Cột Mốc

27/04/202011:17(Xem: 4671)
Cột Mốc

30 thang tu

Cột mốc !

Tôi đã tiếp xúc rất nhiều với các cháu những thế hệ thứ hai sanh sau 30/4/1975 và đã sang đây từ khi còn bé , và nếu được sống trong hoàn cảnh cha mẹ cho học lại Việt Ngữ và đôi lần tìm về Việt Nam thăm quê nội , quê ngoại thì trong các cháu vẫn có chút gì ... khi nhắc đến Việt Nam , còn ngoài ra rất nhiều cháu sống trong những gia đình mà cha mẹ từng bị đánh tư sản và ra đi trong nỗi kinh hoàng và chưa bao giờ đặt chân về quê hương xứ sở sau 45 năm , thì các cháu đều nói với tôi rằng “Quê hương cháu là nước Úc , Mỹ v.v...và theo cháu nghĩ nơi nào mình sống hơn 1/2 đời người ( 30-40) năm thì nơi đó chính là quê hương mình Cô ạ “.

Nhân ngày 30/4 năm nay lại trùng hợp vào tuần lễ Phật Đản lần thứ 2644 và trong đại dịch Covid- 19 hoành hành gia đình nào cũng vẫn còn ràng buộc bởi cách ly xã hội thì những buổi lễ kỷ niệm về 30/4 và Đại Lễ Phật Đản chắc chắn sẽ được phát sóng online trên màn hình , hy vọng các bậc phụ huynh sẽ nhân dịp này có dịp kể lại những ngày kinh hoàng của người dân miền nam Việt Nam từ giữa khoảng tháng ba 1975 đến 30/4/1975 là thế nào và vì sao mà ngày nay các cháu có mặt trên quê hương thứ ba và gọi đây là Quê Hương dấu yêu đầy tình nhân ái và cưu mang cha mẹ mình từ ngày ấy ... mà tôi gọi là cột mốc .

Hãy để lịch sử ghi lại ..biến cố thăng trầm này nhưng e nhiều khi phải đợi đến vài trăm năm sau mới rõ ràng trắng đen thì chừng nào ai mới là chứng nhân cho giai đoạn đó . ???

Phải chăng lịch sử chỉ ghi lại sự nối tiếp của nhiều triều đại qua THÀNH , TRỤ, HOẠI, DIỆT và đôi khi vì sự thiên vị của thời đại hay hình thức giả tạo bên ngoài nào đó cũng không thể kể hết được đời sống nội tâm và nỗi buồn vinh nhục của quảng đại quần chúng thời ấy .
Thôi thì tạm gọi đó là nghiệp duyên của hàng triệu người dân Việt Nam đang lưu lạc khắp nơi trên thế giới ( theo diện tỵ nạn ngày xưa ) và cũng chúc mừng rất nhiều gia đình đã góp phần xây dựng cho quê hương thứ ba với những công dân ưu tú về mọi mặt... chính trị, khoa học, nghệ thuật, tôn giáo và cũng không quên giúp đỡ tài chánh phần nào cho những gia đình cơ nhỡ, hội từ thiện còn lại ở Việt Nam bằng lòng từ bi , bác ái. 
Xin thân tặng tất cả các cô bác thuộc thế hệ thứ nhất và những thế hệ sau ...nếu còn nhớ về quê hương VN, hình ảnh  luôn nằm sâu trong trái tim của người con tha hương nơi hải ngoại vài vần thơ vụng ....


Cột mốc ba mươi tháng tư ... xao xuyến lạ !
Hình ảnh cha già, bà mẹ quá truân chuyên ,
Mãi sau này ... hiểu đâu nhân quả, nghiệp duyên .
Vẫn chờ đúng thời dù sau vài chục kiếp !!!

Khó giải thích rõ cho thế hệ kế tiếp .
Vinh,nhục nổi chìm khi gió ...lao xao ,
Thời gian, hoàn cảnh, phù hợp lúc nào ?
Ngày tháng cách  dịch .. cơ hội vàng thuận lợi !

Quê hương tuyệt vời ngày xưa tắm gội ...
Hạnh phúc miên man ...thơ ấu măng non,
Trông ngóng cha về sách báo bánh ngon ...
Rồi quây quần mâm cơm chiều mẹ nấu !

Giờ tìm đâu kỷ niệm xưa yêu dấu !!!!!
Cột mốc ba mươi tháng tư dĩ vãng nằm sâu ,
Ngôn ngữ nào tả hết chuyện bể dâu .
Chút khắc khoải oằn mình nghe thẩm thấu ...!!!

