Mùa Vu Lan Báo Hiếu

31/08/202313:40(Xem: 5398)
Mùa Vu Lan Báo Hiếu

hoa hong bao hieu-4

Mùa Vu Lan Báo Hiếu

 

Má yêu dấu,

Tháng Bảy về, mùa báo hiếu lại đến. Không khí trời Âu năm nay vẫn chưa vào thu với lá vàng rơi, nhưng sao con rất chạnh lòng khi nghĩ về Ba Má và nhất là Vu Lan năm nay là Vu Lan đầu tiên mà chị em chúng con không còn được ôm Má như mọi năm.

Trong những ngày qua, tâm trí con luôn bị chế ngự bởi tản văn nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” của TS Thích Nhất hạnh, con nhớ như in trong lòng đoạn văn Sư Ông viết: „Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi người cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.”

Nhưng Má ơi, trong trái tim con bây giờ là vạn nghìn suy nghĩ, là vạn nghìn nỗi nhớ thương. Con thật sự thấm thía tận xương tủy hai chữ MỒ CÔI, mặc dù nhiều khi nhớ đến Ba Má, con xòe hai lòng bàn tay mình ra để thấy được Ba Má vẫn luôn còn trong đó, nhưng nó cũng không chận được những dòng nước mắt thổn thức chảy dài trên má, vị mặn trên đầu lưỡi là tiếng chuông vang lên cho con biết: „Trên đời này, nếu có một tình yêu thương thật sự, thì đó là tình yêu thương vô bờ bến của Ba Má“ nhất là Má, con biết rõ, con còn nợ Má cả một cuộc đời, cả một tấm chân tình bao la như trời biển, con biết, sẽ chẳng bao giờ con trả được công ơn sinh thành dưỡng dục, nuôi nấng của Ba Má…dù vậy, trong tim con luôn ấp ủ một ước mơ là sẽ trở thành niềm tự hào và hạnh phúc của Ba Má. Con nguyện sẽ làm được điều này bằng tất cả cố gắng và nổ lực của chính bản thân mình, để không phụ lời dặn dò của Ba má, nhất là Má, sau hơn 30 năm Ba xa Má con mình, lời dặn dò này con luôn ghi lòng tạc dạ:“…phần thưởng quý báu nhất mà PhậtTrời dành tặng cho Má chính là sự thành đạt, bình an của các con, sống sao cho thật tốt, thật tử tế với mọi người…“.

Thật vậy đó Má, người ta thường nói, trong cuộc sống không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn Cha Mẹ và không bất hạnh nào lớn hơn của kẻ mồ côi. Và điều này chị em chúng con đã thật sự thực chứng, trải nghiệm, thấm thía cảnh xa Ba đã hơn 30 năm và mất Má gần nửa năm nay rồi.

Và rồi trong tản văn Bông Hồng Cái Áo, Sư Ông còn dạy tiếp: „Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa".

Má kính yêu ơi, con sẽ gửi đến bạn bè thân quen của con trong mùa Vu Lan này lời khuyên nhủ dạy bảo thâm thúy với cả biển trời yêu thương lai láng trên của Sư Ông như món quà nho nhỏ của một kẻ mồ côi. Để mọi người sẽ nhận ra: Cuộc đời vốn là một dòng chảy bất tận, có những thứ qua đi không bao giờ có thể lấy lại được. Nên hạnh phúc thay cho những ai còn cha mẹ trên đời, nghĩa là khi đó ta còn có được một vùng trời đầy bóng mát bình yên.

Mùa Vu Lan , Mùa báo hiếu cha mẹ  trong cả hai hoàn cảnh MẤT-CÒN của đấng sinh thành, nhưng với con, đây cũng là Mùa để con quay về, nhìn nhận chính gia đình mình đã và đang có, nhìn chính mình với vai trò một người con gái của Ba Má, và luôn cả con là người mẹ hiện tại đã và đang sống đời gia đình như thế nào với các con của mình (các cháu ngoại của Ba Má) như thế nào!

Má yêu kính ơi,

Con luôn tin rằng, Má con mình vẫn còn bên nhau! (cả Ba cũng vậy!). Mùi dầu xanh Má thường xài đã theo con từ khi xa gia đình, mỗi khi nhớ đến Má, ngón tay con tự động chấm chút dầu rồi xoa nhẹ lên hai bên thái dương và mũi, con ý thức hít một hơi dài vì đang quá nhẹ nhàng sung sướng „hun“ Má một cái thiệt là luôn khao khát…

Má ơi, nơi này, con lặng lẽ dâng đến Ba Má cả một bầu trời nhung nhớ yêu thương, không phải chỉ trong mùa Vu Lan này mà thôi!

