Rực Rỡ Sắc Màu Thu

22/09/202417:39(Xem: 2984)
Rực Rỡ Sắc Màu Thu



Mua Thu 5

RỰC RỠ SẮC MÀU THU

 

Thu sang rồi em ơi! Hôm qua còn nắng nóng lắm vậy mà sáng nay khí trời se se lành lạnh, cái lạnh dìu dịu mơn man trên da thịt, thấm nhẹ vào từng tế bào khiến mình khoan khoái vô cùng. Bước chân ra vườn như thể ướp mình trong không khí địa đàng. Trời đất vừa chớm thu!

Em ơi, anh không biết đề hồ là gì, sự khoan khoái của đề hồ như thế nào nhưng anh nghĩ cái sự khoan khoái của thân tâm trong cái phút giây hiện tại này như chính uống đề hồ vậy.

Thiên hạ bảo Thu sang, Thu về, Thu đến, Thu tới… bao nhiêu hí luận ngôn từ nhưng Thu vẫn cứ là Thu. Thu có đến đi bao giờ! Bọn học giả bảo: “Không có cái gì tự sanh ra hay mất đi, chỉ có sự chuyển đổi từ dạng này sang dạng khác”. Nhà thiền nói: “Tất cả các pháp hữu vi, có hình tướng đều biến hoại, đã vì duyên sanh ra thì cũng sẽ vì duyên mà diệt”. Sanh diệt là nhị nguyên, là tục đế; chơn đế chẳng có sanh diệt; vô thường là lẽ thường tình. Thu cũng thế thôi! Chẳng có sanh diệt bao giờ, Thu cũng không sanh ra hay mất đi, chỉ là sự dịch chuyển, biến đổi từ dạng này sang dạng khác của tự nhiên. Ngay cả cái tên gọi Thu cũng là giả tên, tự nhiên làm gì có cái gọi là Thu hay Hạ, Đông, Xuân. Tên gọi Thu là ngôn ngữ võ đoán của loài người. Tâm người thiên sai vạn biệt nên hình tướng cũng muôn hình vạn trạng là vậy.

Bảo rằng Thu đẹp lắm, ừ thì Thu đẹp em ơi! Đẹp mê lịm tâm hồn, cái đẹp thấy bằng mắt, nhìn bằng tâm ý, đẹp vì có cả kho ký ức lưu trong tạng thức. Đất trời vào Thu, thiên hạ rộn ràng cho mùa lễ hội. Ở vùng Bắc Mỹ này có vô số lễ hội mùa Thu, nào là: Yellow Daisy Festival, Big Red Apple Festival, Pumpkin Festival, Cotton Festival...Lễ hội là dịp để nghệ nhân trình bày sản phẩm của mình, nhà nông giới thiệu thành quả của mình… Con người ta không chỉ ăn uống, làm tình mà còn có nhu cầu tinh thần. Lễ hội để bày ra những sản phẩm nghệ thuật chính là “món ăn” tinh thần vậy!

Đất trời vào Thu, thành Ất Lăng vừa chớm Thu thôi nhưng những chiếc lá vàng sớm là dấu hiệu báo mùa sang. Những loài cây “ngộ” Thu sớm như: Đào, Cherry… chúng cứ như những kẻ nhạy cảm trong loài người. Cả ngàn xanh còn xanh ngát, xanh đắng mắt mà chúng đã vội thay màu lá, thả những chiếc lá sớm vào không gian, vì vậy mà chúng trơ trụi nhanh nhất. Còn những kẻ nhạy cảm trong loài người là những kẻ bị giời đày đấy em ơi! Bọn họ như sợi dây đàn, chỉ cần khẽ chạm là bung bật âm thanh. Bọn ấy như bột Vanilla, chỉ cần hơi gió thoảng qua là mùi thơm lan tỏa quanh vùng. Thường bọn nghệ sĩ là những kẻ nhạy cảm, có nhạy cảm mới nắm bắt được những khoảnh khắc vi diệu để mà sáng tác những tác phẩm hay, đẹp. Nếu bọn nghệ sĩ mà không nhạy cảm thì trơ ra có khác gì những bị thịt biết đi. Mặc khác cũng vì nhạy cảm mà bọn nghệ sĩ thường mong manh và “khổ” hơn đám đông thiên hạ.

