Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Quà tặng bất ngờ

14/01/202510:15(Xem: 418)
Quà tặng bất ngờ



Quà tặng bất ngờ



Chỉ còn vài ngày nữa là đến Giao thừa, lại một mùa xuân trên xứ Đức lạnh lẽo co ro, Danh ngồi đếm từng ngày trên tấm lịch để chờ đón cái Tết Ất Tỵ, năm tuổi của chàng vừa tròn 60. Chàng thường nghe nói, 59 chưa qua 60 đã đến, đấy là những năm đại hạn! Ai qua được ngưỡng cửa 60 sẽ sống thọ lâu. 

 

Nhưng trường hợp của chàng lại càng đặc biệt, chàng đã được trời đất đãi ngộ cho sống thêm được mười năm nhờ lá gan của một ân nhân vô danh trao tặng, đáng lẽ chàng đã lìa bỏ cõi đời ô trược này từ lứa tuổi 50. Vậy mỗi ngày mở mắt ra thấy mình còn sống, còn thở, chàng đã cảm ơn đời, ơn người lắm lắm rồi ! Cụ thể là cảm ơn cái Hội Tri Ân Nước Đức đã tận tình giúp đỡ cho chàng sống sót đến ngày hôm nay, sau đến là chị Từ Ái, một thành viên của Hội đã bỏ bao công sức lo giấy tờ, dẫn chàng đi bệnh viện lo việc thay gan.

 

Ngược dòng thời gian của mười năm về trước, câu chuyện "Quà tặng bất ngờ" đã diễn biến như sau:

 

Đã từ bao lâu nay chị Từ Ái sinh hoạt trong các Chùa và cộng đồng người Việt tại địa phương, mỗi thứ sáu hàng tuần chị có giờ cố vấn giấy tờ pháp lý tại văn phòng Chữ Thập Đỏ của quận Steglitz thủ đô Berlin.

 

Một hôm có một cậu thanh niên dễ thương vui tính đến nhờ chị đi thông dịch nói chuyện với bác sĩ về bệnh tình của cậu. Nghe đâu bác sĩ cũng bó tay với tiếng Đức ù ù cạc cạc của cậu, trong khi muốn báo cho cậu một căn bệnh nguy hiểm để kịp thời chữa trị. Ông bác sĩ gặp chị mừng quá, tuyên bố kết quả cuộc thử máu đã tìm ra vi khuẩn gây bệnh Hepatitis B trong gan của cậu và gửi cậu vào bệnh viện lớn để chữa trị. 

 

Thế là từ đó cuộc đời chị Từ Ái lại gắn liền với cậu Danh mát mát điên điên này, cho đến ngày cậu được thay gan do một người hảo tâm nào đó trước khi chết hiến tặng. Thật là một quà tặng bất ngờ!

 

Trong những lần dẫn cậu đi chữa trị tại bệnh viện, chị được nghe cậu kể về cuộc đời vì sao cậu phải uống thuốc an thần, gan bị sơ cứng. Phải cảm ơn xứ Đức nhân hậu đã cưu mang cậu cho đến ngày nay. 

Ngược lại dòng thời gian vào những năm cuối 80, lúc cậu vừa tròn 25 tuổi, lứa tuổi trai tráng sung sức tràn đầy nhựa sống. Cậu được tuyển chọn đi lao động hợp tác bên Tiệp, cả một niềm hãnh diện cho gia đình, cậu sẽ gửi tiền về lo cho đàn em đói kém bên nhà. 

 

Đấy chỉ là ảo ảnh cuộc đời, xứ Tiệp-Khắc cần nhân công Việt Nam để đưa vào những công việc nguy hiểm mà dân bản xứ chẳng ai thèm làm. Đối mặt với những thùng hóa chất độc hại, ngửi, sờ, hít thở mỗi ngày thì vài năm sẽ mất mạng ngay.

 

Cậu Danh cũng không là ngoại lệ, hôm mở cửa bức tường xóa bỏ Đông Tây, cậu lẹ chân chạy qua Berlin xin tỵ nạn, không biết cậu có thuộc loại "Tường nhân"?

