Cần Bước Chậm Lại

20/06/202309:54(Xem: 3988)
Cần Bước Chậm Lại

CẦN BƯỚC CHẬM LẠI


Chỉ cần chậm lại một chút dành lấy thời gian để yêu bản thân mình, dành chút thời gian thảnh thơi thư giãn. Mỗi ngày nếu chúng ta cứ vội vã như thế  sẽ vuột mất những thứ quan trọng với mình. Bước đi chậm rãi trong hiện tại để ngắm nhìn rõ hơn chính bản thân mình.

 

Thiên nhiên giúp chúng ta được thả lỏng thân thể và tâm trí. Hít một hơi thật sâu, mỉm cười và nhìn trời xanh mây trắng, nó làm cho tâm trạng chúng ta được cởi mở và ta được lắng nghe lòng  mình; nhìn sâu vào những mảnh đời khốn khổ, nhìn sâu vào cuộc đời này một cách bao dung và độ lượng, như vậy cuộc đời của bạn sẽ an yên hơn.

 

Từng bước chân chậm rãi xuống đồi, thấy bước chân càng rõ nét hơn; hai bên vệ đường đầy hoa màu tím, hoàng hôn dần dần xuống hẳn, một màn đêm bao trùm lấy những tàn cây lớn, cúi đầu nhìn xuống và thấy dòng người hối hả dưới kia, ai cũng bôn ba vì cuộc sống, cũng như đang có những câu chuyện  buồn vui  của riêng mình.

 

Nếu có một đôi cánh, tôi chỉ muốn bay vào bầu trời kia không bao giờ đáp xuống nữa, nhưng mà cõi lòng của tôi vì sao vẫn còn lưu luyến như vậy. Mỗi ngày tôi đi ngang qua cánh đồng lúa mì và những đồi hoa dại vàng ươm tràn ngập lối đi, tôi chợt nghĩ thế giới này quá xinh đẹp, tôi cảm nhận được khoảnh khắc này, được tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng, thường nghĩ ai cũng có một góc trời cho riêng mình, đời mình là cái gì vậy? Có phải chăng mỗi ngày người ta cứ vội vả vật lộn với cuộc sống để mưu sinh, nên quên đi còn có những cái hạnh phúc mà người ta cần phải hướng tới, người ta đã để cho đôi bàn tay mỗi ngày sạm nắng đôi mắt trở nên u buồn .


ni su tam van 2
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) và Đoàn Sinh GĐPT Thiên Long, Sài Gòn (hình chụp đầu tháng 2/2023)

 

 

Một đời người có mặt trên cuộc đời này có thể sống hai mươi năm, ba mươi  năm, hay là một trăm năm. Ước gì chúng ta có nhiều thời gian, nhưng thời gian đi qua rồi khó mà trở lại, đời người được sinh ra kiếp này đâu biết được kiếp sau sẽ ra sao? Chúng ta đã từng đưa tiễn nhiều người thân thương và bạn bè về lòng đất mẹ.

Đưa người ta không đưa qua sông, nhưng sao nghe tiếng sóng ở trong lòng, cuộc sống là như thế đấy, dù có ai thân thương đến đâu cũng chỉ tiễn chân một đoạn đường đưa người về với cát bụi, rồi cũng giã biệt, quay lại chỉ còn ta với ta, một chút nhớ thương khi nghĩ về ai đó khiến lòng ta chùn lại.

 

  Chợt thấy ánh nắng mặt trời và những đồi hoa óng ánh màu tím dưới từng bước chân, còn được sống, còn được thở chung dưới bầu không khí trong lành mát mẻ, nghe tiếng chim hót ngoài kia và ánh mắt ta được nhìn trời xanh mây trắng, nhìn được những người mình thương yêu.

 

Rồi một ngày nào đó cảm thấy thời gian như ngắn lại, có những việc chúng ta chưa kịp làm mà thời gian thì đã hết, một ngày nữa đã trôi qua rồi. Lỗi lầm lớn nhất của con người mắc phải trong đời là gì? Sai lầm lớn nhất của đời người là bạn nghĩ rằng bạn đủ thời gian.

 

  Thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, thời gian dạy cho ta biết trân quý sự sống, thường cái gì mà mình biết trân quý là cái đã trôi qua; cái gì mất đi rồi mới tiếc nuối. Được sống thêm một ngày nữa để yêu thương và học cách yêu thương, luôn trân quý những tháng năm còn lại, thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, chúng ta còn có bao nhiêu năm tháng của đời người?

 

Tuổi thanh xuân của chúng ta không còn nhiều nữa, chúng ta đã đi qua cuộc đời này một cách lặng lẽ âm thầm, nhưng mỗi ngày đi qua, ngày nào là ngày bình yên, hạnh phúc? Thời gian đẹp nhất vui nhất chính là thời gian cho mình.

