Nẻo vào Hoa Vẫn Nở

04/06/202018:27(Xem: 11456)
Nẻo vào Hoa Vẫn Nở

hoa van no-ht thich thien dao

NẺO VÀO HOA VẪN NỞ 

 

HOA VẪN NỞ-TÂM KINH MẶT TRỜI của Hoà Thượng THÍCH THIỆN ĐẠO  do Nhà xuất bản HỒNG ĐỨC ấn hành Tháng 4- 2020 đúng vào Mùa Khánh Đản Phật lịch 2546 .

Đóa hoa nơi HOA VẪN NỞ là một đóa hoa  ẩn dụ; và DỤ là một trong mười hai thể loại kinh điển Phật giáo .

 Hoa trong HOA VẪN NỞ là : “ Đóa hoa tình thương và giác ngộ,là hương vị của chánh pháp “. Là tinh hoa tư tưởng Phật giáo .

Tác phẩm HOA VẪN NỞ chia làm ba phần, mỗi phần căn bản đều là những pháp thoại ngắn gọn, súc tích. Mỗi pháp thoại được ghi một chữ số .

 Nội dung tư tưởng mỗi phần tương dung, tương nhiếp, tương liên lẫn nhau; … Vì thế , cần thiết có những dẫn nhập cho một số những chủ đề bàng bạc trong HOA VẪN NỞ .

    
1 . TÂM :

Ngay khi được tiếp xúc HOA VẪN NỞ,  đã có những câu hỏi gợn lên trong tâm trí tôi:  “ Tâm là gì ? Tìm tâm ở đâu ? Ta có thể nhận diện được tâm không ?” và lòng tự dặn lòng  hẵn sẽ tìm thấy những câu trả lời thỏa đáng từ nơi tác phẩm .

 

Tâm là một pháp do nhiều yếu tố khác tập hợp thành, tâm là nơi chứa nhóm hạt giống của các pháp  sinh ra mà hiện hành, vì thế tâm là chủ tể của chính mình, như kinh Pháp Cú Phật dạy : Tâm làm chủ, tâm tạo tác. Ngay nơi HOA VẪN NỞ  tác giả minh thị ngay :  TÂM ấy là PHẬT , tâm ấy là tánh giác. Tánh giác, Phật tâm vốn sẵn có trong mình, tự có trong mình…Tâm ấy không từ đâu đến, tâm ấy cũng không về đâu cả  (1.1) ( Phần thứ 1, câu thứ nhất)


Do đó, người tầm cầu giải thoát, giác ngộ hãy nương vào tâm ấy mà tìm cầu, vin vào tâm ấy mà đứng dậy, nương tựa vào tâm ấy mà tu tập, hành trì, tự nương tựa nơi chính  mình, không nương tựa vào bất cứ ai khác. Mỗi người hãy là ốc đảo của chính mình.

 

 

 2 . ĐỨC PHẬT – PHẬT TÍNH

          Đức Phật –trong HOA VẪN NỞ là Đức Phật PHÁP THÂN . Rất ít pháp thoại liên hệ đến Đức Phật ứng thân, hóa thân, Đức Phật lịch sử . Tác gia cho thấy duy nhất chỉ có Đức Phật Pháp Thân mới đủ sức chuyển tải toàn bộ tư tưởng giáo lý đạo Phật vào đời. chỉ Đức Phật Pháp thân mới khai mở dòng suối cam lộ giải thoát giác ngộ lưu nhuận qua ngàn trùng non biển , dào dạt giữa lòng người, và khắp cả vũ trụ nhân hoàn …

“ Phật là tâm, Phật là tánh giác, có tánh giác tức có Phật “ (  Phần 1. Pháp cú 1 )*

“Phật là tình thương, Phật là sự sống.” (1.4 )*

“ Đức Phật là một vĩ nhân trên các vĩ nhân, một nhà cách mạng vượt không gian và thời gian, một nhà văn hóa tâm linh không lệ thuộc giáo điều, một con người siêu việt về nhân cách và trí tuệ “ (1.6)*

Tất cả tinh hoa tinh túy Phật chất, Phật tính gồm thâu trong hình tượng Đức Phật Pháp Thân; Mọi phẩm chất, tướng trạng của chư Phật Ứng Thân, Hóa Thân và cả Đức Phật lịch Sử đều là thuộc tính trong Đức Phật Pháp Thân. Do đó,  có thể nói đóa hoa ẩn dụ trong HOA VẪN NỞ là Đức Phật Pháp Thân ấy .


