên và ra dấu cho nó mở miệng ra; thật kinh khủng, một cái hàm thép lởm chởm răng nanh. Không còn thời gian để nghĩ lung tung hay sợ nữa. Anh tiến tới, khom người từ từ đưa đầu mình vào hàm sư tử; sau vài mươi giây, anh từ từ thoái lui về vị trí an toàn và đi ra. Bạn bè ngoài vòng thép nhảy cẫng lên chúc mừng anh, họ nhào vào ôm lấy anh. Anh không giấu nổi những gịot nước mắt sung sướng. Sư phụ mỉn cười hài lòng:

 - Con quả là tay cừ khôi, một tay huấn luyện thú tài ba! Bọn thú hoang dã đã bị thuần phục! Khi ta đã quyết thì không có gì là không thể, những con thú dù có loạn động như khỉ, tham đắm như heo, hoang dã và dữ tợn như gấu, voi, sư tử… cũng phải khuất phục nếu mình quyết tâm!

 Ánh nắng ngày mới tràn ngập khắp căn phòng, anh mở mắt ra thì mọi người đã ra phố hết tự bao giờ.

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 11/07/19




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/12/2022(Xem: 5510)
Chưa bao giờ chữ Thiền Định được nói nhiều trong xã hội Tây phương như trong vòng thập niên lại đây. Chỗ nào người ta cũng nói đến Thiền! Ở Chùa, ở các Trung tâm Tu học Phật giáo đã đành, mà cả trong nhà thờ Thiên Chúa hay Tin Lành, trong các Thánh đường Hồi giáo, trong các Hội thể thao, các phòng tập thể dục thẩm mỹ… đâu đâu cũng nghe nói đến. Thậm chí các công sở, hãng xưởng còn tổ chức các buổi tập thiền cho công nhân viên.
20/12/2022(Xem: 4852)
Có một người ngoại đạo tới nói với thiền sư như thế này: -Thưa thầy, đạo của chúng tôi có cả ngàn vị thánh, còn Đạo Phật không có vị thánh nào. Thầy nghĩ sao? Thiền sư nhẹ nhàng hỏi: -Trong đạo của ông, người ta đã làm gì để trở thành thánh? Người đàn ông đáp: -Bất cứ ai suốt đời phục vụ giáo hội, tử vì đạo hay sẵn sàng tử vì đạo, tham gia thánh chiến sẽ được phong thánh. Thiền sư nói: -Đạo của chúng tôi, thánh là bậc làm những việc mà phàm phu khó làm hay không làm được. Bất cứ ai bỏ được Tham-Sân-Si sẽ nhập dòng thánh. Nghe vậy, người đàn ông cười nói: -Bỏ Tham-Sân-Si là chuyện dễ mà.
19/12/2022(Xem: 4440)
Nếu cuộc đời là một dòng sông, có bao giờ bạn nghĩ : Hành trình trước mặt sẽ dẫn về đâu? Hiểu được nghệ thuật tồn tại trong sóng nước bao lâu Khi từng giai đoạn bị nhấn chìm, trôi dạt (1) Sẽ vượt qua hay phải bỏ lại đến bến bờ khác ?
16/12/2022(Xem: 9037)
Thừa lệnh Ni sư Thích Nữ Giới Hương, Trưởng ban tổ chức Cuộc Thi Viết Văn Ứng Dụng Phật Pháp Trong Đời Sống, tôi xin được phép viết Lời Tựa cho tuyển tập Hương Pháp 2022 này, trước là để mừng pháp hội, nơi những người con Phật cùng ghi lại các suy nghĩ và cảm xúc xuống giấy để ngợi ca và tuyên thuyết Chánh pháp, sau là cùng mời nhau ứng dụng Phật pháp trong đời thường để tịnh hóa cõi nhân gian cũng như đặc biệt tán thán chúc mừng 11 vị trúng giải (Giải I, II, III, 2 Giải Khuyến Khích và 6 giải Hương Pháp) nằm trong số 280 bài dự thi. 11 bài trúng tuyển trên là nội dung của cuốn sách HƯƠNG PHÁP 2022 và được trao tặng khách tham dự buổi lễ Trao Giải Thưởng lúc 19 giờ Chủ Nhật ngày 1 tháng 12 năm 2022 tại Nhà Hàng Seafood World, Miền Nam California.
16/12/2022(Xem: 11752)
