Tâm Thư Tri Ân

06/01/202117:50(Xem: 4319)
Tâm Thư Tri Ân

Tâm Thư Tri Ân

      Một mùa Xuân lại trở về, gom những hơi ấm tình người giữa vùng biên giới Việt- Trung, đốm lửa Hồng sưởi ấm trái tim anh trong từng hơi thở.
      Xín Mần ơi, nơi biên cương Tổ Quốc thân yên, vùng biên giới giữa cái nhìn bao bọc xung quang chín tầng mây, chín tầng ngọn núi bao bọc.
      Năm 2021, Nhân duyên trở về xã Xín Mần- huyện Xín  Mần - tỉnh Hà Giang.
     Trời lạnh hơn 04h30 sáng ngày 01/01/2021,

các thành viên đoàn đã tập trung đầy đủ tại Trung Hoà Nhân Chính sau đó di chuyển về Hoàng Quốc Việt cùng khởi hành đi Xín Mần trong thời tiết rét ngọt Ấm tình Mùa Đông.
     Lối non xưa từng in hằng thời gian năm tháng, xe cứ qua theo con đường dốc núi  khúc khuỷu quanh co, 12h30 đoàn dừng chân ngắm ruộng bậc thang Nậm Tý cũng để cho xe nghỉ ngơi sau hơn 1 tiếng leo dốc Tân Lập ở độ cao 700-1500m.
      Tôi ghé đến thăm ruộng bậc Thang Mận Tý- Thông Nguyên.., ôm những gì ký ức vào trong. Hạnh nguyện trở về trong niềm tin nhân duyên.
       Trời mịt tối, thầy và trò cùng phái đoàn, úp bát mỳ lót dạ, nướng Ngô khoai trong bếp lửa canh tàn, ngồi hát nhau nghe, trên đỉnh Kiều Liêu Ti, tại trường Trung học cơ sở, Phổ thông trung học. Cấp hai- ba nội trú. Hầu hết là các em trong bản, 12 anh em dân bản: Mông, Nùng, Giao...!
      Tôi từng mơ ước đến, nhưng chưa thành vào năm 2007, đẫn sâu trong mắt rất ấn tượng với cái tên Kiều Liêu Ti được nhắc đến trong sách giáo khoa môn Địa lý cấp 3.
       Nay nhân duyên hội ngộ, tôi cùng phái đoàn chạm đôi bàn chân thơ mộng, đến trao quà cuối năm, học bổng, chăm ấn, chút ít tịnh tài, tịnh vật....! Cái thực đã đến với tôi, mơ nay lại thành, xin tri ân tất cả tấm chân tình yêu thương.
       Ngọn núi này ở độ cao 2.402 m so với mực nước biển, nằm trên cánh cung Tây Bắc của phía Bắc Việt Nam và thuộc hệ các dãy núi cao phía Tây kéo dài xuống phía Nam.     
Nhưng tên gọi chính thức ấy chỉ hay được dùng trong sách vở, văn bản mang tính hàn lâm còn các phượt thủ gọi ngọn núi này bằng những cái tên quen thuộc như Chiêu Lầu Thi, Núi Chín Tầng Thang, Nàng Thi…
      Ôi một lần tri âm là một lần hội ngộ, hãy giữ gìn trong tất dạ trái tim..!
      Trong khung cảnh lữa tàn, tôi ghi lại chút dấu chân Tu Bụi, trong chốn phong Trần mọc Tùng hàn sương.
     Giá buốt, lạnh tái tê, nhưng 4 độ C không là gì so với Tôi cùng mọi người có đêm lửa trại tại đỉnh Kiều Liêu Ti, chín tầng mây an trú tất dạ giữa đại ngàn cao nguyên Tây Bắc Tổ Quốc Việt Nam!