3 .  PHẬT TÍNH - KHÔNG TÍNH – VÔ NGÃ TÍNH

Vậy thì, ai muốn thấy Đóa Hoa vẫn nở, đang nở , muốn tiếp xúc hương thơm giải thoát tỏa ra từ đóa hoa ẩn dụ ấy, hãy tự mình chiêm nghiệm, nhận thức và hãy tự bước chân vào vườn hoa TRÍ TUỆ GIẢI THOÁT GIÁC NGỘ.

Bước chân đầu tiên khởi hành phải từ nhận thức đúng đắn, thấy biết đúng đắn . Chuyên ngữ Phật học gọi là CHÁNH KIẾN.  Đức Phật đã vạch ra tám con đường vào Thánh Đạo thì CHÁNH KIẾN ở vị trí đầu tiên,  là con đường quan trọng nhất dẫn đến mục tiêu  cứu cánh giáo pháp của Ngài là chấm dứt khổ đau, đạt được an vui, hạnh phúc.

“ Với trí tuệ chân chính, người ấy nhận biết sự vật như chính nguyên trạng ban đầu của chúng “ ( 1. 27 )*

“ Trong sinh hoạt tâm linh, hành giả rất cần chủ động về phương hướng, xác định rõ điểm đến của sự tu tập” ( 1.40 )*           

Ý thức không gì là ta, không gì là của ta, khái niệm vô ngã là cốt tủy tư tưởng đạo Phật, là yếu chỉ để hành trì, tôi luyện, tu tập hầu đạt đến cứu cánh giải thoát, giác ngộ. Vì thế Hòa thượng Giáo thọ Thích Thiện Siêu mới nhấn mạnh VÔ NGÃ LÀ NIẾT BÀN . Tư tưởng  VÔ NGÃ bàng bạc trong HOA VẪN NỞ .

“ Còn chấp ngã là còn xiềng xích . Bao đời kiếp ta đã sống trong ngục tù chấp ngã, nên đã làm khô cạn dòng suối yêu thương, đã làm khô héo tâm bồ dề hiếu thuận .

( 1.38 ) *

“ Các pháp do duyên khởi, nên không có tự tánh, vì không có tự tánh, nên không có tánh riêng biệt, không cố định theo không gian và thời gian…(1.84) *

……….

Cách nay khoảng chừng 60 năm, lần đầu tiên được đọc KINH PHÁP CÚ bản dịch tiếng Việt của Ngài Giáo thọ sư THÍCH THIỆN SIÊU, in với bút danh TRÍ ĐỨC, tôi vô cùng, hưng phấn, thú vị đọc như đọc một thi phẩm trường thiên, đọc như đọc một tập thơ xuôi…

 Tâm tư thơ ấu, của tôi vô cùng phấn chấn. Có những câu kinh đã in sâu vào A lại gia thức từ bấy đền  giờ … Khi có điều kiện phục sinh, hiện khởi nó hiện rõ mồn một từng câu chữ lên mặt phẳng ý thức. Bất ngờ 50 năm sau tôi lại bắt gặp cảm giác ấy khi đọc HOA VẪN NỞ ….

Do đó hôm nay, khơi mở vài nẻo vào cho HOA VẪN NỞ, , cố gắng hết sức kiệm lời  để dành cảm xúc trực tiếp phong phú cho bạn đọc khi thưởng lãm, chiêm nghiệm từng câu chữ của  tác phẩm.