Huệ Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2013(Xem: 4692)
Cảm nhận nguồn sông trăng, Cảm ơn tác giả: Nữ sĩ Tuệ Nga đã gởi tặng tập thơ “Từ Giòng Sông Trăng” do Cội Nguồn xuất bản vào giữa năm 2005, sách dày 400 trang giấy thắm, chuyên chở ý thơ như giòng suối tràn tuôn từ dòng tư tưởng ảnh hiện bóng trăng, soi qua cuộc đời trong sáng, với những giòng sông mênh mông tràn về biển cả. “Từ giòng Sông Trăng” chẳng những một đề tài đơn độc của tập thơ nầy để diễn tả sự mầu nhiệm của trăng mà chúng ta không thể dùng lời nói hết. Riêng Nữ sĩ Tuệ Nga có cái biệt tài đưa trăng vào thơ một cách tự nhiên không hề gượng ép. Mỗi chữ trăng là mỗi vần thơ. Mỗi dòng hạ bút là thơ trăng huyền.
21/01/2013(Xem: 20890)
Một lòng yêu nước với yêu quê Sang lánh trời Tây vẫn nhớ về Non nước đớn đau lòng tu sĩ Đêm về gợi nhớ bóng hương quê Nghìn năm văn hiến giờ đâu thấy Nghĩa lý luân thường mất đã lâu Khổ đau oằn quại triền miên kiếp
20/01/2013(Xem: 4827)
Cuộc đời bầm dập nổi trôi của một em học trò cũ đã thôi thúc tôi viết nên truyện này. Người ta thường bảo „sông có khúc, người có lúc“ nhưng phải nhìn nhận cả cuộc đời của em đã phản ảnh lại nhận xét trên. Bao đau thương đã dồn dập lên đôi vai yếu ớt của em, nhiều lúc tưởng chừng như không còn gượng đứng dậy được nữa, nhưng em vẫn phải sống, vẫn phải đương đầu với mọi khổ đau tràn ngập vây quanh.
15/01/2013(Xem: 10692)
Chiến tranh và hòa bình (tiếng Nga: Война и мир) là nhan đề một tiểu thuyết của Lev Nikolayevich Tolstoy, xuất bản rải rác trong giai đoạn 1865 - 1869.
30/12/2012(Xem: 5499)
Bước lên chiếc Lambretta hàng, tôi tự nhiên thấy Trâm ngồi thu hình ở một góc xe. Tôi quen Trâm một tháng trước. Nàng là y tá viên điều dưỡng vừa ra trường chưa được một năm. Đang làm việc ở Đà Nẵng thì có giấy đổi vào Nha Trang. Hôm mới vào nàng tìm đến địa chỉ tôi do lời dặn của anh Hiệp, anh rể nàng. Hiệp là bạn học của tôi hồi ở trường Khải Định. Có một cô em làm việc bị đổi đi tỉnh xa Hiệp viết thư giới thiệu cho tôi, gián tiếp thay anh để tuỳ cơ giúp đỡ cô em nhút nhát. Sau khi đọc thư của Hiệp, tôi hỏi:
17/12/2012(Xem: 6430)
Cách đây mấy năm, trên một chuyến xe đò muộn về thăm quê. Khi xe đi ngang qua cầu Ngân Sơn, thì lúc ấy đã 5 hay 6 giờ chiều. Dù đã nhiều lần đi qua đây, nhưng có lẽ buổi chiều cuối xuân năm ấy, là buổi chiều mà tôi đã nghĩ nhiều nhất về Võ Hồng. Tôi tưởng tượng rằng, hồi còn nhỏ chắc mỗi chiều ông vẫn thường ra đứng ở nơi này, để nhìn ráng đỏ nơi rặng núi phía Tây kia ? Rồi nhìn bóng chiều xuống chậm trên dòng sông này? Chắc phải vậy! Vì trong tác phẩm của Võ Hồng thì cái đẹp của thiên nhiên và cái đẹp của đất trời, tôi cho là những cái đẹp mà Võ Hồng đã viết hay nhất. Nhưng trong cái đẹp đó, Võ Hồng luôn luôn đưa vào thiên nhiên một chút sầu, hay ngậm ngùi cho một cái gì đó đã hay đang sắp mất đi trên cuộc đời này. Tại ông bi quan chăng? Hay tại vì cái đẹp mong manh của những buổi chiều tà trên dòng sông tuổi thơ dạo nào cứ ám ảnh ông mãi.
10/12/2012(Xem: 4410)
Đúng là những ngày tháng không quên thật! Sau 30.4.75, tôi bị ở lại Việt Nam là một điều quá ngu xuẩn rồi. Tự mình làm hại mình và hại cả tương lai con cái nữa. Niềm đau này thật không làm sao phôi pha được với thời gian, vết thương trong lòng tôi cứ chua xót ngậm ngùi!
05/12/2012(Xem: 4783)
Khách là một đại hán vạm vỡ, vận chiếc trường bào màu xám tro, nước da đen sạm; ngựa là một loại thiên lý câu sắc hung sẫm, bờm cao, bụng thon, lưng dài. Cả hai hình như đã vượt qua hằng ngàn dặm đường nên khi đến địa phận Trấn ma lâm, vó gõ trên mặt dốc sỏi không còn ngon trớn nữa mà chậm dần, chậm lại dần... Đến góc núi, bỏ đường lớn, người và ngựa thong thả nước kiệu qua ngọn đồi tràm và thông mọc lưa thưa chen lẫn đá hoa cương và đá tổ ong.
28/11/2012(Xem: 7463)
Trong tác phẩm Những tư tưởng gia vĩ đại của Phương Đông (Great thinkers of the Eastern world) tác giả IAN P. Mc GREAL đã nhận định rằng: “Toàn bộ thơ Tagore là những lời tình và ông đã tự nhận là người tình của nhân loại.”[1]
10/11/2012(Xem: 6385)
Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in, hồi nhỏ sống trong căn nhà tranh nơi một làng quê nghèo khổ ở miền Trung. Vào những buổi xế chiều cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7 âm lịch, mẹ tôi hay vắng nhà, bà đi ra đồng nhổ cỏ ruộng hoặc hái rau. Còn lại một mình ở nhà, không biết làm gì, tôi thường leo lên nằm trên chiếc võng treo ngay nơi cửa chính ra vào. Tôi nằm yên nhìn những đám mây đen đang tụ lại nơi những rặng núi xa ở phía Tây, những đám mây đó như báo hiệu những ngày đông giá rét lê thê đang sắp đến nơi làng quê nghèo khổ này. Thỉnh thoảng tôi còn nghe những tiếng sấm từ chân trời xa vọng lại.