     Sương sớm bình minh, hóng những lớp sương mù 0 độ C. Với lớp chăm bông ngồi yên thở nhẹ, an trú trong niềm tin Chánh pháp, trì 21 biến chú Đại Bi, niệm Phật an nhiên.
Hôm nay theo lịch trình, Ngày 02-1-2021, Thầy và trò dùng sáng, những nón sôi thật ngon, từ các vùng dân bản trao tặng.
      Chúng tôi về lại Đỉnh núi Kiều Liêu Ty, nơi có Tấm bia ghi danh Các Anh Hùng chiến Sỹ bảo vệ Tổ Quốc vùng biên giới Việt- Trung. Hi sinh trong các chiến trận 1968-1972-1980-1985...!
      Tại đây có các trai bản dân tộc, Mông- Nùng- Tày- Kinh.., tuổi vừa 20 khi bao hạnh nguyện dỡ gian, các anh gác bút nghiên, tay cầm xúng, ra chiến trường bảo vệ non sông.
        Phái đoàn Chúng Tôi cùng với quý tôn túc: Thượng tọa Thích Vân Pháp- Từ Vân Tự- Huế, Thầy Hạnh Dung, Thầy Giác Giáo, Thầy Đạt Đức, Thích Minh Thế, Sư Cô Giới Tín..!
       Nhóm Hương Nguyện, nhóm Thiện Nguyện Huế, Hải Dương, Búp măng non, Thụy Sĩ, Phùng khoang, nhà Hàng Chay Tịnh Tâm, có: Diệu Nga, Chu Cường, Thiện Tâm, Mộc Cầm, Liên Phương, Liên Hương, Kim Chi...!
       Và các anh chị trong trưởng nhóm đoàn, Gồm 170 thành viên trở về lại Vùng biên Thuỳ Xín Mần, phát quà thiện nguyện, nụ cười hoan hỷ sanh tâm, tự do trong Chánh pháp, học hạnh thực tập Bố thí ba la mật..!
       Chúng tôi đã tri ân, an nhiên niệm thầm danh hiệu Phật về lại trường và nhìn ngắm tìm hiểu lại đỉnh núi Kiều Liêu Ty, nơi bên cạnh ngôi trường Xín Mần.
      Các Thầy Cô giáo dễ thương, các em học sinh ngoan hiền, kể cho tôi nghe và giải thích ý nghĩa đỉnh núi.
      Theo Cô Giáo Thảo nói:
     ..”Đỉnh núi Chiêu Lầu Thi là bởi theo tiếng Hán “Chiêu Lầu” có nghĩa là chín tầng, 9 bậc, còn “Thi” là tảng đá to. Những ai đang đứng ở đây đã chinh phục được đỉnh núi cao thứ hai ở Hà Giang (sau đỉnh Tây Côn Lĩnh cao 2.427 m).
       Chiêu Lầu Thi – ngọn núi hùng vĩ cao thứ 2 của tỉnh Hà Giang nơi có độ cao 2.402 m so với mực nước biển, là một trong những núi cao thuộc dãy Tây Côn Lĩnh. Đỉnh Chiêu Lầu Thi (còn gọi là Kiêu Liều Ti) nằm trên địa bàn xã Hồ Thầu (Hoàng Su Phì) cao 2.402 m. Đỉnh Tây Côn Lĩnh cao 2.427 m, hơn đỉnh Chiêu Lầu Thi không đáng kể. Các nhà địa lý cho biết: Đỉnh Chiêu Lầu Thi nằm trên cánh cung Tây Bắc thuộc Bắc Việt Nam, thuộc hệ các dãy núi cao phía Tây chạy theo hướng Tây Bắc kéo xuống phía Nam Việt Nam. Chiêu Lầu Thi nằm ở thôn Tân Minh và thôn Chiến Thắng, xã Hồ Thầu....”
      Vui lắm khi những nón quà trao tay, tổng trị giá trên 400 triệu trao tặng.



