Tản Mạn Tuổi Già

16/06/202306:24(Xem: 3898)
Tản Mạn Tuổi Già

tuoi gia



Tản mạn tuổi già


    Các bạn thân mến,

Hổm rày tôi chợt nhận ra, vạn vật vũ trụ như đang trong lúc sung mãn nhất, đâu đâu cũng đầy những bông hoa đang nở rộ, tất cả như đang bung ra dưới ánh nắng chan hòa đầu tháng 6. Người người cũng cảm thấy nhẹ nhàng trong lớp áo mõng manh, hợp với nhiệt độ bên ngoài, tay chân cũng được khoe ra đón nắng ấm chứ không còn bị che kín từ đầu đến chân như mấy tháng trước.

Sáng qua lại được xem các tin nhắn của các bạn đồng tu kèm theo hình các bông hoa đang cười trong vườn nhà các bạn, làm tôi nổi hứng sinh tình, tặng lại vài câu „thơ con ếch“, xin được chia sẻ tiếp đến mọi người:

Ngắm Đời

 

Ngắm Hồng, ngắm Huệ, ngắm Lan

Nâng bông, vuốt lá – chạm buồn chạm vui

Chạm đời, ngày một thụt lùi

Buồn chiều, vui sáng loanh quanh tháng ngày

 

Bước xuôi, bước ngược lối này

Ngắm Bằng Lăng tím cười thay mọi người

Gió lay nhẹ, lòng thảnh thơi

Ngắm bông chợt nghĩ tuổi đời đang mang

 

Dài hơi thở - cuộc nhân gian

Đến hơi thở cuối – vẫy chào ra đi

Cuộc Đời rốt cuộc là chi

Dài hay là ngắn? Có gì hơn không?

 

Thiết nghĩ:

Máu ai cũng đỏ, cũng hồng

Sống sao cho „chất“ Yêu Thương đậm màu

Như bông đang trổ khắp nơi

Đang dâng đang tặng nụ cười thế gian

 

Ngắn – Dài : chỉ một chấm than !

Sen – Bùn hai cảnh vẫn đan nên Tình

 

Tôi chợt nhớ đến câu „sống một ngày, mất một ngày“ hay „vui một giây, lời một giây“

Và ở tuổi về chiều, hẳn chúng ta cũng đã nhận ra: Hạnh phúc và niềm vui là thứ cảm xúc, cảm nhận nơi chính tâm trạng mình. Những cảm nhận, cảm xúc này không từ trên trời rơi xuống, hay không hề đến gõ cửa tìm ta, mà đều phải tự do tay ta tạo ra ngay trong những việc vụn vặt của sinh hoạt hằng ngày.

Ta biết, tiền không phải là vạn năng, vạn lực, nhưng không có tiền, đôi khi ta cũng bất lực trước ít nhiều vấn đề. Cử chỉ khẳng khái mở hầu bao để giúp đỡ ai đó cũng là một niềm vui lớn cho ta. Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền nhân hậu, biết cách tiêu pha, biết làm chủ đồng tiền chứ không làm nô lệ cho nó.

Địa vị trong xã hội thuộc về quá khứ, phần đời còn lại nên tìm cách nâng cao chất lượng sống để có được an lạc và thảnh thơi, nên mở lòng, đón nhận những thành quả tốt của xã hội mới, bớt khư khư giữ mãi cái nếp cũ ngày trước. Nên luôn có tấm lòng rộng mở bao dung để cảm ơn đời, cảm ơn những nhân duyên ta có được bấy lâu để tồn tại. Bạn thử xem, so với người trên, ta nào bằng, nhưng ngoảnh xuống kẻ dưới ta thấy ta quá đủ đầy! Bạn sẽ thấy vui và nhẹ nhõm phải không? Tìm và nuôi dưỡng niềm vui thì niềm vui không bao giờ cạn: sống tốt, tử tế với mọi người, thường làm việc thiện, vui khi giúp được ai đó…Đó là những cách tạo và nắm giữ niềm vui và cũng hỗ trợ cho tâm ta luôn khỏe mạnh. Kỳ thật, chức cao quyền trọng sang giàu nào bằng thọ lâu, mà thọ lâu cũng không bằng sống vui lâu, cho nên sống vui, an nhàn mới chính là mục đích hạnh phúc của đời người. Ta thường xem nhẹ những gì đang có trong tay và hay tiếc nuối những gì đã có hoặc chưa có. Người hiểu đời sẽ biết trân quý và nâng niu những gì đã có hay đang có, cho nó thêm ý nghĩa đẹp trong đời mình. Sự thực tập này làm cho ta sống với lòng biết ơn tràn đầy.