Sau hết, tôi muốn nói lại cảm giác phấn chấn khi được tiếp xúc tác phẩm HOA VẪN NỞ để nhắc quý bạn đọc đang sở hữu tác phẩm trong tay thì hãy đọc ngay đi để tự mình hưởng thụ, hấp thụ được dòng sữa pháp mật ngọt, cam lồ lưu nhuận trong HOA VẪN NỞ. Chắc chắn  bạn sẽ nhận ra rằng : Đây là loại SÁCH GỐI ĐẦU GIƯỜNG, là KIM CHỈ NAM cho người con Phật trên con đường tìm cầu giải thoát, giác ngộ .

      
                                                 
HẠNH PHƯƠNG .
Suối Cát, Xuân Lộc, Đồng Nai 
Hướng về VU LAN PL 2564

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/01/2015(Xem: 8191)
Tuần vừa qua, một cuốn phim Đại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Đông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non.
25/01/2015(Xem: 8079)
Buổi chiều ghé ngang bưu điện, ngoài những thư từ tạp nhạp, còn có một gói giấy mỏng như cuốn sách, không biết của ai gửi. Tôi quẳng tất cả vào chiếc thùng giấy sau xe. Trên đường về, có một cú phone đường dài, thì ra anh Dũng, một người quen đã lâu không gặp mặt. Anh bảo vừa gửi tôi một cuốn phim và hỏi đã nhận được chưa. Anh nói lúc xem phim cứ nhớ đến tôi và bất chợt muốn nghe tôi chia sẻ đôi điều gì đó. Tôi không phải tín đồ của điện ảnh, chẳng mấy khi xem, nói gì là nghiện. Nhưng lúc xem xong cuốn phim đó, xem và hiểu theo cách riêng của mình, chẳng hiểu sao cứ bâng khuâng mấy giờ liền...
22/01/2015(Xem: 7974)
Ai sống ở đời cũng phải dẫm lên những buồn vui mà đi về phía trước. Có một ngày tôi chợt phát hiện ra mình có những chuyện ngậm ngùi, có thể từng khiến nhiều người thấy buồn, nhưng tôi nhớ hình như chưa nghe ai nhắc tới. Bỗng muốn kể chơi vài chuyện buồn trong số đó cho vui! Tôi chỉ mới về Tàu hai lần trong mười năm xa xứ. Tôi từng đứng một mình trên bến Thượng Hải để ngắm nhìn con sông Hoàng Phố trong đêm, đêm ở đó thường nhiều gió lạnh. Tôi từng một mình thả bộ trong phố đêm Lệ Giang cho đến lúc quán xá bắt đầu đóng cửa. Nhiều và khá nhiều những nơi chốn đây kia trên xứ Tàu đã hút hồn tôi, đến mức đã rời đi cả tháng trời sau đó còn cứ thấy nhớ như điên.
10/01/2015(Xem: 24809)
Chúng tôi cùng được sinh ra từ một người cha, một người mẹ. Chúng tôi cùng được lớn lên trong một căn nhà, lúc lớn, lúc nhỏ, lúc chỗ này, lúc chỗ kia, nhưng cuộc sống gia đình tương đối êm ấm, thuận hòa. Cha mẹ chúng tôi thương yêu, kính thuận nhau, và cũng hết mực thương yêu con trẻ, không bao giờ có ý ngăn cản sự góp mặt chào đời của mỗi đứa chúng tôi trong gia đình ấy. Vì vậy mà anh chị em ruột thịt chúng tôi thật là đông: đến 7 gái, 7 trai! Bầy con lớn như thổi, thoắt cái mà người chị cả đã trên 70, và cậu em út thì năm nay đúng 50. Anh chị em chúng tôi, mỗi người mỗi ý hướng, mỗi sở thích khác nhau, chọn lấy lối sống của mình theo lý tưởng riêng, hay theo sự xô đẩy của hoàn cảnh xã hội. Nhiều anh chị em đã đi thật xa, không ở gần ngôi từ đường bên ngoại mà mẹ đang sống với chuỗi ngày cuối đời ở tuổi cửu tuần.