Chỉ thời gian ngắn cậu bị đột quỵ ngất xỉu ngoài đường, thiên hạ kêu xe cứu thương chở cậu đến bệnh viện chữa trị. Sau lần này cậu bị bệnh tâm thần phải uống thuốc liên tục, nghi vấn hóa chất độc hại đã lên tới não bộ. Xứ Đức nhân đạo cấp giấy tờ cho cậu ở lại luôn và nuôi cậu đến suốt đời.

 

Sau hai chục năm sống vật vờ nhưng thật hạnh phúc, cậu cũng muốn lấy vợ nhưng chưa đủ duyên hay nói trắng ra chẳng ai đủ can đảm rước cái của nợ ấy về mà chăm sóc. Để đến bây giờ hóa chất đã ăn mòn tới gan. 

 

Cậu nói tỉnh bơ về những người bạn trong đội đi Tiệp ngày nào:

-    Mấy thằng bạn của em nó chết hết cả rồi! Trong nhóm chỉ còn mình em là sống sót. Thằng đang ngồi bàn nhậu cũng ngã lăn ra chết, chết đủ kiểu! 

 

Chị Từ Ái ngao ngán nhìn ông em tội nghiệp. Đây là số phận của lớp trai hùng sau thời chinh chiến hay sao?  Dầu gì chăng nữa cũng nên cố gắng giúp cậu trị bệnh, con người ta ai cũng có phần số riêng tùy theo nhân quả mà trả nghiệp. Chẳng hạn những đứa em của cậu đều có số tốt hơn cậu. Đứa thì chạy qua Mỹ rất khá giả, đứa qua London học Master, đứa ở lại cũng có nhà cửa việc làm. Những em cậu rất thương ông anh bất hạnh, có người dám sang Đức cả tháng nuôi anh nằm bệnh viện. 

 

Chị Từ Ái nhớ lại quá trình dẫn cậu đi hết bệnh viện này sang đến bệnh viện khác để khám nghiệm và quyết định có nên cho cậu thay gan không? Vì kiếm một lá gan thích hợp cho cậu không phải chuyện dễ, vừa đắt lại vừa khó. 

Cậu được chuyển sang bệnh viện tâm thần, bác sĩ tâm lý sẽ hỏi một số các câu hỏi hóc búa để xác định tình trạng của cậu có xứng đáng được nằm trong danh sách những người chờ đợi thay gan không? 

 

Chị Từ Ái nghe vậy liền lanh trí gà cho cậu vài câu:

-    Em phải trả lời là còn yêu đời lắm, mỗi tuần đi tập Vovinam hai lần, cuối tuần sinh hoạt ở hội "Tri Ân Nước Đức", phụ bếp xào mì trong những hội chợ. Thỉnh thoảng đi Chùa... Đừng bao giờ lộ vẻ chán đời, họ sẽ cho em chết luôn đó! 

 

Không ngờ cậu ta trả lời bừng bừng sức sống, khiến bà bác sĩ hài lòng phê chuẩn ngay vào danh sách chờ! 

 

Chị Từ Ái nghĩ, chắc ít nhất hai năm nữa mới đến phiên cậu Danh được người hiến dâng bộ gan lành lặn. Nhớ chuyện nhà tỷ phú Steve Jobs cha đẻ của máy iPhone với trái táo cắn dở, giàu có và nổi tiếng đến thế mà vẫn phải chờ lá gan theo thứ tự người trước kẻ sau. Đến khi thay được gan xong thì quá trễ. Nhiều người biết chuyện đã đưa ý kiến lẫn ý cò, tại sao không dùng tiền qua Trung Quốc sẽ được thay ngay bằng gan của một anh tù Pháp Luân Công.



tri an nuoc duc


 

Họ không biết chuyện mới nói vậy thôi, chứ tôi tin con người của nhà tỷ phú, thà chết chứ không làm việc dã man như thế! 

 

Cậu Danh lúc đầu cũng được hội đồng bác sĩ tìm cách chữa trị lá gan, hết mổ nội soi cắt bỏ các phần sơ cứng, rồi bơm thuốc vào. Nhưng nghe đâu ca mổ không được thành công, càng đụng vào lại càng be bét.

