Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

45 Năm, Một Chặng Đường

26/07/202406:57(Xem: 672)
45 Năm, Một Chặng Đường
ht thich nhu dien-2ht nhu dien (3)ht nhu dien (2)

45 Năm, Một Chặng Đường
Trần Thị Nhật Hưng



Thiên hạ vẫn nói “Thời gian như bóng câu qua cửa sổ”. Đúng vậy. Mới đó mà đã 45 năm, thoắt một cái trôi nhanh như...bóng câu!

 45 năm, một chặng đường đâu phải ngắn, biết bao vật đổi sao dời, nhất là thế giới chuyển mình càng lúc càng văn minh đưa nhân loại bước vào kỷ nguyên của ngành công nghệ kỹ thuật điện tử, mang lại lợi ích cũng nhiều mà hại cũng không kém, đã làm biết bao người thất nghiệp, phá sản...trong đó có ngành báo chí. Các nhà xuất bản báo giấy đóng cửa hàng loạt, sách in ra chẳng mấy ai thèm mua, vì đã coi...chùa trên Internet!

Giữa lúc xã hội chao đảo ngả nghiêng, biến đổi khôn lường, ai cũng ưu tư về vận mệnh, sự nghiệp công trình của mình, tự tìm một con đường sống để thích nghi với hoàn cảnh, thời cuộc, thì 45 năm qua, báo Viên Giác, tờ báo giấy vẫn tồn tại cho đến hôm nay. Nhờ đâu và tại sao?

Nếu giải thích theo tinh thần Phật Giáo, thì đó là phước báu của người lãnh đạo. Phước báu tích tụ từ bao đời và cả ngay kiếp này, để vị đó, ngoài khả năng còn có tấm lòng, tư cách, tóm gọn lại vừa có tài vừa có đức mới được như thế. Tài để thiên hạ phục, và đức để người ta mến. Đó là hai yếu tố, điều kiện ắt có và đủ để thành công và bền lâu nữa. Thiếu một trong hai sẽ đi khập khiễng, khó đến đích được. Thì vị đó, chính là Hòa Thượng Thích Như Điển, chủ nhiệm báo Viên Giác, Đức quốc (Tôi lại... “nịnh” Hòa Thượng nữa rồi)

Hãy xem tôi... nịnh có đúng không nhé?!

Để có một tờ báo, trước nhất, người đề xướng phải có khả năng, lòng yêu văn chương, sự quyết tâm dấn thân và biết “chiêu hiền đãi sĩ” thu phục “hiền tài” cùng chí hướng  về với mình cùng mình gánh vác mọi chuyện lớn, nhỏ. Với một người hội đủ nhân tố như vậy, với thời gian, không cần chiêu, hiền sĩ khắp nơi cũng tìm về.

Báo Viên Giác khởi đầu năm 1979.

 Khi các bạn cầm tờ báo, hay cuốn sách trên tay, ít ai biết được công việc của người sáng tạo và chuyển đến tay bạn đọc như thế nào.

Nỗi vất vả của thuở ban đầu cho đến bây giờ, trải qua bao khó khăn, “hiền sĩ” của báo Viên Giác, ngoài ban biên tập đến từ nhiều quốc gia, những vị kỳ cựu tại Đức “khai quốc công thần” (tôi chỉ kể sơ những vị tôi biết), nhiều người thủy chung cho đến răng long tóc bạc, như bác Hiền Sanh, cô Nga, bác Ngô Văn Phát, anh Như Thân..v.v.. Tận tụy đến hơi thở cuối cùng như anh Huy Giang, Hạ Long, Vũ Nam, chị Hồng Nhiên..v.v..và đặc biệt là anh Chủ Bút Phù Vân, đã rời bỏ chúng ta lúc anh 85 tuổi, và năm nay 2024 là giỗ đầu của anh. Tất cả đã dốc tâm huyết, công lao, trì chí lo cho tờ báo tồn tại và phát triển.

Hồi chưa có Internet, bài viết tay, copy xong gởi đi, vị Chủ Bút phải bỏ nhiều thời gian đọc hết, cân nhắc lựa chọn, rồi chuyển đến bác Hiền Sanh cặm cụi ngồi còng lưng đánh máy lại và tìm cách bỏ dấu. Chao ôi, chóng mặt lắm! Khâu kỹ thuật xếp chữ, in ra, bỏ phong bì, ghi chép địa chỉ với số lượng lớn những 5,6 ngàn số. Chao ôi, xoay như chong chóng cũng chóng mặt luôn! Nay, trước làn sóng Internet, người làm báo, viết lách cũng đỡ hơn, tự đánh máy, gởi đi, giảm thiểu nhiều khâu, nhất là thời gian, nhưng vấn đề khác, vì đăng online, tất cả bài viết đưa lên Internet, tờ báo giấy không mấy ai quan tâm nhiều nữa. Thế nhưng, báo Viên Giác, sau 45 năm vẫn đứng vững, chính nhờ, ngoài vị Chủ Nhiệm tài đức, những hiền sĩ tận tụy như thế, một lực lượng hùng hậu khác rất quan trọng, cũng là niềm an ủi, khích lệ lớn lao cho Viên Giác, chính là độc giả. Nếu độc giả không ủng hộ, thì người cầm bút phải gác bút, văn phòng làm báo cũng đóng cửa thôi. Những vị độc giả, có thể tự hỏi lòng và tự tìm ra câu trả lời, do đâu mà quí vị luôn hướng về chùa Viên Giác như thế?!