Chỉ vừa chớm Thu thôi em ơi! Chỉ vài chiếc lá vàng và khí trời se se lạnh nhưng chẳng mấy chốc thì Thu sẽ bừng lên gấm hoa muôn sắc. Những chiếc lá xanh sẽ biến hoại chuyển sang: Vàng, đỏ, cam, nâu, tía, đậm, nhạt...và những sắc màu pha trộn lẫn nhau. Cả đất trời sáng rực rỡ với sắc màu đẹp không sao tả xiết! Nghệ sĩ thiên nhiên trong phút giây hứng khởi cao độ tung cả khay màu xuống ngàn xanh. Những lúc này đi giữa đất trời mà tâm hồn bay bổng, mình không còn là mình nữa, mình không biết là chiếc lá hóa ra hay biến thân ra chiếc lá. Mình không phải là Trang Châu nhưng mình có cái cảm giác tựa Trang Châu. Con bướm của ảo diệu biến hóa khôn lường. Làm sao Trang Châu biết được đâu là bướm đâu là Châu. Nếu bảo Trang Châu là bướm thì cũng đúng mà nói bướm là Trang Châu cũng chẳng sai, đều phải lẽ cả! Còn hỏi tại sao phải lẽ thì cứ hỏi Trang Châu hay hỏi bướm chứ mình đâu đủ tư cách trả lời!

Dưới tán lá rực rỡ sắc màu, mình là một chiếc lá không hơn không kém, một chiếc lá mình cũng đã trải qua giai đoạn chồi non, mần xanh và giờ đã đến lúc chuyển màu, rồi mai đây sẽ rụng về cội để hóa mùn và sẽ tiếp tục chuyển hóa để lại là chiếc lá mùa sau.

Đất trời mùa Thu đẹp lắm em ơi! Đẹp hơn những gì mình biết, chất diệp lục trong lá kết hợp với nắng trời nước đất và gió thiên nhiên mà chuyển thành màu sắc. Cái đẹp thiên nhiên vốn đã vi diệu rồi, con người còn tô điểm thêm bằng những cái đẹp chủ quan theo tập tính của mình. Đấy đó chưng bày la liệt bí ngô, những trái bí từ tí tẹo cho đến khổng lồ như bánh xe bò vừa dễ thương vừa ngộ nghĩnh làm sao! Những chùm bắp khô treo lủng lẳng, những thân ngô bó lại thành cụm chưng bày khắp nơi. Những hình nộm bù nhìn (scarecrow) cười toe toét khắp đồng quê cho đến thành đô. Lá phong đẹp như thế mà con người còn chế ra lá phong nhựa để giăng mắc trang hoàng thêm. Cả hai loại cùng sặc sỡ sắc màu tưởng giống nhau nhưng lại khác nhau. Hình tướng là vậy nhưng thể dụng khác nhau. Nếu lá phong thật sau khi dâng hiến hết sắc màu, hoàn thành trách vụ hô hấp và quang hợp thì hóa mùn để nuôi dưỡng sắc màu cho mùa sau. Còn lá phong nhựa chỉ xem cho đẹp mắt thế thôi nhưng chẳng mấy chốc lại là rác, chẳng những không giúp ích gì cho việc tái tựu mùa sau mà còn gây hại cho mùa sau, gây hại cho môi trường và muôn loài. Bởi vậy có những thứ nhìn thì thấy đẹp, thấy giống nhưng hoàn toàn chẳng giống nhau. Nhà thiền cũng cảnh tỉnh, mắt cá long lanh như hạt châu nhưng nào phải hạt châu. Sống ở đời chớ có lầm lẫn em ơi! Đừng vì cái tướng mà quên cái thể dụng để rồi mê muội nhé em!

Cái thấy của con mắt mình coi vậy chứ không thật đâu em. Em bé lên năm thấy Thu như thế, anh thanh niên cũng thấy Thu như thế, gã trung niên cũng thấy Thu như thế … thấy sắc màu Thu rực rõ đẹp nhưng cảm giác trong tâm hoàn toàn chẳng giống nhau. Mình nhìn sắc màu Thu không chỉ bằng nhãn căn mà còn nhìn bằng cả ý thức chủ quan, nhìn bằng cả những hình ảnh lưu trong tâm khảm.