Với mục đích khuyến khích mọi người tham gia vào cuộc thi viết văn về ứng dụng giáo lý đạo Phật vào đời sống hàng ngày, cũng như để Hương Pháp, Hương Đạo được lan xa và tiếng Việt còn mãi vang vọng, chùa Hương Sen (Quận Riverside, miền Nam California, Hoa Kỳ) đã tổ chức một cuộc thi viết văn bằng tiếng Việt hoặc bằng tiếng Anh.
14/12/2022(Xem: 18923)
Cuộc Thi Viết Văn Ứng Dụng Phật Pháp 2022 là một sự kiện hy hữu. Đây là giải thi viết đầu tiên ở hải ngoại để mời gọi viết bài hoằng pháp. Cũng là những hy sinh rất lớn của Ni Sư Thích Nữ Giới Hương, Trưởng Ban Tổ Chức Cuộc Thi, một công trình rất nặng nhọc và rất tốn nhiều thì giờ. Điểm hy hữu là: Chùa Hương Sen được thành lập ở thị trấn Perris, California, từ tháng 4/2010, vậy mà 12 năm qua chưa xây xong chánh điện vì nhiều lý do, bây giờ đã tổ chức được một cuộc thi viết văn gây nhiều tiếng vang toàn cầu
12/12/2022(Xem: 16642)
Cuốn sách được trình bày đẹp, trang nhã. Tư tưởng thấm nhuần Phật Pháp luôn bàng bạc trong từng bài thơ, đoạn văn, ngay cả khi tác giả chỉ đơn giản nhắc lại những kỷ niệm xa vời, riêng tư của gia đình hay một thời niên thiếu của chính mình. Lời thơ, giọng văn đơn giản mộc mạc, dễ đọc, dễ cảm nhận, giúp người đọc dễ dàng hiểu được những gì tác giả muốn chuyển tải.
06/12/2022(Xem: 4724)
Trân trọng giới thiệu Sách Mới: HƯƠNG PHÁP 2022 gồm 11 bài thi của các tác giả trúng giải Hương Pháp và Xuất Sắc trong Cuộc thi Viết Văn Ứng Dụng Phật Pháp do Chùa Hương Sen tổ chức năm 2022 và đã phát giải thưởng vào ngày 11 tháng 12 năm 2022. Giải thưởng Cuộc thi sẽ bao gồm bằng khen và tiền thưởng tượng trưng với giá trị khoảng 25,000.00 USD, được phân bổ thành các giải như sau: Giải I: $5,000.00, Giải II: $3,000.00, Giải III: $2,000.00 Hai giải Khuyến Khích, mỗi giải: $1,000.00 Sáu giải Hương Pháp, mỗi giải: $500.00 50 giải Hoằng Pháp, mỗi giải: $200.00
06/12/2022(Xem: 3466)
Thuở còn niên thiếu, ông Sáu đến với đạo Phật không phải vì niềm tin tôn giáo. Cách đây khoảng hơn 6 thập kỷ, chàng thiếu niên tên Sáu ở độ tuổi 15. Anh ta có một người bạn học cùng lớp rũ đi sinh hoạt Hướng Đạo. Sáu được người bạn kể qua chương trình sinh hoạt của đoàn thể nầy, khiến chàng rất thích thú. Bởi những hoạt động ấy Sáu thấy nó thích nghi với bản tính năng động ở độ tuổi thiếu niên đang tràn đầy sức sống của mình.
04/12/2022(Xem: 4259)
Vậy đó mà đã một năm, thời gian trôi qua thật nhanh mà con dường như không để ý Thời gian cứ lặng lẽ trôi, hôm nay nhờ Thầy gửi con mới biết là Tiểu Tường của Sư Bà Nhìn chân dung Sư Bà trong khung ảnh trái tim và 3 bông hồng rực đỏ, với gương mặt từ hòa, sống động , bao nhiêu hình ảnh trong quá khứ lại hiện ra trong con thật gần gũi Bao giờ cũng vậy, mỗi lần Sư Bà qua Đức, về chùa Phật Huệ, con luôn ngồi dưới chân Sư Bà, Sư Bà nắm tay con trong yên lặng, nhìn con thật ấm áp, như hình ảnh người mẹ hiền thương yêu con trẻ, những lúc ấy con chỉ hỏi " thưa, Sư khỏe không? Con thương Sư lắm" Sư Bà lại nhìn con thật âu yếm, xoa đầu và bóp nhẹ tay con, chỉ ngần ấy thôi là con đã cảm nhận được, tình thương trải dài, lưu chuyển theo từng tế bào mà Sư Bà đã truyền đến cho con, tâm từ bi loan toả con thấy chung quanh đều hiền hòa không còn những bụi bặm của thế gian.