ht nhu dien (5)

Riêng tôi, mãi đến năm 1990, tôi mới có nhân duyên biết đến và cộng tác báo Viên Giác. Kể có hơi trễ, nhưng trễ còn hơn không. Là Phật Tử, đến với tờ báo đạo, tôi cũng như bao người cộng tác khác, dành thời gian tâm trí viết, như sự cúng dường, đâu ai...thuê hay đòi hỏi nhuận bút đâu. Bù lại, chúng tôi có niềm vui tinh thần từ những “đứa con” văn chương của mình và đặc biệt nữa tìm thấy ấm cúng trong gia đình Viên Giác. Chỉ có thế mà với thời gian dài cho đến hôm nay, tôi bị lôi cuốn trong tình đời nghĩa đạo đó.

Rồi sau cuộc thi “Viết Về Âu Châu” năm 2002, Hòa Thượng dành công sức, tiền bạc (những 15 ngàn Euro)  tổ chức những giải thưởng tuyển văn tài, dần dà xuất hiện thêm nhiều cây bút mới, đặc biệt một lực lượng cầm bút khác, đó là Những Cây Bút Nữ Báo Viên Giác. Cũng cần nói thêm, nhóm này được anh Chủ Bút Phù Vân đề xuất thành lập sau khi thỉnh ý cùng Hòa Thượng Chủ Nhiệm Thích Như Điển.

Quí vị cũng thấy đó, tìm một người cầm bút, chịu cầm bút nhất là phái nữ viết về Phật giáo rất khó, đếm trên đầu ngón tay, ở đây có những 9 cô (bây giờ chính thức còn 8, một người vì bịnh tật đã về cõi Phật), chưa kể vài cây bút nữ khác trong và ngoài Âu Châu. Điều đó không ngẫu nhiên mà có, vì nhóm chúng tôi ngoài yêu văn chương, nghĩ đến chùa còn xuất phát từ lòng quí kính khâm phục Hòa Thượng, người không những tận tụy cho Phật giáo đưa Phật giáo Âu Châu có tầm vốc như hiện nay mà còn tận tụy với văn chương, văn hóa Việt Nam tại hải ngoại duy trì và phát triển.

Ngày nay dưới trướng Hòa Thượng vô số người cộng tác, ủng hộ, mặc dù trước sự vô thường của cuộc sống, kẻ đến, người đi, như sự ra đi của anh Chủ Bút Phù Vân, Trời Phật gia bị đã cử người khác, anh Nguyên Đạo Văn Công Tuấn đến thay thế. Ngôi vị Chủ Bút không dễ tìm. Từ mười năm trước, chính anh Phù Vân và Hòa Thượng luôn quan tâm để mắt đến, nhắm hết người này đến kẻ kia, không tìm đâu ra, rồi ưu tư ngậm ngùi tuyên bố, báo Viên Giác sẽ cáo chung theo sự ra đi của anh Phù Vân, bởi vì, ngôi vị Chủ Bút, đòi hỏi người đó phải có khả năng, trình độ và nhất là tấm lòng phục vụ tha nhân vô vụ lợi, nếu không, tờ báo Viên Giác không thể tiếp nối vững vàng đến 45 năm nay. Trong tinh thần xây dựng văn hóa nước nhà, đặc biệt văn hóa Phật giáo tại hải ngoại dưới bóng chùa Viên Giác, mong rằng tất cả chúng ta được Phật, Trời gia hộ dồi dào sức khỏe, kẻ góp công, người góp của qui về một mối với tấm lòng vững chải để tiếp nối con đường chúng ta đang đi và đã chọn.

Thân chào các bạn.