Thế rồi vài tháng sau chị Từ Ái nghe tin cậu Danh được thay gan, không biết phước báu của cậu to đến chừng nào?

 

Vào thời điểm này chị Từ Ái đã bàn giao trách nhiệm đưa đón cậu Danh đi bệnh viện cho anh chàng Khánh chủ tiệm Taxi. Một doanh nhân tỏa sáng, sáng nhất là cái miệng lúc nào cũng đưa tin giật gân vui nhộn. 

 

Hai năm trời ròng rã chị đã cố gắng giữ từng buổi khám bệnh, giờ hẹn nhiều khi phải chờ cả sáu tháng. Buổi khám của ông Giáo sư khoa trưởng một năm chỉ có một lần, bỏ là ân hận. May mà chị thời gian ấy ít đi chơi xa nên mọi việc mới tốt đẹp!

 

Hôm vừa rồi mới nghe chị vợ của anh Hội trưởng hội Tri Ân Nước Đức kể thêm một vài chi tiết cho câu chuyện "Lá Gan chàng Danh" thêm phần ly kỳ và hào hứng. Chẳng là hôm đó, chàng Danh đã nằm trên bàn mổ rồi, bên cạnh là tập đoàn bác sĩ với lá gan người tặng kề bên. Anh Hội trưởng đã nghi nghi chuyện gì đó nên ngăn cản, đòi bác sĩ phải kiểm tra xem lá gan đó có thích hợp với chàng Danh hay không? Quả đúng như thế! Họ kiểm tra lại và tuyên bố lá gan không đúng cho người nhận, chàng Danh cứ việc chờ tiếp! Và cũng vì muốn sửa lại lỗi lầm của mình, Hội đồng Bác sĩ đã cho anh thay gan sớm khi gặp được lá gan thích hợp.

 

Cái anh Hội trưởng này không biết có nợ gì với chàng Danh mà ba chục năm trước lúc bức tường đổ 1989, đã đưa anh vào nhà thương cấp cứu thông dịch cho các bác sĩ, rồi sau đó còn lo giấy tờ hồ sơ cho anh được ở lại Đức. Cũng nằm trong sinh hoạt của Trung Tâm Văn Hóa Xã Hội, đỡ đầu tinh thần của Chùa Viên Giác ở Hannover lúc bấy giờ. 

 

Nói đến chuyện bây giờ, cậu Danh đã hoàn toàn biến thành người mới. Sinh hoạt với hội Tri Ân Nước Đức cậu tham dự đều đều. Phải thế chứ! không có Hội này cưu mang giúp đỡ mỗi người một tay thì cuộc đời cậu đã ò í e từ lâu rồi.  Trong Hội, mỗi lần cậu giơ tay phát biểu hùng hồn quá! Bị thiên hạ chọc:

 

-   Ê! Danh, mày được lá gan của thằng Thổ nào, ăn Kebab nhiều nên nóng tính quá dzậy?

 

Chỉ có trời mới biết tác giả lá gan là của ai? 

 

Hôm vừa rồi Hội họp để quyết định sẽ nấu ăn cho những người vô gia cư vào một cuối tuần nào đó. Ai muốn đóng góp gì xin phát biểu. Cậu Danh dám giơ tay xin xào mì cho ba chục miệng ăn. Cả Ban Chấp hành phản đối vì sợ cậu lên cơn bất tử, làm trước quên sau rồi hỏng việc.

 

Câu chuyện đến đây có thể kết thúc với đoạn kết khá có hậu, chị Từ Ái vẫn sinh hoạt trong Ban Chấp Hành của hội Tri Ân Nước Đức và vẫn lo giấy tờ cho cộng đồng người Việt vào những ngày thứ sáu tại văn phòng của hội Chữ Thập Đỏ. Anh chàng Danh vẫn thơ thẩn đến hát Karaoke và ăn uống sinh hoạt chung với Hội vào những chiều thứ bảy định kỳ.

 

Ôi! Cuộc đời vẫn đẹp sao! Tình người vẫn còn đây!