Một Sư Cô đã tiếp sức cho con:

Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng

Vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười.“

Con của Ba Má,

hồng hoa

     

 

 

Các bạn thân mến,

Cám ơn các bạn đã dành thì giờ đọc những dòng tâm tình của tôi gửi đến Ba Má trong tâm trạng của một kẻ mồ côi. Đây cũng là một dịp để chúng ta ý thức sâu sắc hơn khi cài một bông hồng lên ngực thật gần trái tim mình, dù đỏ hay trắng, chúng ta sẽ cảm thấy cánh hoa hồng mơ hồ run nhè nhẹ theo từng nhịp đập của tim mình, theo từng hơi thở vào…ra…và có lẽ chúng ta sẽ cảm nhận hơn bao giờ hết: Mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi rồi khó có thể có lại được! Vì thiên thu Mẹ Cha là bầu trời – là mặt đất của mỗi người – luôn là điểm tựa vững chắc cho con bước vào đời.

Chúng ta cũng rõ: thật khó để có được thời gian bên cạnh Mẹ Cha mà không phải bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, và cũng thật khó để giữ gìn ôm ấp cha mẹ bên đời khi mà vô thường ập đến. Vì thế, trân quý từng phút giây khi còn có thể gần gũi là điều duy nhất mà ta có thể làm…

Tôi nhớ, khoảng năm 2020, khi Sư Ông TNH đang tịnh dưỡng tại chùa Từ Hiếu- Huế, chị hai tôi đang ở Sài Gòn, dự định ra Huế để đảnh lễ Sư Ông. Lâu nay chị em tôi đều tôn kính Sư Ông như người cha Tâm Linh của mình, người đã thay Ba Má để đưa đường chỉ lối chúng tôi đi tiếp con đường sáng đẹp trong cuộc đời.

Một đệ tử trẻ của Sư Ông đã nhắn nhủ với chị tôi rằng:“ nếu quý vị thương Sư Ông, hãy tìm gặp Sư Ông ngay trong sự thực tập của mình thay vì đến tận nơi để đảnh lễ!“. Thầy hay nhắc đi nhắc lại nhiều lần câu này với mọi người !

Cho nên thiển nghĩ, trong mùa vu lan này, dù rằng Sư Ông đã khuất núi, cách đảnh lễ Sư Ông Nhất Hạnh tốt nhất là báo hiếu với cha mẹ, tổ tiên, ông bà huyết thống của mình. Cách được gần bên Sư Ông tuyệt vời nhất là báo hiếu thầy tổ, cùng quý thầy cô. Rộng hơn nữa là báo hiếu với quê hương nơi mình chào đời, với đất nước thân yêu bấy lâu cưu mang mình và gia đình bình an, và cùng chung tay bảo vệ môi trường sống.

Các bạn thân mến,

Tôi xin phép được kể thêm một chút: Nhiều năm trước, khi biết được có người phát tâm xây bảo tháp cho mình, Sư Ông TNH đã chia sẻ: “Đã lỡ xây rồi , thì phải ghi lên trước tháp mấy chữ “Trong này không có gì”. Thầy không nằm trong tháp ấy đâu. Nếu người ta vẫn chưa hiểu thì ghi thêm một câu nữa: “Ngoài kia cũng không có gì”. Và nếu vẫn còn chưa hiểu thì ghi thêm một câu chót là: “Nếu có gì thì có trong bước chân và hơi thở của bạn”. Ngài dặn các đệ tử: “Nếu một ngày Thầy mất, đừng xây tháp mộ gì cho Thầy. Tốn kém tiền của. Tốn đất của dân. Dân mình còn nghèo lắm. Hãy hỏa táng Thầy. Tro cốt thầy, hãy chia đều cho các Thiền viện của Làng Mai trên khắp thế giới rồi rải trên những con đường mà hằng ngày các con đi thiền hành. Làm như thế, ngày ngày, thầy và các con vẫn đi thiền hành chung”. Nguồn: https://vnexpress.net/di-huan-khong-xay-bao-thap-cua-thien-su-thich-nhat-hanh

Và tôi luôn có niềm tin như Sư Ông vẫn thường dạy: Tuy chúng ta không còn thấy được vóc dáng kính yêu của Sư Ông nữa, nhưng Sư Ông vẫn luôn có mặt với chúng ta ngay tại đây và bây giờ, ngay trong lúc này, nếu như mỗi hơi thỡ, bước chân của chúng ta đều có Chánh Niệm. Thật đó, cách được ngồi cạnh bên Sư Ông nhiệm mầu nhất trong mùa Vu Lan báo hiếu này là sự thực tập chế tác hạnh phúc, an lạc, thương yêu của chúng ta. Và khi đó, Sư Ông không chỉ ở bên cạnh ta mà còn ở và sống ngay trong chính chúng ta.

