Cần Bước Chậm Lại

20/06/202309:54(Xem: 4023)
Cần Bước Chậm Lại

CẦN BƯỚC CHẬM LẠI


Chỉ cần chậm lại một chút dành lấy thời gian để yêu bản thân mình, dành chút thời gian thảnh thơi thư giãn. Mỗi ngày nếu chúng ta cứ vội vã như thế  sẽ vuột mất những thứ quan trọng với mình. Bước đi chậm rãi trong hiện tại để ngắm nhìn rõ hơn chính bản thân mình.

 

Thiên nhiên giúp chúng ta được thả lỏng thân thể và tâm trí. Hít một hơi thật sâu, mỉm cười và nhìn trời xanh mây trắng, nó làm cho tâm trạng chúng ta được cởi mở và ta được lắng nghe lòng  mình; nhìn sâu vào những mảnh đời khốn khổ, nhìn sâu vào cuộc đời này một cách bao dung và độ lượng, như vậy cuộc đời của bạn sẽ an yên hơn.

 

Từng bước chân chậm rãi xuống đồi, thấy bước chân càng rõ nét hơn; hai bên vệ đường đầy hoa màu tím, hoàng hôn dần dần xuống hẳn, một màn đêm bao trùm lấy những tàn cây lớn, cúi đầu nhìn xuống và thấy dòng người hối hả dưới kia, ai cũng bôn ba vì cuộc sống, cũng như đang có những câu chuyện  buồn vui  của riêng mình.

 

Nếu có một đôi cánh, tôi chỉ muốn bay vào bầu trời kia không bao giờ đáp xuống nữa, nhưng mà cõi lòng của tôi vì sao vẫn còn lưu luyến như vậy. Mỗi ngày tôi đi ngang qua cánh đồng lúa mì và những đồi hoa dại vàng ươm tràn ngập lối đi, tôi chợt nghĩ thế giới này quá xinh đẹp, tôi cảm nhận được khoảnh khắc này, được tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng, thường nghĩ ai cũng có một góc trời cho riêng mình, đời mình là cái gì vậy? Có phải chăng mỗi ngày người ta cứ vội vả vật lộn với cuộc sống để mưu sinh, nên quên đi còn có những cái hạnh phúc mà người ta cần phải hướng tới, người ta đã để cho đôi bàn tay mỗi ngày sạm nắng đôi mắt trở nên u buồn .


ni su tam van 2
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) và Đoàn Sinh GĐPT Thiên Long, Sài Gòn (hình chụp đầu tháng 2/2023)

 

 

Một đời người có mặt trên cuộc đời này có thể sống hai mươi năm, ba mươi  năm, hay là một trăm năm. Ước gì chúng ta có nhiều thời gian, nhưng thời gian đi qua rồi khó mà trở lại, đời người được sinh ra kiếp này đâu biết được kiếp sau sẽ ra sao? Chúng ta đã từng đưa tiễn nhiều người thân thương và bạn bè về lòng đất mẹ.

Đưa người ta không đưa qua sông, nhưng sao nghe tiếng sóng ở trong lòng, cuộc sống là như thế đấy, dù có ai thân thương đến đâu cũng chỉ tiễn chân một đoạn đường đưa người về với cát bụi, rồi cũng giã biệt, quay lại chỉ còn ta với ta, một chút nhớ thương khi nghĩ về ai đó khiến lòng ta chùn lại.

 

  Chợt thấy ánh nắng mặt trời và những đồi hoa óng ánh màu tím dưới từng bước chân, còn được sống, còn được thở chung dưới bầu không khí trong lành mát mẻ, nghe tiếng chim hót ngoài kia và ánh mắt ta được nhìn trời xanh mây trắng, nhìn được những người mình thương yêu.

 

Rồi một ngày nào đó cảm thấy thời gian như ngắn lại, có những việc chúng ta chưa kịp làm mà thời gian thì đã hết, một ngày nữa đã trôi qua rồi. Lỗi lầm lớn nhất của con người mắc phải trong đời là gì? Sai lầm lớn nhất của đời người là bạn nghĩ rằng bạn đủ thời gian.

 

  Thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, thời gian dạy cho ta biết trân quý sự sống, thường cái gì mà mình biết trân quý là cái đã trôi qua; cái gì mất đi rồi mới tiếc nuối. Được sống thêm một ngày nữa để yêu thương và học cách yêu thương, luôn trân quý những tháng năm còn lại, thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, chúng ta còn có bao nhiêu năm tháng của đời người?

 

Tuổi thanh xuân của chúng ta không còn nhiều nữa, chúng ta đã đi qua cuộc đời này một cách lặng lẽ âm thầm, nhưng mỗi ngày đi qua, ngày nào là ngày bình yên, hạnh phúc? Thời gian đẹp nhất vui nhất chính là thời gian cho mình.

 

 Chúng ta rong chơi trong cuộc đời này, cần bước chậm lại, chậm lại để suy nghĩ về một đời người, rồi chợt lúc nào đó trái tim thổn thức, ngắm nhìn những chặng đường đi qua, xót xa nghĩ đến thân phận con người đáng thương. Thời gian là để cho chúng ta có cơ hội để trân quý, để hiểu nhiều hơn và nuôi dưỡng nó. Giá trị đích thực của một đời người, nó luôn ở ngay trước mắt chúng ta nhưng lại thường bị quên lãng.