05/01/2015(Xem: 4582)
Chiều nay từ cơ quan về nhà, Lâm chở theo một cô gái: Cô Thắm. Ngọc, vợ chàng, không mấy ngạc nhiên vì Lâm đã trình bày với nàng từ hôm qua. Thắm 17 tuổi, cán bộ văn nghệ cơ quan Xây Dựng Nông Thôn mà Lâm là Chỉ Huy Trưởng. Ăn cơm xong đâu vào đó, theo kế hoạch, vợ chồng Lâm kéo về nhà ông bà Kính, thân sinh của Ngọc, chỉ cách đó 10 phút đi bộ. Ông bà Kính cũng không mấy ngạc nhiên về sự hiện diện của Thắm tối nay, vì ông bà cũng được Lâm thưa trước về vấn đề của Thắm. Bà Kính mời Thắm ngồi. Rồi với vẻ thân thiện cởi mở cố hữu, bà vui vẻ bảo Thắm: - Thời buổi này trai thiếu gái thừa, khó dễ người ta làm gì thế? Thắm tưng tửng, giương cặp mắt ngây ngô thật thà đáp lại: - Cũng một vừa hưa phửa thôi chớ!
02/01/2015(Xem: 4402)
Hai mươi năm xa quê, cuối cùng tôi cũng đã về thăm lại Huế! Hai từ "về Huế" mới ấm áp làm sao. Huế của tôi không về sao được. Nào là làng xóm bà con, mồ mã nội ngoại nhất là bạn bè, học trò rất thân thương mà tôi cho đó là một phần lẽ sống của mình. Các em đã tổ chức cho tôi một buổi họp mặt, môt khu vườn xinh xắn, cây lá được điểm trang bằng đèn màu ra vẻ một tiệm cà phê trang nhã như tính cách của chủ nhân. Bày biện ngoài sân và vườn là một dãy bàn ghế cũng tương đối lịch sự, đủ chỗ tiếp mấy chục người, thân mật và ấm cúng.
01/01/2015(Xem: 6022)
Người ta thường nói đời nhà giáo " Cho rất nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu. " Tôi thì trái lại, tôi cho rằng: " Nhà giáo chúng tôi cho chẳng bao nhiêu mà nhận rất nhiều. " Gần suốt cả cuộc đời, tôi có cho ai bao nhiêu đâu vậy mà đi đến nơi nào, tôi cũng đã được rất nhiều học trò lúc nào cũng dang rộng vòng tay nồng ấm tiếp đón cô giáo cũ của mình.
03/12/2014(Xem: 5216)
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng! Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!
25/11/2014(Xem: 5902)
Có một “truyện cổ Khờ-me”, như sau:“- Ngày xửa, ngày xưa có ông vua, một đấng minh quân, cùng với mấy vị quan trọng thần rong thuyền ngoạn du sông nước. Trời nắng như đổ lửa, dòng nước ngược chảy xiết nên những người phu chèo đầm đìa mồ hôi, mặt mũi đỏ au, ráng tận sức lực để chèo đẩy con thuyền đi.
25/11/2014(Xem: 6105)
Tôi không nhớ đã đọc ở đâu câu nói này: Nếu không có gì quý giá để lại cho đời, thì ít nhất cũng đừng để lại một điều gì tệ hại. Khoảng trống đó cũng có thể gọi là một thứ di sản không tệ. Tôi nhớ đến câu nói đó, chỉ vì chiều nay đọc thấy trên Internet một tin nhỏ mà thú vị: Các nhà khoa học Anh quốc vừa phát minh một kiểu lò hỏa táng, được đặt tên Resomator, không khói, không tạo ra bất cứ khí độc nào có hại cho môi trường thiên nhiên và sức khỏe con người.