Tản Mạn Tuổi Già

16/06/202306:24(Xem: 4039)
Tản Mạn Tuổi Già

tuoi gia



Tản mạn tuổi già


    Các bạn thân mến,

Hổm rày tôi chợt nhận ra, vạn vật vũ trụ như đang trong lúc sung mãn nhất, đâu đâu cũng đầy những bông hoa đang nở rộ, tất cả như đang bung ra dưới ánh nắng chan hòa đầu tháng 6. Người người cũng cảm thấy nhẹ nhàng trong lớp áo mõng manh, hợp với nhiệt độ bên ngoài, tay chân cũng được khoe ra đón nắng ấm chứ không còn bị che kín từ đầu đến chân như mấy tháng trước.

Sáng qua lại được xem các tin nhắn của các bạn đồng tu kèm theo hình các bông hoa đang cười trong vườn nhà các bạn, làm tôi nổi hứng sinh tình, tặng lại vài câu „thơ con ếch“, xin được chia sẻ tiếp đến mọi người:

Ngắm Đời

 

Ngắm Hồng, ngắm Huệ, ngắm Lan

Nâng bông, vuốt lá – chạm buồn chạm vui

Chạm đời, ngày một thụt lùi

Buồn chiều, vui sáng loanh quanh tháng ngày

 

Bước xuôi, bước ngược lối này

Ngắm Bằng Lăng tím cười thay mọi người

Gió lay nhẹ, lòng thảnh thơi

Ngắm bông chợt nghĩ tuổi đời đang mang

 

Dài hơi thở - cuộc nhân gian

Đến hơi thở cuối – vẫy chào ra đi

Cuộc Đời rốt cuộc là chi

Dài hay là ngắn? Có gì hơn không?

 

Thiết nghĩ:

Máu ai cũng đỏ, cũng hồng

Sống sao cho „chất“ Yêu Thương đậm màu

Như bông đang trổ khắp nơi

Đang dâng đang tặng nụ cười thế gian

 

Ngắn – Dài : chỉ một chấm than !

Sen – Bùn hai cảnh vẫn đan nên Tình

 

Tôi chợt nhớ đến câu „sống một ngày, mất một ngày“ hay „vui một giây, lời một giây“

Và ở tuổi về chiều, hẳn chúng ta cũng đã nhận ra: Hạnh phúc và niềm vui là thứ cảm xúc, cảm nhận nơi chính tâm trạng mình. Những cảm nhận, cảm xúc này không từ trên trời rơi xuống, hay không hề đến gõ cửa tìm ta, mà đều phải tự do tay ta tạo ra ngay trong những việc vụn vặt của sinh hoạt hằng ngày.

Ta biết, tiền không phải là vạn năng, vạn lực, nhưng không có tiền, đôi khi ta cũng bất lực trước ít nhiều vấn đề. Cử chỉ khẳng khái mở hầu bao để giúp đỡ ai đó cũng là một niềm vui lớn cho ta. Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền nhân hậu, biết cách tiêu pha, biết làm chủ đồng tiền chứ không làm nô lệ cho nó.

Địa vị trong xã hội thuộc về quá khứ, phần đời còn lại nên tìm cách nâng cao chất lượng sống để có được an lạc và thảnh thơi, nên mở lòng, đón nhận những thành quả tốt của xã hội mới, bớt khư khư giữ mãi cái nếp cũ ngày trước. Nên luôn có tấm lòng rộng mở bao dung để cảm ơn đời, cảm ơn những nhân duyên ta có được bấy lâu để tồn tại. Bạn thử xem, so với người trên, ta nào bằng, nhưng ngoảnh xuống kẻ dưới ta thấy ta quá đủ đầy! Bạn sẽ thấy vui và nhẹ nhõm phải không? Tìm và nuôi dưỡng niềm vui thì niềm vui không bao giờ cạn: sống tốt, tử tế với mọi người, thường làm việc thiện, vui khi giúp được ai đó…Đó là những cách tạo và nắm giữ niềm vui và cũng hỗ trợ cho tâm ta luôn khỏe mạnh. Kỳ thật, chức cao quyền trọng sang giàu nào bằng thọ lâu, mà thọ lâu cũng không bằng sống vui lâu, cho nên sống vui, an nhàn mới chính là mục đích hạnh phúc của đời người. Ta thường xem nhẹ những gì đang có trong tay và hay tiếc nuối những gì đã có hoặc chưa có. Người hiểu đời sẽ biết trân quý và nâng niu những gì đã có hay đang có, cho nó thêm ý nghĩa đẹp trong đời mình. Sự thực tập này làm cho ta sống với lòng biết ơn tràn đầy.