Mùa Thu đẹp lắm em ơi, bước trên xác lá xào xạc, trên đầu từng bựng lá đủ sắc màu vàng lên trong không gian. Mình không là chiếc lá thì còn là gì nữa? Trong cái khoảnh khắc này mà nằm trên lá ra đi thì kể cũng như đẹp nhất thiên hạ rồi! Một chiếc lá hòa vào muôn chiếc lá cùng ngân lên khúc Thu ca.

Tháng ngày mùa Thu lòng mình man mác, tâm hồn mình bay bổng, ý nghĩ mình miên man...Em còn nhớ chăng ngày xưa khi còn thơ ấu, thuở ấy đọc chuyện ngụ ngôn ngọt ngào tình bạn. Chuyện kể về hoa lá và bọn bướm trong vườn. Chúng chơi thân với nhau, hỗ tương nhau, cộng sinh với nhau. Ấy vậy  mà chỉ trong phút giây cái ”ngã” lớn lên khiến chúng bất hòa. Bọn bướm bảo hoa chỉ là những chiếc lá biến hình. Bọn hoa thì bảo bướm cũng chỉ là sâu biến hình. Thế rồi chúng lìa nhau. Bọn bướm vất vưởng nơi đồng không mông quạnh. Bọn hoa không còn ai giúp thụ phấn cho, thế là cả khu vườn và mùa màng thất bát. Mãi đến khi cái “ngã” lặng đi, bọn chúng lại tái sum họp và cuối vụ mùa năm ấy mùa màng bội thu. Vào Thu là cuối vụ mùa, là thời gian thu hoạch mùa màng. Bí ngô, bắp, ngô… lại bày ra khắp chốn. Đất trời lại rực rỡ sắc màu mùa lên. Trên cánh bướm có sắc hoa, sắc Thu. Trên cánh hoa có sắc bướm, sắc lá. Sắc màu Thu chẳng khác từ thuở ấu thơ cho đến già, vẫn rực rỡ long lanh từ ban đầu cho đến giờ. Tương lai mai kia sắc màu Thu thế nào thì mình không biết em ơi, vì mình chưa đến. Mình chỉ biết muôn sắc gấm hoa của Thu đang hiện diện tại nơi đây ngay phút giây này.

 