 

Trong cuộc sống không đầy đủ tình cảm để dành cho ta, mà trái lại có thể đành lòng vô tình làm cho chúng ta tổn thương bằng những hành động bằng những suy nghĩ, bằng những cái nhìn lời nói...

 

 Một cái thế giới tươi đẹp đầy sự yêu thương đầy sự tha thứ cũng không thể vì người khác mà quên đi trách nhiệm của bản thân mình.

Nuôi dưỡng được trái tim bình yên thì ta không còn sợ những dông tố, ta  hiểu được đường đi lối về, ta không còn lo sợ. Trong đời sống không phải lo lắng sợ hãi điều gì là tuyệt vời nhất .

 

Giữa đêm khuya thanh tịnh giúp cho tâm trạng của chúng ta lắng đọng và  sáng suốt hơn, không gian tĩnh lặng giúp cho tâm ta định tĩnh.

 

Không một ai muốn mình đơn độc và buồn bã nhưng có những giai đoạn buộc chúng ta phải trải qua những thăng trầm và chấp nhận được nó, để chúng ta có được nụ cười lạc quan thong dong tự tại .


Nhân duyên của một kiếp người, đi qua rất nhiều chặng đường rồi để lại trong ta những cung bậc cảm xúc khác nhau
, những đau buồn thương nhớ, mỗi ngày ta được sống với những kỷ niệm đẹp, ai đến rồi ai đi tùy vào nhân duyên mình gặp.


Tạo nên một nhân duyên thiện lành đến một lúc nào đó đúng thời đúng lúc, rồi ta tự biết cách chọn cho mình một con đường để đi
, từ lâu chúng ta vẫn tin rằng không có cái gì là mãi mãi trường tồn không có cái gì là cố định cả.

Trong đêm vắng giữa màn sương u tịch thắp lên một ngọn nến và nhớ lại những người thân quen đã đi qua cuộc đời mình, tất cả chỉ còn là những hồi ức vui buồn, mỗi kỷ niệm được sót lại trong ký ức một thời để nhớ, một thời để quên.


ni su tam van-3
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) cùng Mẹ già Tâm Thái 91 tuổi và các đệ tử (hình chụp ngày 15/2/2023)

 

 

Nếu chúng ta chịu buông tay thì hạnh phúc sẽ đến, nhưng mà sự đợi chờ để có một sự thay đổi, một bước ngoặc mới trong cuộc đời của chúng ta, là một thứ rất dễ nói nhưng mà khó làm.

 

Với một người có thể thay đổi khi phần lớn có nhiều biến cố xảy ra trong đời, biến cố về sức khỏe, biến cố về kinh tế tiền bạc, về những nỗi đau mất mát, hay là một sự ngẫu nhiên ập đến đủ cho ta ngã quỵ, khiến cho ta không còn đủ sức mạnh chống chọi để làm bất cứ một điều gì, cho dù rằng trái tim của ta có tốt thế nào, cũng không đủ để hoàn thành mọi thứ.

 

Làm sao để chúng ta cân bằng được mọi thứ? Mỗi ngày chỉ cần làm những điều đơn giản nhưng có thể biến đổi cuộc sống, ba chiếc chìa khóa cần thiết đó là: đón  nhận, thay đổi và  rời xa.

 

Mỗi một ngày chúng ta quán chiếu nội tâm của chính mình, biết yêu thương thân tâm thì đời sống mới trọn vẹn, để thấy rõ và hiểu về mình hơn, thấy được con người thật của chính mình, trong khi cả một xã hội ngoài kia đang quay cuồng và điên đảo chạy theo những giá trị phù phiếm.

 

Chúng ta có thể đủ năng lực giải quyết những xung đột xung quanh đời sống, bên cạnh đó mỗi ngày hoàn thiện chính mình, một khi ta được hoàn toàn trở nên một con người hạnh phúc bình yên, thì ta mới đủ khả năng để góp phần làm đẹp cuộc đời.

 

Hôm nay trời thật đẹp có những hạt mưa rơi, những cơn mưa phùn, những chiếc lá rơi bay trong gió thật đẹp, tất cả mọi người đến với nhau bằng tình yêu thương, màu sắc của thiên nhiên đã cho ta những niềm hy vọng tiếp tục bước đi.

 

Với tôi, mỗi ngày thức giấc thầm luôn biết ơn, vì còn có mặt ở đây và ngồi vững chãi thảnh thơi với từng hơi thở vào ra, còn đủ sức bước đi, nhìn ánh bình minh; chiều được nhìn hoàng hôn buông xuống; tối đọc những bài kinh lời dạy của các bậc tiền bối luôn dõi theo; tôi cũng có thể đọc vài trang sách  thư giãn, như thế giúp tôi bình yên mỗi ngày không thấy đơn độc và nhàm chán. 