 

 Chúng ta rong chơi trong cuộc đời này, cần bước chậm lại, chậm lại để suy nghĩ về một đời người, rồi chợt lúc nào đó trái tim thổn thức, ngắm nhìn những chặng đường đi qua, xót xa nghĩ đến thân phận con người đáng thương. Thời gian là để cho chúng ta có cơ hội để trân quý, để hiểu nhiều hơn và nuôi dưỡng nó. Giá trị đích thực của một đời người, nó luôn ở ngay trước mắt chúng ta nhưng lại thường bị quên lãng.

 

Trong cuộc sống không đầy đủ tình cảm để dành cho ta, mà trái lại có thể đành lòng vô tình làm cho chúng ta tổn thương bằng những hành động bằng những suy nghĩ, bằng những cái nhìn lời nói...

 

 Một cái thế giới tươi đẹp đầy sự yêu thương đầy sự tha thứ cũng không thể vì người khác mà quên đi trách nhiệm của bản thân mình.

Nuôi dưỡng được trái tim bình yên thì ta không còn sợ những dông tố, ta  hiểu được đường đi lối về, ta không còn lo sợ. Trong đời sống không phải lo lắng sợ hãi điều gì là tuyệt vời nhất .

 

Giữa đêm khuya thanh tịnh giúp cho tâm trạng của chúng ta lắng đọng và  sáng suốt hơn, không gian tĩnh lặng giúp cho tâm ta định tĩnh.

 

Không một ai muốn mình đơn độc và buồn bã nhưng có những giai đoạn buộc chúng ta phải trải qua những thăng trầm và chấp nhận được nó, để chúng ta có được nụ cười lạc quan thong dong tự tại .


Nhân duyên của một kiếp người, đi qua rất nhiều chặng đường rồi để lại trong ta những cung bậc cảm xúc khác nhau
, những đau buồn thương nhớ, mỗi ngày ta được sống với những kỷ niệm đẹp, ai đến rồi ai đi tùy vào nhân duyên mình gặp.


Tạo nên một nhân duyên thiện lành đến một lúc nào đó đúng thời đúng lúc, rồi ta tự biết cách chọn cho mình một con đường để đi
, từ lâu chúng ta vẫn tin rằng không có cái gì là mãi mãi trường tồn không có cái gì là cố định cả.

Trong đêm vắng giữa màn sương u tịch thắp lên một ngọn nến và nhớ lại những người thân quen đã đi qua cuộc đời mình, tất cả chỉ còn là những hồi ức vui buồn, mỗi kỷ niệm được sót lại trong ký ức một thời để nhớ, một thời để quên.


ni su tam van-3
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) cùng Mẹ già Tâm Thái 91 tuổi và các đệ tử (hình chụp ngày 15/2/2023)

 

 

Nếu chúng ta chịu buông tay thì hạnh phúc sẽ đến, nhưng mà sự đợi chờ để có một sự thay đổi, một bước ngoặc mới trong cuộc đời của chúng ta, là một thứ rất dễ nói nhưng mà khó làm.

 

Với một người có thể thay đổi khi phần lớn có nhiều biến cố xảy ra trong đời, biến cố về sức khỏe, biến cố về kinh tế tiền bạc, về những nỗi đau mất mát, hay là một sự ngẫu nhiên ập đến đủ cho ta ngã quỵ, khiến cho ta không còn đủ sức mạnh chống chọi để làm bất cứ một điều gì, cho dù rằng trái tim của ta có tốt thế nào, cũng không đủ để hoàn thành mọi thứ.

 

Làm sao để chúng ta cân bằng được mọi thứ? Mỗi ngày chỉ cần làm những điều đơn giản nhưng có thể biến đổi cuộc sống, ba chiếc chìa khóa cần thiết đó là: đón  nhận, thay đổi và  rời xa.

 

Mỗi một ngày chúng ta quán chiếu nội tâm của chính mình, biết yêu thương thân tâm thì đời sống mới trọn vẹn, để thấy rõ và hiểu về mình hơn, thấy được con người thật của chính mình, trong khi cả một xã hội ngoài kia đang quay cuồng và điên đảo chạy theo những giá trị phù phiếm.

 

Chúng ta có thể đủ năng lực giải quyết những xung đột xung quanh đời sống, bên cạnh đó mỗi ngày hoàn thiện chính mình, một khi ta được hoàn toàn trở nên một con người hạnh phúc bình yên, thì ta mới đủ khả năng để góp phần làm đẹp cuộc đời.

 

Hôm nay trời thật đẹp có những hạt mưa rơi, những cơn mưa phùn, những chiếc lá rơi bay trong gió thật đẹp, tất cả mọi người đến với nhau bằng tình yêu thương, màu sắc của thiên nhiên đã cho ta những niềm hy vọng tiếp tục bước đi.