Du Tâm Lãng Tử

Ất Lăng thành, 0924



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2020(Xem: 7463)
Mùi hương từ hoa thơm cỏ nội, thông thường sẽ theo hướng gió mà bay đi, tuy nhiên cũng có một mùi hương đặc biệt, rất đặc biệt lan tỏa khắp nơi không theo chiều gió nào đó là mùi hương của loài hoa mang tên đức hạnh. Vâng, ở đây tôi muốn nhắc đến một vị có...mùi hương đó, chính là Ni Trưởng (NT) (bên Tăng gọi là Hòa Thượng): NT Thích Nữ Diệu Phước, trụ trì chùa Linh Thứu tại thủ đô Berlin Đức quốc. Viết về một người đang hiện tiền trên thế gian này, đó là điều Hòa Thượng Thích Như Điển luôn khích lệ. Hòa Thượng quan niệm, đợi họ chết xong mới đua nhau, xúm nhau ca tụng, người chết đâu nghe được.
21/05/2020(Xem: 4684)
Bà Mai đưa mắt ngắm cô dâu, chú rể. Cô dâu ba mươi sáu tuổi, chú rể hai mươi bảy tuổi. Trông cũng xứng ấy chứ, nhất là đối với người con gái Việt đứng bên cạnh một chàng trai Thuỵ Sĩ. Đã vậy, Trang, tên của cô dâu, vốn dĩ xuất thân từ một gia đình khá giả. Thân phụ nàng từng giữ chức vụ cao trong chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Mẹ có một cửa hàng buôn. Trong đời sống ăn sung mặc sướng không lo nghĩ tiền bạc mặc dù sau năm 75 gia đình có sa sút, Trang vẫn giữ được nét trẻ của ngày nào. Với dáng dấp mảnh mai, Trang đứng bên Heinz cao lớn với bộ râu xồm xoàm, cái mức tuổi chênh lệch dường như không thấy nữa.
14/05/2020(Xem: 20651)
Từ tuổi còn niên thiếu dù chưa trưởng thành nhưng nhờ suốt thời gian trong ngày ngoài việc học tập tôi thường bên cạnh sát thân phụ tôi nên rất hiểu những cay đắng của cuộc đời và mỗi lần khốn khổ hoạn nạn gì thì dường như có một ai đó vươn tay ra vỗ về và an ủi hay ban cho điều mà tôi mong ước . Dù người đó đôi khi là một doanh nhân , một vị giáo sư chỉ biết dạy học nhưng cũng có thể yểm trợ một chút về vật chất và rất nhiều về tinh thần hoặc một người bạn chí thân rồi hình bóng họ lại biến mất khỏi vài năm sau đó dù tôi cố tìm lại để đền đáp ân tình mà mình đã mang trọn trong tim ... nhưng không thể nào có cơ hội .
08/05/2020(Xem: 8746)
Thành phố Melbourne vẫn còn trong thời kỳ hạn chế đi lại và tiếp xúc. Ngày 11/5/2020 sắp tới, Thủ Hiến tiểu bang Victoria sẽ có thông báo mới về lệnh cấm này. Hằng năm, vào giờ này nhiều nước trên thế giới đặc biệt là các nước phương Tây ắt hẳn sẽ rất nhộn nhịp và hân hoan mua sắm và tổ chức tiệc tùng để chúc mừng “Ngày Nhớ Ơn Mẹ”… nhưng các trung tâm mua sắm nơi đây vẫn im lìm, buồn bã, hình như ít ai còn tinh thần để mua sắm, ít người qua lại chẳng qua để mua vội những thứ cần thiết cho gia đình. Tuy nhiên, những người con, người cháu nơi đây vẫn âm thầm mua sắm online để tặng Mẹ, tặng Bà,… cho ngày này. Tình thương và lòng nhớ ơn dành cho Mẹ không chỉ là một ngày, hai ngày mà có lẽ cả cuộc đời này cũng không thể trả hết công ơn sinh thành dưỡng dục. Thời gian phong toả này đã cản ngăn những chuyến bay về thăm Ba Mẹ, thăm gia đình và cái ngày trở về sao mà xa vời vợi…QT xin chia sẻ câu chuyện của John P. Buentello như những tâm tình của mình dành tặng Mạ QT và kính tặng các người Mẹ
01/05/2020(Xem: 19569)
Ngày 25 tháng 10 âm lịch năm 1967, Ngài ngồi thiền trong động Di Lặc, núi Củu Tiên, dãy Quế Lạc, Công xá Thượng Đông, Huyện Đức Hóa, Tỉnh Phước Kiến, đột nhiên được Bồ Tát QUÁN-THẾ-ÂM tiếp dẫn đi khiến mất cả tông tích. Lúc ấy, Pháp Sư được dẫn đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, tham quan các cảnh giới 9 phẩm hoa sen. Thời gian dường như chừng 1 ngày 1 đêm, nhưng khi về đến nhân gian đã là ngày mồng 8 tháng 4 âm lịch năm 1973 (đi từ 25/10 âm lịch 1967) chạy ra đã trên 6 năm 5 tháng trôi qua. Thoạt nghe thì như là vượt ra tri thức thường tình, khó mà lý giải được. Có câu nói "trên trời 1 ngày, dưới này vài năm" là vậy, cũng bởi không gian của vũ trụ không giống nhau, khái niệm thời gian cũng khác, người có chút ít hiểu biết về Phật học, tất lý nhận ra được.