 

Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều thứ cần phải ngẫm nghĩ, ta cần phải trải nghiệm và đôi khi cần phải dùng cả đời để thấu hiểu, để thấy được những ý nghĩa quanh mình, được như vậy thì không còn gì hơn. Mỗi ngày đều là một ngày đầu tiên của phần còn lại trong cuộc sống của ta.

 

Có trải qua đau khổ và nhiều cay đắng mới hiểu ra được và nhìn nhận những sự thật, nếu ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra, trong cuộc sống mỗi người phải trả giá cho những lỗi lầm của mình, những sai trái của mình và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng với sự cố gắng cho mỗi việc làm tốt đẹp của bạn.

 

Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của bạn cho đến khi bạn lìa đời, hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào, hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn biết rung động.


 VIẾT TẠI TU VIỆN NHƯ Ý MÙA AN CƯ 2023
THÍCH NỮ TÂM VÂN
 







 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/05/2014(Xem: 9862)
Hôm nay ngày giỗ của Ba tôi, tự dưng lòng tôi thèm viết một chuyện gì đó về Ba tôi…như nhà văn Võ Hồng thường khuyên mọi người nên viết lại những kỷ niệm sinh hoạt của cha, của mẹ mình, những kỷ niệm mà mình nhớ hơn hết, đáng nhớ hơn hết…để nhân ngày k?giỗ của cha mẹ, tập trung về, cùng đọc, cùng nghe, cùng xúc động, hồi tưởng công ơn. Con cháu sẽ có dịp sống lại không khí đại gia đình, con nhớ thương cha mẹ, cháu gần gủi, quý trọng ông bà!
24/04/2014(Xem: 5768)
Tôi chợt ngộ ra. Cái ông mà chuyện gì cũng biết, rành rẻ mọi sự đời, mà ông bạn mới quen tôi nói có tên là ông Google. Tôi biết ông, biết rành nữa là khác. Ông từng là ân nhân của tôi trong nhiều trường hợp, nhưng mà tôi cũng ớn ông ấy lắm.
24/04/2014(Xem: 5079)
Tập truyện của 8 tác giả: Cộng tác viên của Báo Viên Giác. Đều là những Phật tử có Pháp danh và nhiều chị xuất thân từ nhà giáo. Sách trình bày đẹp trên giấy hoàng kim. Kỷ thuật bởi Hoa lan-Thiện giới. Tranh bìa và phụ bản: Trần Thị Hương Cau. Trình bày bìa: Gia Khánh. Viết Lời Giới Thiệu Thầy Thích Như Điển, Phương Trượng chùa Viên Giác. Viết “Thay Lời Tựa” bởi Đạo hữu Phù Vân Chủ Bút Báo Viên Giác.
02/04/2014(Xem: 24768)
Kim Dung đã tìm đến Kinh Phật để mong lý giải nguyên nhân cậu con trai Tra Truyền Hiệp tự tìm đến cái chết khi chưa tròn 20 tuổi. Kim Dung, tên thật Tra Lương Dung, là nhà văn đương đại nổi tiếng Trung Quốc. Ông được đông đảo độc giả hâm mộ bởi hàng loạt tiểu thuyết võ hiệp đặc sắc như Thiên long bát bộ, Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ, Lộc Đỉnh ký, Tiếu ngạo giang hồ… Kim Dung được mệnh danh là “Thái Sơn, Bắc Đẩu” trong giới tác giả viết tiểu thuyết võ hiệp.
29/03/2014(Xem: 24716)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
24/03/2014(Xem: 34900)
Nói đến chùa Thiên Ấn không ai còn lạ về ngôi chùa này, một thắng tích được xem là “đệ nhất thắng cảnh„ cách trung tâm 3,5km (độ 10 phút xe hơi) nằm ở tả ngạn sông Trà Khúc của thành phố Quảng Ngãi.
18/03/2014(Xem: 24420)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.
16/03/2014(Xem: 8272)
Văn Sinh là một cựu sinh viên Văn Khoa thiên về Triết Đông cho nên tính khí cũng có hơi bất thường. Bất thường ở đây không có nghĩa là “mát dây” mà ưa suy nghĩ về những gì con người không suy nghĩ hoặc những gì mà cả xã hội cho rằng “Ôi dào! Đời là thế, suy nghĩ làm gì cho mệt!”
16/03/2014(Xem: 5272)
Khi ta nở một nụ cười thì một đóa hoa đã “nở trên môi ta”. Khi ta ban phát tình thương tới mọi người thì ta “nở một đóa hoa lòng”. Khi ta tử tế với mọi người ta chúng ta đã trao tặng họ một “đóa hoa thân ái”. Khi ta cứu giúp mọi người thì trong tim ta đã nở “một đóa từ bi”.
09/03/2014(Xem: 7259)
Từ vô thỉ đến nay, giác tánh nơi tạng thức con người thường thanh tịnh trong sáng hoàn toàn, vốn không có sự cấu uế tạp nhiễm, cũng không có những huyễn tướng ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả. Trong giác tánh ấy, không có gì được gọi là sinh hay diệt, vì sanh hay diệt chỉ là giả danh. Vả lại, sanh là tướng huyễn sanh, diệt là tướng huyễn diệt