Hơn nửa đời người tận tâm tận lực vì sự nghiệp, gia đình, con cái…thời gian giờ còn lại đâu còn nhiều, nên sống đích thực cho mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người ngoài đàm tiếu, bởi không ai có thể sống dùm cho ai, mà ta chỉ có thể sống cuộc đời của chính bản thân ta mà thôi, miễn sao cách sống ta không làm tổn hại cho ta và cho mọi người chung quanh. Ta cũng không nên quá cầu toàn vì trên đời này làm sao có thể luôn vạn sự như ý, càng mong hoàn hảo thì sẽ càng khổ tâm, chi bằng thản nhiên đối diện với những gì đến với mình, thuận theo lẽ tự nhiên, có những việc ta cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được theo ý ta mong muốn, thì nên hài hòa chấp nhận, không nên cưỡng cầu, nhìn vụ việc một cách lạc quan với cuộc sống đầy màu sắc, tùy Duyên nhưng thuận Pháp mà sống. Tập cho mình có được trái tim của trẻ thơ để trải nghiệm những niềm vui khi đến.

Làm được một người gìa „khỏe mạnh toàn diện“ đôi khi không phải dễ, nhưng ta có thể thực tập để có thể có được. Mạnh khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức, ai mà không mong? Về thể chất, nên để ý đến cách sống có điều độ về dinh dưỡng, ngủ nghĩ cho phù hợp với sức khỏe của tuổi già. Đừng để : đợi khát mới chịu uống, đợi đói mới chịu ăn, đợi mệt mới chịu nghỉ, đợi buồn ngủ mới chịu ngủ, đợi đổ bệnh mới chịu đi bệnh viện…đôi khi đến lúc đó thì đã muộn rồì. Về Tâm lý thì nên thực tập để có sức chịu đựng khi nỗi khổ, niềm đau bất ngờ ập tới, kiềm chế tốt, có khả năng giao thiệp thân thiện với bạn bè, luôn vun bồi và nuôi dưỡng lòng yêu thương, giúp đỡ người hoạn nạn, lòng dạ rộng rãi, bao dung cùng tính tình điềm đạm, thiện tâm sẵn có ắt sẽ có được nhiều niềm vui lâu bền trong tuổi già.

Lại nữa, người già hay nhớ đến quá khứ, họ hay quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân, bạn bè…để hâm nóng và tìm lại những niềm vui thời tuổi trẻ…đây cũng là một trong những niềm vui không nhỏ.

Và rồi đây cũng là một thực tập mà ta nên để ý đến nhiều hơn: thực tập giữ tâm thanh thản đối với cái Chết. Ai là người trên đời này trốn được quy luật muôn đời của Sinh Lão Bệnh Tử ? Biết rõ, cái Chết không buông tha bất cứ một ai, tại sao ta không đối diện và mỉm cười với nó. Có lẽ chỉ những ai có một đời sống sâu sắc, không hổ thẹn với lương tâm đạo đức, mới có thể an yên, thanh thản vẽ cho mình một dấu chấm hết thật tròn thật đẹp.

Mến chúc các bạn luôn tinh tấn.