Hơn nửa đời người tận tâm tận lực vì sự nghiệp, gia đình, con cái…thời gian giờ còn lại đâu còn nhiều, nên sống đích thực cho mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người ngoài đàm tiếu, bởi không ai có thể sống dùm cho ai, mà ta chỉ có thể sống cuộc đời của chính bản thân ta mà thôi, miễn sao cách sống ta không làm tổn hại cho ta và cho mọi người chung quanh. Ta cũng không nên quá cầu toàn vì trên đời này làm sao có thể luôn vạn sự như ý, càng mong hoàn hảo thì sẽ càng khổ tâm, chi bằng thản nhiên đối diện với những gì đến với mình, thuận theo lẽ tự nhiên, có những việc ta cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được theo ý ta mong muốn, thì nên hài hòa chấp nhận, không nên cưỡng cầu, nhìn vụ việc một cách lạc quan với cuộc sống đầy màu sắc, tùy Duyên nhưng thuận Pháp mà sống. Tập cho mình có được trái tim của trẻ thơ để trải nghiệm những niềm vui khi đến.

Làm được một người gìa „khỏe mạnh toàn diện“ đôi khi không phải dễ, nhưng ta có thể thực tập để có thể có được. Mạnh khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức, ai mà không mong? Về thể chất, nên để ý đến cách sống có điều độ về dinh dưỡng, ngủ nghĩ cho phù hợp với sức khỏe của tuổi già. Đừng để : đợi khát mới chịu uống, đợi đói mới chịu ăn, đợi mệt mới chịu nghỉ, đợi buồn ngủ mới chịu ngủ, đợi đổ bệnh mới chịu đi bệnh viện…đôi khi đến lúc đó thì đã muộn rồì. Về Tâm lý thì nên thực tập để có sức chịu đựng khi nỗi khổ, niềm đau bất ngờ ập tới, kiềm chế tốt, có khả năng giao thiệp thân thiện với bạn bè, luôn vun bồi và nuôi dưỡng lòng yêu thương, giúp đỡ người hoạn nạn, lòng dạ rộng rãi, bao dung cùng tính tình điềm đạm, thiện tâm sẵn có ắt sẽ có được nhiều niềm vui lâu bền trong tuổi già.

Lại nữa, người già hay nhớ đến quá khứ, họ hay quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân, bạn bè…để hâm nóng và tìm lại những niềm vui thời tuổi trẻ…đây cũng là một trong những niềm vui không nhỏ.

Và rồi đây cũng là một thực tập mà ta nên để ý đến nhiều hơn: thực tập giữ tâm thanh thản đối với cái Chết. Ai là người trên đời này trốn được quy luật muôn đời của Sinh Lão Bệnh Tử ? Biết rõ, cái Chết không buông tha bất cứ một ai, tại sao ta không đối diện và mỉm cười với nó. Có lẽ chỉ những ai có một đời sống sâu sắc, không hổ thẹn với lương tâm đạo đức, mới có thể an yên, thanh thản vẽ cho mình một dấu chấm hết thật tròn thật đẹp.

Mến chúc các bạn luôn tinh tấn.