thich minh the (1)thich minh the (2)thich minh the (3)thich minh the (4)thich minh the (5)thich minh the (6)thich minh the (7)thich minh the (9)thich minh the (10)thich minh the (13)thich minh the (15)



Các em học sinh ai ai cũng hoan hỷ, một hội chợ quê có đầy đủ trên 25 món ăn, các anh em học sinh vô cùng hoan hỷ, vì đây là lần đầu tiên có được phiên chợ nón ăn chay.
      Chúng tôi trở về Cốc Pài, Vược gần hai tiếng xuống đèo leo đèo, trở về Thác Tiên.
Anh Chu Cường bảo rằng:
       “Thác Tiên nằm ẩn mình giữa cánh rừng nguyên sinh Đèo Gió, nơi đây thuộc địa phận xã Nấm Dẩn (huyện Xín Mần, Hà Giang), cách trung tâm thị trấn Cốc Pài khoảng 15km.
Thác Tiên còn được gọi với các tên khác như thác Gió hay tên gọi Táng Tinh (theo tiếng Nùng), thác Tiên chẳng khi nào cạn, dù mùa mưa hay mùa khô người ta đều thấy một thác Tiên rất đỗi êm ả, nhẹ nhàng.
      Ôi ..! Dòng nước đổ từ thác tạo thành suối không quá sâu, nước trong vắt có thể nhìn rõ những viên sỏi dưới đáy. Cây cầu xinh xinh vắt ngang qua suối là một địa điểm đẹp để cả đoàn chụp ảnh check in.”
       Thật vậy, cách đây 13 năm Tôi đi là còn hoan sơ, giờ trở về những toà nhà cao tầng mọc lên giữa những thung lũng vùng núi.
      Vui buồn lẫn lộn, ấy vậy mà ghi nhớ những cõi lòng thân quen.
     Chúng Tôi có buổi gặp mặt tổng kết đoàn, nghe các quý thầy chia sẻ Phật Pháp, xem clip phút giây nhìn lại của Ban Hình ảnh và nghe các thành viên phát biểu cảm nhận về chuyến đi thật ấm áp và ý nghĩa.
       Trong những giây phút ấy, Thầy trưởng đoàn dạy:
      “Chúng ta cảm niệm những gì có mặt trong nhau, trở về thiện nguyện như bòn tâm gieo Phước trở về gốc rễ niềm tin, ôn tất cả hạnh nguyện thực tập Chánh pháp.
     Sống tri niệm bốn ân, tập hạnh bố thí ba la mật, như những tình thương ấy mãi còn trong tin yêu...”
      Màn đêm buôn xuống,chúng tôi an trú giấc ngủ ngon lành tại 03 KS ở Cốc Pài.
      Sáng sớm ngày 03-1-2021, Tôi đã dậy và trì niệm Đại bi chú, cùng niệm Phật, an nhiên như chính mình.
      Thật vậy..! Sau một đêm ngủ ngon lành, ấm áp. Ban mai mở ra là phiên chợ Cốc Pài. Người dân phố huyện cũng tấp nập mua bán. Những đôi trai gái dắt tay nhau dạo quanh phố núi. Rất nhiều đồng bào Mông, Dao, Nùng đã về chợ từ đêm hôm qua.
      Chính Họ đến nhà anh em, nhà người quen ngủ và cũng rất nhiều người ngủ ngay vỉa hè để giữ chỗ.
      Chợ Cốc Pài chủ yếu bán hàng nông sản, thực phẩm do bà con làm ra. Họ chia mô, chia đống hoặc đong theo ống, theo bơ, theo chai để bán, không dùng đến cân. Gà, dê, lợn, ngựa bán theo con. Ớt tươi, lạc bán theo túi (50k 1 túi lạc).
       Chè khô  25K một túi khoảng 2 lạng. Ngô nếp non 5 nghìn đồng 1 bắp. Rất nhiều mặt hàng lạ như hạt tiêu rừng, vôi bột để nhuộm chàm, dưa chuột quả vàng, bí non... Thứ hàng nào cũng tươi rói, tươi hơn cả là nụ cười của người bán. Họ hồn nhiên trong sáng, tự hào vì từ đất đá vùng cao đã làm ra hàng hóa. Đắt rẻ không mấy quan trọng cũng mua trong những gì có thể.
      Lang thang trong một hồi, Thầy và trò trở về Phía Bắc Hà. Lúc 8 giờ 30 phút, chúng tôi niệm Phật trì chú, để cầu nguyện trong những lộ trình đi thật bình yên trong tâm.
      Mẫn mê trên lưng đèo khám phá những Độc đáo Bắc Hà Lào Cai.
     Đoàn di chuyển xuống Bắc Hà để khám phá dinh thự Hoàng A Tưởng, biểu tượng của vùng cao nguyên Bắc Hà Lào Cai.
     Rất may hôm Chủ Nhật đúng vào chợ phiên và cả đoàn đi thăm chợ phiên Bắc Hà và mua bán vòng quanh chợ vừa ăn, cười nói, trao đổi với nhau về những điều hay ho bắt gặp ở khu chợ Bắc Hà...!
Anh hướng dẫn viên kể rằng:
  “.....Dinh thự Hoàng A Tưởng :Hay còn gọi là lâu đài Hoàng Yến Chao (Hoàng Yến Tchao), là dinh của địa chủ khét tiếng thời đó, được xây dựng từ năm 1914 cho đến năm 1921 mới hoàn thành. Công trình rộng khoảng 1000m2, xung quanh có tường thành kiên cố.
      Hoàng Yến Chao là một thổ ty (quan lại trong cộng đồng thiểu số xưa kia) người Tày nhưng cai quản cả một vùng có đến 70% là dân tộc Mông (trước đây gọi là dân tộc Mèo) nên còn được gọi là vua Mèo Hoàng Yến Chao. Hoàng A Tưởng là tên một trong những người con của ông.
      Từ những năm 1905 – 1950, Hoàng Yến Chao đã chiếm các vùng đất màu mỡ, kinh doanh độc quyền các mặt hàng như muối, gạo, thuốc phiện và các mặt hàng thiết yếu khác. Nhờ có thực dân Pháp chống lưng nên vua Mèo Bắc Hà này ngày càng phát huy quyền uy ra sức bóc lột người dân. Sau khi nắm trọn được kinh tế cả một vùng,Hoàng Yến Chao mời thầy địa lý về xem thế đất và nhờ kiến trúc sư người Pháp, Trung Quốc thiết kế. Xây dựng xong dinh thự Hoàng Yến Chao đã cùng các bà vợ sống tại đây....”
      Nhìn xung quanh tổng thể ta có thể nhìn xung quang, Bố cục của dinh thự là hình chữ nhật liên hoàn khép kín bao quanh. Đi qua cửa chính đến phòng chờ nơi có bình phong. Ở giữa là sân rộng được dùng làm địa điểm tổ chức các lễ hội, các hoạt động vui chơi của cha con vua Mèo Bắc Hà. Và có lẽ đây cũng là nơi xử phạt người dân mỗi lần thiếu thuế, khất thuế hay mắc tội với thổ ty họ Hoàng này.
      Gần 100 năm trôi qua, người xưa đã vắng, dáng hình khung cửa còn đây mà tịch Liêu cô đơn lẻ bóng.
Tôi Cảm Tác Bài Thơ:
Đỉnh Cao giữa chốn bồng nhiên,
Xín Mần cõi tịnh, dáng hiền non Thiên.
Vùng biên- ranh giới hai niềm,
Kiêu Liều Ty ngự, gắn liền núi sông.