Hiên trúc –  6/2023

Tâm Hải Đức

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/2014(Xem: 5837)
Không đo không lường được tình thương, người ta thường lấy vẻ bao la của trời biển để tạm so sánh. Nhưng kỳ thực, trời và biển có những giới hạn, biên tế. Trời, vẫn chỉ là một vòm không gian hữu hạn trong tầm mắt con người; biển, là bốn đại dương trên mặt địa cầu; không thể nói là vô biên, vô lượng. Tình thương của cha mẹ dành cho con cái, thì khác: không giới hạn.
24/07/2014(Xem: 11776)
Xuất gia không phải là nghèo Xuất gia là để noi theo Phật Đà Xuất gia lý tưởng cao xa Xuất gia để khỏi bôn ba chợ đời Xuất gia điều tốt tuyệt vời Xuất gia có nghĩa xa rời thế gian Xuất gia giải thoát nhẹ nhàng Xuất gia tự tại muôn ngàn bình yên
19/07/2014(Xem: 16630)
¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3 ¨ THÔNG ĐIỆP CƯ TRẦN LẠC ĐẠO (TK. Thích Huyền Quang), trang 8 ¨ ĐẠO PHẬT VIỆT TK THỨ I VÀ THỜI KỲ BẮC THUỘC t.t. (HT. Thích Đức Nhuận), trang 9 ¨ BƯỚC XUỐNG TRẦN GIAN, DUYÊN NỢ (thơ Hàn Long Ẩn), trang 13 ¨ QUYẾT NGHỊ ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN LẦN II, NHIỆM KỲ II (GHPGVNTNHK), trang 14 ¨ HÌNH ẢNH ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN VÀ AN CƯ TẠI PHV QUỐC TẾ (Hophap.net), trang 16 ¨ PHỤC BÁI THƯỢNG VĂN (BHDTƯ GĐPTVN), trang 18 ¨ NIỀM VUI TU HỌC (HT. Thích Tín Nghĩa), trang 19 ¨ TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ BẠN (HT. Thích Trí Chơn dịch), trang 20 ¨ NGÀY ĐẦU AN CƯ CỦA PHẬT GIÁO TẠI HOA KỲ (Thích Minh Dung), trang 23 ¨ HÌNH ẢNH KHÓA TU HỌC PHẬT PHÁP BẮC MỸ LẦN IV (Hoavouu.com), trang 24 ¨ CHÉN TRÀ TÀO KHÊ (Thích Nguyên Tạng), trang 26 ¨ ĐỒI MÂY (thơ Lý Thừa Nghiệp), trang 28
17/07/2014(Xem: 11038)
Trong sự đi hoang nào đó của tư tưởng, cảm xúc, ngôn ngữ, thì bản chất của ngôn ngữ, âm thanh đều là vô thường, giới hạn, và không thật, vì nó không có thực tính độc lập, phải nương với nhau mà thành, nhờ vào căn, trần, thức mở lối nên mới hiện hữu. Người ta tạm định nghĩa, “ngôn ngữ chỉ là một công cụ” dùng để biểu đạt ý nghĩ, trạng thái tâm sinh lý để người khác nhận biết, thấu hiểu, cảm thông. Có nhiều dạng ngôn ngữ, ta có thể tạm chia ra làm hai, ngôn ngữ xuất phát ở bên trong (nội tính) và ngôn ngữ thể hiện ở bên ngoài (ngoại tính). Cho dù phát xuất từ đâu, một khi xử dụng nếu ta không có trí tuệ, chân thật, ái ngữ, lợi hành, lợi người, thì không khéo sự biểu đạt ấy, đôi khi lại là mầm mống, nguyên nhân của những hiểu lầm, ngộ nhận, xích mích, đáng tiếc khác.
24/06/2014(Xem: 6138)