Hiên trúc –  6/2023

Tâm Hải Đức

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/04/2023(Xem: 4956)
Các bạn thân mến, Chúng ta phải thật sự nhìn nhận rằng, trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống hằng ngày, chúng ta dường như đều bị bao quanh bởi tiếng ồn, và ngày qua ngày, việc thích nghi với tình trạng "ô nhiễm âm thanh" tương đối hỗn độn này diễn ra nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta. Tuần qua, tôi may mắn được ngồi chung với một nhóm bạn hàng xóm qua tách trà, miếng bánh, tôi được dự thính buổi nói chuyện của bà bạn, ngành khoa học – đã về hưu – đại để bà đưa ra vài lý do cụ thể để chứng mình cho 4 chữ „Im lặng là vàng“, hầu theo đó chúng ta có thể thực tập „bịt miệng“ những tiếng ồn ào vô bổ này. Tôi xin phép được chia sẻ tiếp đến các bạn.
27/04/2023(Xem: 13979)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
27/04/2023(Xem: 10974)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 3784)
Giấc mơ được trở thành văn sĩ hay theo chân Nữ Sĩ họ Hồ của cô nàng Mỹ Ngư có vẻ như sắp trở thành hiện thực, khi nàng nhận được thơ báo trúng giải thưởng thi viết cho toàn thế giới được tổ chức tại Quận Cam của xứ Cờ Hoa, nơi quy tụ nhiều tài năng xuất chúng và là cái nôi văn hóa tại nước ngoài.
27/04/2023(Xem: 4827)
Kính thưa Cha, Con không thể tưởng tượng đuọc có một ngày đứa con bé nhỏ ngày nào của Ba có thể ngồi viết về những tác phẩm và cuộc đời rất khiêm nhượng của một nhà văn, một nhà báo lão thành và nhất là người cha, người ông thật đáng kính yêu của những đứa con và những đứa cháu nội, ngoại được cha đưa rước đến trường sau khi đã chăm chút từng buổi điểm tâm lót lòng.
27/04/2023(Xem: 4261)
Mỹ Ngư và cô bạn văn Vũ Nương có một tình bạn rất ư là đặc biệt, đến độ có khi phải xem là trẻ con không chịu lớn. Tuổi đời càng ngày càng chồng chất, nhưng tính tình cả hai đều giữ mãi ở con số quay ngược lại với tuổi đời. Chẳng hạn như lúc họ sáu mươi mốt, cách cư xử của họ như mới mười sáu và mười năm sau chỉ nhích lên được con số mười bảy. Họ đồng trang lứa và viết văn cùng một chiều hướng, nghĩa là đủ mọi thể loại từ viết về Phật pháp cho đến chuyện tình yêu lứa đôi, chuyện chúng mình và cả chuyện chính trị, chính em vì chồng Vũ Nương bị ngồi trong trại cải tạo suốt thời gian đẹp nhất, quý giá nhất của nàng.
27/04/2023(Xem: 4552)
Chắc không riêng gì tôi, đôi khi ta vẫn cảm nhận một thứ mùi thoang thoảng ở đâu đó quanh mình, dù không rõ lắm, cũng không biết nó tỏa ra từ nơi nào…nhưng vẫn làm lòng tôi có chút gì thổn thức, khắc khoải bâng khuâng.
25/04/2023(Xem: 4067)
Em yêu dấu: Anh sẽ kiến giải câu nói thời danh của Marcel Proust (*) để qua đó em có thể cầm nắm được trái tim nóng bỏng của anh trên tay. Marcel Proust nói rằng "Tình yêu là đem không gian đổi lấy thời gian”
25/04/2023(Xem: 14856)
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,
16/04/2023(Xem: 3570)
Sáng nay khi chạm vào cốc trà bạn có suy nghĩ gì để bạn có một ngày hạnh phúc. Bạn có mở rộng lòng mình để đón nhận nó hay không? Ý nghĩa của cuộc sống là giá trị rất đỗi bình thường, luôn ở quanh ta là tình yêu của mẹ cha, là tình thân của anh chị em và bạn bè đồng nghiệp, là niềm vui và hạnh phúc, vậy có chút khó khăn hay ước mơ chưa thực hiện được cũng không sao đúng không?