27/04/2020(Xem: 4743)
Tôi đã tiếp xúc rất nhiều với các cháu những thế hệ thứ hai sanh sau 30/4/1975 và đã sang đây từ khi còn bé , và nếu được sống trong hoàn cảnh cha mẹ cho học lại Việt Ngữ và đôi lần tìm về Việt Nam thăm quê nội , quê ngoại thì trong các cháu vẫn có chút gì ... khi nhắc đến Việt Nam , còn ngoài ra rất nhiều cháu sống trong những gia đình mà cha mẹ từng bị đánh tư sản và ra đi trong nỗi kinh hoàng và chưa bao giờ đặt chân về quê hương xứ sở sau 45 năm , thì các cháu đều nói với tôi rằng “Quê hương cháu là nước Úc , Mỹ v.v...và theo cháu nghĩ nơi nào mình sống hơn 1/2 đời người ( 30-40) năm thì nơi đó chính là quê hương mình Cô ạ “.
20/04/2020(Xem: 20275)
Không chỉ là một trong những cuốn sách xuất sắc về nội dung, "Hành trình về Phương Đông" còn có một số phận kỳ lạ. Và không chỉ bây giờ mà suốt vài chục năm qua rất nhiều diễn đàn trong và ngoài nước đã tranh luận rất nhiều về nguồn gốc, xuất xứ cuốn sách này. Mà người đã tạo ra nó lại yên lặng như không hề có liên quan.
19/04/2020(Xem: 43923)
Có một vị tiến sĩ viết nhiều bài rất xuất sắc đăng trên báo và thường gởi thư cho tôi. Vị tiến sĩ ấy viết “quí vị.” Tôi muốn học hỏi thêm nên tôi hỏi vị tiến sĩ nầy rằng tại sao dùng “i” ngắn cho chữ “quí vị”. Vị tiến sĩ kia trả lời rằng “i” ngắn hoặc “y” dài đểu được cả. Ai muốn viết sao tùy ý. Bắt đầu từ đó, tôi “tùy ý” dùng “i” ngắn cho tên của vị tiến sĩ nầy. Mở đầu bức thư tôi thường viết, “Kính thưa Tiến Sĩ Thụi.” Sau một thời gian độ 5 tháng, vị tiến sĩ ấy gọi tôi là người bất lịch sự khi tôi đổi chữ “y” dài thành “i” ngắn cho tên ông ấy. Tôi trả lời rằng chính ông đã bảo tôi tùy tiện dùng “i” ngắn hay “y” dài cũng được cả mà! Sau đó, ông không nói gì thêm, nhưng tôi để ý thấy ông dùng “quý vị” thay cho “quí vị” như trước kia.
16/04/2020(Xem: 6766)
Con à, thời gian qua mau, ngày tháng thoi đưa. Mới ngày nào con còn bập bẹ, chập chững tập đi trong sân nhà, chớp mắt nay con đã vào đại học. Theo lý thuyết, 18 tuổi đã trở thành người lớn, ba không cần phải lo lắng nữa. Chỉ là con từ khi sinh ra cho đến nay, chưa từng rời khỏi nhà, nên ba lo lắng rằng con không tự chăm sóc tốt bản thân khi ở một mình bên ngoài. Con nói con không muốn học đại học ở quê, ba hiểu và ủng hộ con. Ở ngoài kia trời cao biển rộng, con có thể tự do thoải mái lượn bay. Con vốn không thích thuyết giáo, nhưng trước khi con đi học, ba vẫn phải nói vài lời. Nó đối với con không hẳn sẽ hữu dụng, nhưng đối với ba cũng an ủi phần nào.
16/04/2020(Xem: 5239)
Chỉ trong giai đoạn này ...những ai có nhiệt tâm và lạc quan cho một tiền đồ sáng lạn mới có thể ngồi yên đọc những quyển sách tâm linh một thời rất nổi tiếng , còn thì tựu trung thường giải trí bằng nhiều phương tiện khác nhau như âm nhạc, phim hài và tôi cũng không ngoại lệ . Dù hơn tháng nay ngoài các công việc thường ngày của một phàm phu tập tễnh học Đạo , đôi lúc tụng kinh cầu an , khi thì tụng sám hối sáng sớm trì chú và tụng Lăng Nghiêm nhưng sao thì giờ còn lại đã làm tôi thấy chút trống vắng hơn bao giờ... Có lẽ từ lâu thật sự trong tôi chưa từ bỏ được những điều mong ước rất tầm thường ? Và phải chăng tôi chưa có được một sự hiểu biết sâu sắc về những dính mắc đó nên chưa sẵn sàng cắt đứt nó .