Mến chúc các bạn tay trong tay cùng Sư Ông thong dong từng bước với hơi thở thật sâu lắng nhẹ nhàng, không chỉ trong mùa Vu Lan mà thôi!. Và luôn dành thời gian nghĩ đến Cha Mẹ để tri ân và tưởng nhớ, dù họ còn ở bên ta hay đã  rời xa cõi tạm đang vân du miền mây trắng!


Hiên Trúc – Mùa Vu Lan 2023

tâm hải đức

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 17751)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
09/04/2013(Xem: 29620)
Nếu nói 20 năm là một thế hệ, thì những bài viết trong quyển sách thứ 36 nầy đã hơn một thế hệ rồi. Đó là 25 năm của một chặng đường lịch sử mà chúng tôi đã đi qua.
09/04/2013(Xem: 4703)
Với thế kỷ mà xã hội đang tiến nhanh trên con đường hiện đại hóa, việc chúng ta nghiên cứu văn hóa Phật giáo Trung Quốc là việc làm có ý nghĩa gì? Làm thế nào để sự nghiên cứu của chúng ta có lợi đối với cuộc sống hiện thực và kiến thiết nền văn hóa mới cho đất nước Trung Hoa? Tôi cho rằng trong sự tồn tại trường kỳ một hiện tượng văn hoá thì tự bản thân văn hóa ấy đaõ có tính tất nhiên, sâu xa của nó.
08/04/2013(Xem: 20794)
Tôi viết tập truyện nhỏ này với niềm say mê thích thú chưa từng có. Một mình trên căn gác, suốt ngày tâm hồn đắm vào thế giới loài vật những cọp những beo, cáo, gấu, chìa vôi, bìm bịp, chèo bẻo... tôi tưởng như chúng đang chạy nhảy và đối thoại quanh tôi. Thật là những giờ phút kỳ diệu. Viết xong từng đoan, đọc lại, cười. Như đọc văn của ai. Thích hơn khi viết về Người, bởi nghĩ rằng viết về Người đã có nhiều ngòi bút khác viết rồi. Ðằng này do mình tưởng tượng dựng ra thì hy vọng chúng mang trọn vẹn bản sắc của tâm hồn mình.
08/04/2013(Xem: 18913)
Hằng năm cứ mỗi độ cuối đông, toàn thể Phật giáo đồ trên khắp năm châu bốn bể, đều long trọng tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo (vào ngày mùng tám tháng mười hai âm lịch).
08/04/2013(Xem: 5068)
Nếu như những suy nghĩ dưới đây không được hiểu theo nghĩa tích cực, trong sáng thì hãy xem như nỗi oan ức như chính thiện ý việc tổ chức cuộc "Tuyên Dương Công Đức" (TDCĐ) Ban Văn hóa Thành hội Phật giáo nhân Phật Đản 2544 vừa qua, đã không tròn vẹn tâm nguyện, tình ngay mà lý không thuận.
08/04/2013(Xem: 3266)
Gần đây, ở mục "Nhìn lại lịch sử" trên tạp chí Thế Giới Mới (1), tạp chí của Bộ Giáo dục và Đào tạo, có đăng bài viết của Phan Duy Kha (PDK), nhan đề Chuyện cây gạo làng Dương Lôi, sư Vạn Hạnh và vua Lý Công Uẩn ...
04/04/2013(Xem: 15660)
Hôm nay là ngày sám hối lệ. Tất cả các Phật tử đến đây tụng kinh, nghe thuyết pháp và hành thiền. Đây là chương trình tu học mỗi tháng hai kỳ vào ngày 14 và 29 Âm lịch cho cư sĩ. Những bậc xuất gia có 2 ngày là 15 và 30 hàng tháng để làm lễ sám hối.
03/04/2013(Xem: 6552)
Quán trọ là nơi tạm dung của người xa xứ. Hầu hết chúng ta là những người đang sống lưu vong và các quốc gia định cư, trong ý nghĩa nào đó cũng mang tính chất của một quán trọ bên đường. Tâm cảm nầy không phải duy nhất cho người Việt nam mà hầu hết di dân, nhất là người tị nạn khắp nơi trên thế giới đều chia sẻ trạng thái tâm lý nầy. Enrico Marsias, ca sĩ Pháp gốc Hi Lạp, đã mô tả tâm trạng nầy thật tuyệt vời qua bài hát Adieu Mon Pays:
02/04/2013(Xem: 16297)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.