Vào một buổi sáng thật đẹp trời của ngày 26 tháng 11 năm 2012, phái đoàn nhỏ của chúng tôi gồm Thượng Tọa Quảng Đạo (Chùa Khánh Anh, Pháp Quốc), tôi (Chùa Hương Sen, Hoa Kỳ) và vài nam nữ Phật tử nữa được Thượng Tọa Phổ Huân (Trụ trì chùa Pháp Bảo, Sydneys) đưa lên viếng cơ sở thứ hai của chùa Pháp Bảo là Tu viện Đa Bảo, tiểu Bang New South Wales, Úc Châu, và thăm Hòa Thượng Phương Trượng Chùa Viên Giác, Đức Quốc, đang nhập thất tại đây.
21/06/2014(Xem: 18889)
Chúng tôi, Nhóm Học Phật chùa Quang Nghiêm, gồm một số thân hữu và những huynh trưởng Gia Đình Phật Tử trong vùng có cơ duyên gần gũi và học hỏi cùng thầy trong nhiều năm qua. Nhân đó, chúng tôi được biết, Thầy là một cây viết thường xuyên trên tập san: THEO DẤU CHÂN XƯA của Phật học viện Huệ Nghiêm, SÀI GÒN trước 1975. Nhưng sau những đợt đốt sách của chính quyền Cộng Sản, THEO DẤU CHÂN XƯA không còn nữa. Càng gần Thầy, chúng tôi nhận thấy những gì Thầy dạy và viết thật thực tế và giản dị trong việc áp dụng Đạo Phật vào đời sống hằng ngày cho chúng ta. Chúng tôi không muốn có sự thất thoát như xưa, nên mạo muội sưu tập một số bài mà Thầy đã viết trong thời gian qua. Đây là một món quà tinh thần của Thầy mà chúng tôi đã rút ra những bài học bổ ích cho cuộc sống hàng ngày. Có một điều quan trọng nữa là bài học thân giáo của Thầy: phong cách hiền hòa và đức độ lan tỏa từ Thầy êm đềm như dòng sông Thu Bồn xứ Quảng. Trong bất cứ lúc nào, nếu có dịp, Thầy thường nhắc nhở: “Học Phật có n
16/06/2014(Xem: 49478)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
14/06/2014(Xem: 19851)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
10/06/2014(Xem: 10752)
Hai dì vãi chùa tôi tuổi đời đều đã trên 70. Về sự kính Ôn, trọng thầy, thương chú và đùm bọc điệu hai dì như nhau. Về sự siêng năng, chịu khó, tiết kiệm, giữ của cho chùa hai dì bằng nhau. Về vóc hình nhỏ nhắn hai dì giống nhau. Về chiều cao khiêm tốn hai dì ngang nhau. Thời Ôn (cố) còn sống, có mụ nhà quê lâu lâu mới lên thành phố tìm đến viếng chùa rồi gặp Ôn trú trì, sau khi đảnh lễ, mụ nói một câu tỉnh rụi về hai dì vãi chùa tôi: Ôn có “cặp sanh đôi” trông vui mắt, hí.
06/06/2014(Xem: 34844)
Thơ và Tạp Bút là tập sách mà chúng tôi kết hợp chia làm hai phần: Phần đầu là những bài thơ mà chúng tôi đã sáng tác sau khi tập thơ Hướng Dương ra đời. Phần hai là những bài viết rời rạc qua những chủ đề khác nhau. Chúng tôi kết hợp lại tất cả những bài viết đó để in chung trong tập sách. Chúng tôi đặt danh đề chung cho quyển sách là “Một Cõi Đi Về”. Vì chúng tôi thiết nghĩ, cõi đời có muôn vạn nẻo nhưng lối về nguồn chơn thì chỉ có một. Giống như trăm sông, ngàn suối tuôn chảy mỗi hướng có khác nhau, nhưng tất cả cũng đều chảy chung về biển cả. Nói cách khác, đứng về mặt hiện tượng sự tướng thì vạn pháp có ra muôn ngàn sai khác, nhưng bản thể thì chỉ có một. Đó là ý nghĩa của câu nói: “Vạn vật đồng nhứt thể hay vạn pháp quy nhứt”.