Bồng bềnh một ánh mây trong,
Khơi bầu sữa mẹ, cõi lòng thênh thang.
Đất hiên ngang, Trời hiên ngang,
Nằm nghe mây trắng, khua tang não sầu.

Xuân tìm hơi ấm qua mau,
Hạ tìm gió mát, dãi dầu hương say.
Thu tìm ánh đốm Hồng lay,
Đông tìm lửa đốt, gối tay ấp nồng.

Lên tìm hơn ấm cõi không,
Người tìm tri kỷ, giữa dòng thế nhân.
Em tìm anh giữa Hồng Trần,
Thiền sư quán tuệ, vạn lần thiên thu.

Ca sa phủ lối chân tu,
Nhất thành gieo Phước, nhã từ bi nguyên.
Hương Nguyện-  kết ấm tình duyên,
Thổi hồn nhân cách, thả thuyền tự do.

Chấp Tay ru tận câu hò,
Du Tăng dạo bước, nhặt tờ kinh không.
Sương bay dính hạt áo Hồng,
Chớt nghe gió thổi, Ấm Tình Mùa Đông.
               “Chợt Nghe Gió Thổi.”
   “Trích bài thơ, Tác Giả là Hỷ Tâm Hải Triều - Thích Minh Thế..”
      Phái đoàn dùng cơm, chia tay các tài xế, và lên đường đúng 20 giờ chúng tôi có mặt ở Hà nội.
      Tri âm quý pháp huynh, pháp đệ chuyến thiện nguyện luôn mang đậm tình thương.

                Tk: Thích Minh Thế
                Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                Ngày 04-01-2021
                Ngày Âm Lịch: 22-11-Canh Tý.
Viết tại Thiền thất Phổ Tịnh Thiền Vi- Hà nội trong khung cảnh nhớ về chuyến kỷ niệm Hà Giang.
Dưới đây là hình ảnh của Phái Đoàn...!








***






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/2020(Xem: 3513)
Khi được một bằng hữu tặng cho một quyển sách hay và quý, bạn vui vẻ nhận lấy, khen sách trình bày đẹp, đề tài lạ lẫm hấp dẫn, cảm ơn, rồi nhập vào hàng hàng lớp lớp những sách báo trên kệ tủ của mình, nói là từ từ khi nào rảnh rang sẽ đọc sau, rồi quên bẳng luôn, không sờ đụng đến lần nào nữa. Nếu vị bằng hữu đó mà biết được bạn đã đối xử với món quà tặng văn hóa, món quà tinh thần và nghĩa tình kiểu như vậy, chắc vị đó sẽ buồn lắm. Làm người khác buồn, là bạn đã mang tội. Trong trường hợp vị bằng hữu đó không hề hay biết gì hết, bạn vẫn mang tội, chứ không phải vô tội. Tội đó là tội xem thường.
27/08/2020(Xem: 8625)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
14/08/2020(Xem: 8678)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/2020(Xem: 20081)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
09/08/2020(Xem: 23800)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
13/07/2020(Xem: 23566)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
12/07/2020(Xem: 11635)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn
03/07/2020(Xem: 6510)
Trong cuộc sống hiện thực có rất nhiều người không hề biết trân quý một cái bánh bao, một bát cơm, một tờ giấy hay một ly nước. Họ cho rằng bỏ đi một chút thức ăn, nước uống cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng, hôm nay chúng ta lãng phí một chút, ngày mai lại lãng phí một chút, cả một đời tích cóp lại sẽ là một con số không nhỏ.