Trần Thị Nhật Hưng



 



 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2015(Xem: 3428)
Mẹ tôi qua đời đã hơn 10 năm rồi, nhưng cái bếp thân yêu, như là chỗ ghi nhớ bóng dáng mẹ, thì vẫn được các em tôi dùng làm nơi đun nước hàng ngày...
23/06/2015(Xem: 11973)
Hơn hai mươi năm trước, khi đọc được bài thơ Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế nói về tiếng chuông Chùa Hàn San ở Tô Châu bên Trung Hoa, tôi cứ thắc mắc không hiểu tại sao thơ Đường có không biết bao nhiêu bài thơ tuyệt tác, vậy mà bài thơ chỉ bốn câu này lại gây ra bao nhiêu cuộc bút đàm tốn bao nhiêu giấy mực. Hay tại vì ngôi Chùa ở bến Cô Tô này đã quá nổi tiếng chăng? Nhưng đã ngờ thì phải cố mày mò tìm cho ra lẽ. Tôi tìm đọc thêm những câu chuyện chung quanh quả Đại hồng chung và tiếng chuông Hàn San. Nhiều huyền thoại đọc thật thú vị nhưng sao thấy nó cứ thực thực hư hư! Trong số ấy có một câu chuyện nói rằng, tiếng chuông chùa Hàn San có thể ngân vang rất xa, xa
21/06/2015(Xem: 3320)
Mật độ con người trên thế giới hiện nay mỗi lúc một tăng lên dần, nên tất cả những nhu cầu cho đời sống con người từ nhiều phía, nhằm để cung ứng phục vụ, như : sự ăn, mặc, ở, bệnh, các phuơng tiện đi lại, các phương tiện thông tin khoa học, các thông tin tri thức nhân sinh và vũ trụ.v.v… Trong đó, vấn đề nhu cầu tín ngưỡng tâm linh, hiện hóa vào cuộc sống của con người qua mọi hình thức biểu tượng, cho niềm tin và ước nguyện cũng cần phải thực hiện đến.
18/06/2015(Xem: 5938)
Người có dừng chân trên bến sông Bên kia đồi cỏ núi mây trùng Bên này chim rủ nhau về hội Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.
13/06/2015(Xem: 4760)
Tôi không quen biết nhà thơ Trần Hậu, chưa được gặp anh một lần nào. Trong một lần vô tình (qua nhạc sĩ Trần Đức Tâm), nhìn thấy và giở trang bìa tập thơ “Biển Đời Trăn Trở” của anh , ngay sáu câu thơ đầu dùng làm lời tựa trong bài thơ Trăn Trở đã cuốn hút tôi nhanh chóng. Làm như vậy có lẽ nhà thơ nghĩ rằng thơ là hơi thở, là cuộc sống và là cung cách của riêng mình, cho nên dùng chính lời thơ ấy để nói lên điều mình muốn nói, thay vì nhờ cậy một ai đó viết lời giối thiệu. Chính những dòng đó như chứng minh với mọi người rằng chân lý Phật đà luôn hiện hữu quanh ta, trong khổ đau cũng như trong hạnh phúc. Mà dường như điều tưởng nhỏ nhoi ấy ai cũng dễ dàng nhận ra, đôi khi chỉ bằng cảm quan chung quanh, những cảm quan mang tên rất “Như Thị”.(đính kèm ảnh tập thơ)
01/06/2015(Xem: 2976)
Kim Tiếng thương mến, Vẫn biết rằng "Đời là vô thường". Nhưng mình vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Kim Tiếng đã ra đi. Chỉ trong vòng có hai ngày mà trường Sương Nguyệt Anh thân yêu của chúng ta đã mất đi hai Thầy Cô: - Cô Dương Kim Tiếng: 5-5-2015 - Thầy Giáp Bằng Phan: 6-5-2015
29/05/2015(Xem: 3957)
Năm học lớp sáu, lần đầu tiên tôi được đến chùa. Chiếc xích-lô bỏ mẹ con tôi phía trước con đường nhỏ, nhìn vào bên trong thấy sâu hun hút. Đi bộ một quãng, bước qua cổng tam quan đồ sộ là chiếc sân rộng với nhiều gốc cây cổ thụ. Sân vắng người. Một con chó to và mập từ bên trong chạy ra cong đuôi sủa. Một cô ni đon đả bước ra chào hỏi rồi dẫn mẹ con tôi đến dãy nhà lớn. Mẹ bảo tôi bỏ dép rồi bước lên những bậc cấp cao. Nơi căn phòng đầu tiên, vị sư tuổi ngoài ba mươi, người tầm thước, da láng lẩy, khuôn mặt hiền từ, vài lời xã giao với mẹ tôi rồi lại dẫn đến một căn phòng khác. Tôi thấy vị sư cũng như mẹ tôi quỳ xuống lạy một vị hòa thượng to lớn, đẫy đà có lẽ là đau ốm nên nằm trên chiếc võng xanh. Tôi nấp bên sau lấm lét nhìn.
07/05/2015(Xem: 5727)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
01/05/2015(Xem: 15227)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
20/04/2015(Xem: 4918)
Tùy bút: Viết về tháng tư
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]