 

Hoa Lan.

Mùa Đông 2024.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2017(Xem: 12470)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
05/02/2017(Xem: 3654)
Lẽ thật cuộc đời vốn là không Chẳng có chi mô phải mất lòng Không ai gây khổ cho mình cả Mê muội đến từ thiếu hiểu thông .
13/01/2017(Xem: 5412)
Tổng thống Barack Obama phát biểu chia tay Nhà Trắng tại thành phố quê nhà Chicago vào tối ngày 10/1, tức sáng ngày 11/1 giờ Hà Nội. Dưới đây là nội dung bài phát biểu của ông: "Xin chào Chicago Thật vui khi trở về nhà. Cảm ơn tất cả mọi người. Michelle và tôi cảm thấy rất xúc động vì những lời chúc mà các bạn đã gửi tới chúng tôi trong hai tuần qua. Nhưng tối nay, đến lượt tôi nói lời cảm ơn. Dù chúng ta đã từng nhìn hòa thuận hay không hề đồng tình với nhau, những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn - người dân nước Mỹ, trong các phòng khách, nông trại, nhà máy, các bữa tiệc hay những tiền đồn quân sự xa xôi, đã giúp tôi trung thực, giúp tôi có nguồn cảm hứng và tiếp tục công việc. Mỗi ngày tôi đều học được từ các bạn.
07/01/2017(Xem: 3743)
Khi ngọn gió chớm đông thỉnh thoảng thổi qua những cụm rừng trong và ngoài thành phố, nhất là những vùng Bắc và Đông Bắc Mỹ, những chiếc lá diễm màu chín mộng cuối thu cũng đã lần lượt trở về cội xưa, tiếp theo qua những cơn gió hối hả, để lại cái cảnh cây đứng trơ cành khẳng khiu giữa bạt ngàn sương khói, tựa như những dãy san hô khổng lồ trên mặt đất, trên núi đồi, như báo hiệu mùa đông đang đến và rồi đã đến, còn có những cơn mưa cuối thu xối xả như dành một ít nước dinh dưỡng cho cây, cho cỏ, cho muôn hoa vào những tháng ngày giá băng tuyết phủ.
07/01/2017(Xem: 5552)
Tuệ Sĩ – Người gầy trên quê hương điêu tàn. Tuệ Sĩ – Người ẩn mình dưới lòng hố thẳm hun hút, Tuệ Sĩ – Trên đỉnh Trường Sơn chót vót sương mù, mây trắng. Những hình dung từ tiêu biểu cho một con người như còn lãng vãng đâu đó, náu mình trong khói đá. Ẩn hiện trên khói sóng. Nhấp nhô trên những lượng nước bạc đầu của đại dương. Hiển hiện trên quê hương điêu tàn. Núp sâu trong lòng người khốn khó. Ngày cũng như đêm luôn có ở những nơi đó. Có như một linh hồn mục nát, đọa đày giữa muôn triệu linh hồn đau thương, gầy guộc. Luôn kêu gào thấu trời xanh, nhưng những kẻ quyền uy tham vọng ở nơi đó vẫn bịt tai, nhắm mắt như loài khỉ nhảy nhót trên cành cây vô lương tri. Như bầy thú hoang dẫm nát núi rừng nơi chúng ở. Một vì sao sáng ở phương đông để dẫn lối cho các vì sao lạc hướng. Cả bầu trời đen ngòm, thăm thẳm u minh, bao trùm muôn vật, gục đầu trong tuyệt vọng.
20/12/2016(Xem: 7090)