 

Với tôi, mỗi ngày thức giấc thầm luôn biết ơn, vì còn có mặt ở đây và ngồi vững chãi thảnh thơi với từng hơi thở vào ra, còn đủ sức bước đi, nhìn ánh bình minh; chiều được nhìn hoàng hôn buông xuống; tối đọc những bài kinh lời dạy của các bậc tiền bối luôn dõi theo; tôi cũng có thể đọc vài trang sách  thư giãn, như thế giúp tôi bình yên mỗi ngày không thấy đơn độc và nhàm chán. 

 

Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều thứ cần phải ngẫm nghĩ, ta cần phải trải nghiệm và đôi khi cần phải dùng cả đời để thấu hiểu, để thấy được những ý nghĩa quanh mình, được như vậy thì không còn gì hơn. Mỗi ngày đều là một ngày đầu tiên của phần còn lại trong cuộc sống của ta.

 

Có trải qua đau khổ và nhiều cay đắng mới hiểu ra được và nhìn nhận những sự thật, nếu ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra, trong cuộc sống mỗi người phải trả giá cho những lỗi lầm của mình, những sai trái của mình và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng với sự cố gắng cho mỗi việc làm tốt đẹp của bạn.

 

Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của bạn cho đến khi bạn lìa đời, hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào, hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn biết rung động.


 VIẾT TẠI TU VIỆN NHƯ Ý MÙA AN CƯ 2023
THÍCH NỮ TÂM VÂN
 







 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 607)
Trong Việt Nam Phật giáo Sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn là thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì Thiền không còn có thể là Thiền nữa.” Nhưng thế nào là hình ảnh, giáo sư Nguyễn Lang giải thích: “Khi Vô Ngôn Thông được hỏi về Thiền và thiền sư, ông đã im lặng lấy tay chỉ vào một gốc cây Thoa lư. Thiền và thiền sư trong lãnh vực đàm luận có thể là những khái niệm trừu tượng, gốc cây Thoa lư là hình ảnh cụ thể của thực tại, nếu nhìn gốc cây Thoa lư trong trong chính thực tại của nó tức là đã xâm nhập thế giới Thiền và trở thành thiền sư. Các thiền sư không bao giờ muốn đưa học trò của mình vào thế giới suy luận trừu tượng”.[1]
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
30/01/2026(Xem: 889)
Tác giả Thích Phước An vừa có cuộc hội ngộ vào sáng 18-11 cùng bạn đọc tại Sài Gòn trong cảm xúc hướng về văn hóa Phật giáo Việt Nam, nhân dịp tập sách Đường về núi cũ chùa xưa được tái bản.
24/01/2026(Xem: 1266)
Hoài niệm về một điều gì vẫn là việc cần thiết để nhớ về những chuyện cũ, việc xưa đã xảy ra trong đời mình. Do vậy tôi vẫn thường hay chọn cách viết tường thuật hay ký sự, để cho người đời sau, biết đâu có ai đó muốn tìm lại lối chim di thì dễ dàng hơn là phải mất công tìm tòi, tra cứu. Nếu không là hoàn toàn sự thật thì cũng là một dấu ấn đã trải qua, và dầu cho có phai mờ đi chăng nữa thì đó cũng là những lần đã trải qua như thế.
21/01/2026(Xem: 907)
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226. Liên hoan phim quốc tế Bangladesh (DIFF: Dhaka International Film Festival) lần thứ 24 tổ chức tại Dhaka từ ngày 10 tới ngày 18/1/2026 đã hoàn tất. Phóng viên Baik Sung-Ho viết rằng Ni Sư Hàn quốc, cũng là nhà đạo diễn phim, Daehae Sunim đã thắng giải thưởng phim truyện xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Dhaka vào Chủ nhật vừa qua với bộ phim có chủ đề về tiềm năng tâm linh của con người (human spiritual potential), đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong sự nghiệp sáng tác đồ sộ của Ni Sư với hơn 120 tác phẩm điện ảnh.
20/01/2026(Xem: 537)
Tôi đến thăm sư vào một ngày đông lạnh, khi mà những cụm tuyết trắng còn đọng trên mái hiên, tạo thành khối đá, rồi từng giọt nhỏ xuống, dần tan. Tôi bước lên thềm hiên, mái ngói nhỏ chìa ra hai đường cong sơn đỏ, giáp vàng. Hình bánh xe pháp luân nằm giữa hai con nai trạm gỗ, trông rất xinh và thiền vị. Tôi bấm chuông, sư vội xuống cầu thang, mở cửa mời tôi vào. Đây watlao, cơ ngơi này được cải dáng thành một ngôi chùa nằm gọn giữa một rừng thông rộng lớn, thuộc Willington cận bắc Connecticut.
13/01/2026(Xem: 1883)
Trong bối cảnh năm 2026, khi công nghệ và trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển mạnh mẽ, con người càng có xu hướng quay về với tâm linh. Nhưng đôi khi lễ nghi hình thức thái quá không biểu lộ gì được sự khiêm cung mà chỉ là đi kèm sự bùng nổ của các hình thức "tâm linh trình diễn” .
12/01/2026(Xem: 1816)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
04/12/2025(Xem: 3231)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.