Lại thêm một mùa xuân về trên xứ người, nếu đếm trên đầu ngón tay sợ rằng phải cần thêm một bàn tay nữa mới đủ số. Vậy trong khoảng thời gian dài đằng đẳng ấy, người viết này đã làm gì cho đồng bào, “dân tộc“ đau khổ tại quê nhà. Hay lại chỉ mải lo chuyện “vinh thân phì da“ hưởng cuộc đời phước báu tại xứ sở được tạm gọi là “thiên đường“ này. Ấy! Các bạn không biết chứ! Chúng tôi, một “đạo quân tóc dài“ mới thành lập một nhóm lấy tên là “Văn bút đánh trâu“ (cấm nói lái), quy tụ những cây bút “lừng danh“ từ xưa đến giờ chỉ chuyên viết lưu bút ngày xanh hay chuyện tình diễm lệ cỡ Quỳnh Dao, sau viết cho báo Chùa nên đổi thành những bài tường thuật các khóa tu. Một lực lượng hùng hậu như thế mà chuyển hướng viết về đề tài Đánh Trâu thì nhất định sẽ bẻ gẫy sừng trâu phải không các bạn?
14/12/2016(Xem: 13809)
Bước vào thiên niên kỷ mới, trong mười năm của giai đoạn đầu tiên (2006-2016), Phật giáo đã khai dụng được nhiều cơ hội nhưng cũng phải đối diện với lắm thách thức giữa một thế giới đầy biến động. ● Xin nhận diện một số cơ hội: Xu thế mà người dân trong hai lục địa Âu và Mỹ đón nhận Phật giáo vừa như một triết lý sống nhân bản, vừa như một khoa học trị liệu hiệu quả đã bước qua khỏi giai đoạn nghiên cứu kinh viện để lan tỏa ra trong nhiều lãnh vực ứng dụng thiết thực khác của đời sống. – Hiện tượng những tổ chức Phật giáo quốc gia đơn lẽ đang nhịp nhàng gia nhập vào các mạng lưới Phật giáo quốc tế đã trở nên chặt chẻ hơn. – Những công trình nghiên cứu và khảo sát kinh điển Phật pháp càng lúc càng nhiều và càng có phẩm chất nhờ ứng dụng công nghệ thông tin khi xử lý các văn bản. – Nghệ thuật và văn học Phật giáo được giới trí thức trên thế giới khám phá và xác nhận như một dòng chủ lưu đóng góp vào những giá trị nhân văn của nhân loại – …
03/12/2016(Xem: 10486)
Sau nhiều năm nghiên cứu Kinh Dịch bị nhận lầm là của Trung Hoa, tôi phát hiện Trung Thiên Đồ được ẩn dấu trong truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, mà đồ này đặc biệt lại là chìa khóa để viết Kinh Dịch, nếu giảng Kinh Dịch theo phương vị Hậu Thiên Đồ như cách làm của các Dịch học gia Trung Quốc từ cổ đại đến hiện đại thì sẽ khiến cho Quái từ, Hào từ trong kinh văn trở nên khó hiểu, rời rạc, đứt đoạn. Ngược lại nếu giảng theo phương vị Trung Thiên Đồ thì câu chữ hóa thành sáng sủa, mạch lạc, mỗi quẻ là một bản văn hoàn chỉnh, liên ý với nhau. Trung Thiên Đồ chính là chứng từ duy nhất để chứng minh Kinh Dịch là di sản sáng tạo của tổ tiên người Việt Nam.
03/12/2016(Xem: 4143)
Tản mạn về năm Dậu - *rơ(ka) - gà (phần 14A) Nguyễn Cung Thông Phần này viết về năm con gà (Dậu), tiếp theo1 phần 14 "Nguồn gốc Việt Nam của tên 12 con giáp - Dậu - *rơ(ga) - gà (phần 14)", chú trọng đến các dạng khác nhau của danh từ gà cũng như tại sao loài gia cầm này giữ một vị trí đặc biệt trong 12 con giáp Á Châu. Các âm thanh của gia cầm rất quen thuộc với con người - từ ngàn năm qua - là tiếng chó sủa, tiếng gà gáy và mèo kêu meo meo ... Chỉ có tiếng gà gáy đã ghi lại nhiều dấu ấn trong văn hóa và ngôn ngữ vì có khả năng liên h
19/11/2016(Xem: 5989)
Nhưng việc ra mắt sách chỉ là cái cớ, bởi bản thân dòng thông tin ngắn gọn rằng nhà sư Thích Phước An từ đồi Trại Thủy (Nha Trang) vào Sài Gòn đã có một sức quyến rũ đặc biệt đối với bạn bè, người đồng đạo và giới quan tâm.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]